#425: 29 lý do khiến bạn 0 nên yêu mình

Đây là tâm sự chắt lọc từ sự đồng cảm của topic:

41 REASONS WHY YOU SHOULDN’T DATE A PHOTOGRAPHER
Nhưng mà mình đúng khoảng một phần trong đó, một phần mình tự thêm vào. 29 lý do này nằm ở khía cạnh là tư cách một “nhiếp ảnh gia”. Chứ nếu về tổng thể, thì sơ sơ có khoảng…100 lý do =))

Nếu ai đọc xong vẫn quyết tâm chấp nhận và yêu mình thì….cứ thế mà phát huy, hahahahaha!

Và đây, những lý do ấy đây (ảnh mình cóp lại từ fb nên chất lượng fb thôi, chứ ảnh gốc đẹp lắm í….(một phần bệnh nghề nghiệp đây…))

“Cô í”: Là ai mà ai cũng biết nha =))

(Ảnh: Có tính chất…một số minh họa)

1. CÔ ẤY LUÔN LÃNG MẠN?  Nhiếp ảnh gia là nghệ sĩ. Trong những phút giây lãng mạn, bạn bắt gặp ánh mắt của nghệ sĩ đang nhìn bạn đắm say…Nhưng đừng hí hửng vội, cô ấy có thể là đang căng thẳng quan sát tìm góc đẹp của bạn mà thôi!

2. CÔ ẤY LUÔN CÓ QUÀ CHO BẠN. Đến sinh nhật bạn ư? Hay đơn giản là một dịp lễ gì đấy bạn đang chờ quà? Ồ ôi vô tư đi, ai chứ nhiếp ảnh gia lúc nào cũng có quà cho bạn liền. Thế sinh nhật năm nay muốn ảnh chân dung cỡ nào?????

3. NGÀY “ĐẸP” CỦA CÔ ẤY CHƯA CHẮC LÀ CỦA BẠN. Có thể bạn thích một ngày thật tươi sáng với nắng ấm chan hòa ngọt ngào. Nhưng có khi cô ấy thấy mưa gió bão bùng, sấm chớp đùng đoàng hay núi lửa đang phun trào thì sướng mà ngất!

4. CÔ ẤY SẼ THỈNH THOẢNG CỰC KỲ VÔ DUYÊN. Ôi khoảnh khắc thật tuyệt vời một cô gái xinh vãi chưởng đang đi qua, bạn đang ngắm nhìn đầy ham muốn và ghen tị thì có thể trong nháy mắt bạn chỉ thấy cái mông hay cái đầu của cô í đang chặn hết tầm nhìn của bạn. Đừng uýnh người ta nhé, tội nghiệp. Sau xin cái hình vào lại email tha hồ ngắm lại em nó!

Tiếp

#424: Khi xưa ta bé…

Ai cũng có tuổi thơ, cho dù tuổi thơ đó có ngọt ngào hay cay đắng, nhưng mà…ai cũng có, chắc chắn là ai cũng có.

Tuổi thơ của tớ là những ngày rong chơi mê mải, nhà cửa cứ mở tan hoang và tớ đi tối ngày, là khi bố mẹ đi làm về và réo tên khắp ngõ. Mỗi lần nghe thấy tiếng gọi tên của bố và mẹ là chân tay tớ lại bủn rủn vì chắc chắn là về nhà sẽ bị oánh đòn, nhà không trông, bài không học. Ấy thế mà…thì mà…suốt tuổi thơ nhà chưa bao giờ bị mất trộm cái gì cả (mà có khi cũng chả có gì để mất), học vì vẫn đủ…khá giỏi và đặc biệt…oánh đòn cỡ nào vẫn cứ đi chơi đều mỗi ngày. Kỳ thật, nhớ là lần nào đánh đòn cũng đau lắm, sợ lắm, hoang mang lắm, mà sao hôm sau…nguyễn y vân?

Nhà tớ ở khu tập thể và có một cái sân rất rộng cho cả khu sinh hoạt. Ôi những ngày hè là những ngày tuyệt vời nhất, suốt ngày chơi đủ trò, từ cái bãi cát xây dựng ở một góc bẩn thỉu, cho đến một đống gỗ mục xếp đều có thể khiến tớ và các bạn chơi được từ sáng cho đến tối. Hồi đó hay xảy ra một hiện tượng là tớ hay bị…hít le. Cứ đang chơi vui dã man thì tự nhiên lại có “tin đồn” gì đó, rằng thì tớ nói xấu người này hay người nọ gì đó (mà chả nhớ có nói không hay là toàn trẻ con đơm đặt cho…vui), thế là bị “trừng phạt” kiểu cấm vận í. Cả tuần liền sẽ không có ai chơi với tới hết, ôi phải gọi là buồn kinh khủng khiếp. Mấy lúc đó bố mẹ tớ lại yên tâm là tớ chỉ có ở nhà bắt bướm hát ca. Chả hiểu sao các bạn có thể bỏ tớ không chơi với tớ cả tuần, nhưng mà ví dụ trong đám trẻ con mà có đứa nào cũng bị hít le như tớ là tớ tìm đủ mọi cách để cho bạn đó hòa nhập trở lại càng sớm càng tốt cho nó…càng đông càng vui. Thế nên mới biết cái tính tớ cả nể, nhiều khi người ta làm mình khó xử mà mình thì lại chả muốn ai bị khó xử bao giờ. Cái tính đúng là từ bé đã vậy, và tớ rất là…ghét cái tính này!

Tớ nhớ có một lần khi tớ thắc mắc là sao mọi người cứ hay “cấm vận” tớ vậy? Tớ hỏi chị bạn chơi thân nhất hồi đó (mà cũng bỏ tớ mấy lần liền đó), và chị ấy có một câu nói mà nó ăn sâu vào tiềm thức của tớ, và nó khiến tớ suy nghĩ và…cẩn trọng nhiều hơn. Chị ấy nói ngắn thôi: “Là do cái tính của em í”. Chỉ có tới bây giờ tới mới nhận thức được phần nào cái sự “tính” của mình, rằng tớ có những suy nghĩ, thói quen, hành động, sở thích không phù hợp lắm với bạn đồng lứa, hay đơn giản là…không giống một đứa trẻ con bình thường. Nhưng mà yên tâm là ở mức độ hay bị…hít le thôi chứ không lập dị, không bất bình thường và cũng đủ bạn để…chơi suốt tuổi thơ và là một tuổi thơ hết sức hạnh phúc.

Bây giờ, khi chọn bạn và giữ bạn, không còn cong lên chạy tìm người chơi cùng như hồi bé nữa, chỉ cần duy nhất một kiểu bạn với hai tiêu chí: Hiểu mình và luôn làm mình vui!

Một trong những điều khác biệt nhất của ngày bé và bây giờ là…tính cách bố mẹ. Hồi bé hở ra là bị oánh đòn (tớ thì tớ cũng nghĩ là mình tắc ta lắm thì mới thế), nói năng cái gì cũng cẩn trọng. Chả bao giờ thấy bố mẹ nói bậy câu nào hết, và bố mẹ lúc nào cũng đúng. Chính vì bố mẹ cấm nói bậy và không nói bậy nên tớ mà nói bậy ra thì tớ thấy sợ hãi và ngượng miệng lắm.

Nhưng mà giờ thì…thỉnh thoảng bực quá bảo bố mẹ: Tức quá thì chửi một phát đi, giải tỏa đi. Thế là lớn lên mới được nghe bố mẹ chửi bậy đó nhé, mà nghe tớ chỉ buồn cười thôi, khổ thân bố mẹ đã phải kiềm chế nói bậy suốt thời tuổi trẻ :)). Giờ chửi bậy tớ vẫn ngượng miệng và chả bao giờ chửi đổng cãi nhau tay đôi với ai cả, nhưng nói bậy thì có, mà chả hiểu sao nói bậy ra chỉ thấy buồn cười. Nói bậy/chửi bậy đúng chỗ là cả một nghệ thuật đấy!

Bên cạnh chuyện nói bậy thì còn nhiều chuyện lắm nữa, chẳng hạn như là…hay đánh vỡ bát này (hay là đồ nói chung). Tính tớ hậu đậu nên hồi đó cứ mỗi lần rửa bát là bố mẹ xác định một chiến sĩ hy sinh. Ôi mỗi lần đánh vỡ cái bát thì tớ sợ hãi vô cùng (mà thế quái nào hôm nào cũng sợ mà hôm nào cũng vẫn vỡ), mẹ tớ mà biết được thì cứ gọi là một bài dân ca và nhạc cổ truyền dài dằng dặc, có khi bị ăn các tát không chừng. Thế mà bây giờ, tớ vẫn…đánh vỡ nguyên, bố mẹ hiền từ nói là thôi thì mua..bộ mới về ăn vậy. Cái cảm giác đánh vỡ đồ mà…không bị mắng sao mà nó dễ chịu thế không biết nữa. Mà rồi chính bố mẹ cũng lỡ tay đánh vỡ cái này cái nọ, thế nghĩa là chả phải bố mẹ lúc nào…cũng đúng. (Í, lớn rồi mới dám nghĩ thế chứ)

Ngày xưa mẹ quát mắng thì vừa sợ vừa ghét, giờ bố mẹ có mắng hay giận thì chỉ thương bố mẹ thôi. Ngày nhỏ đọc câu chuyện dân gian về một người con khi bé bị mẹ oánh suốt ngày, lúc lớn lên khi mẹ đánh không còn đau như hồi nhỏ nữa thì thương mẹ lắm, bởi vì nghĩa là mẹ đã già rồi. Lúc đó đọc câu chuyện vậy tớ cũng chả hiểu hết, nhưng giờ thì hiểu lắm rồi.

Nói chung tớ yêu tuổi thơ của tớ lắm, và nó sẽ theo tớ mãi:

“If you carry your childhood with you, you never become older. ”

“Nếu bạn mang theo tuổi thơ bên mình, bạn sẽ không bao giờ già nua”

Tom Stoppard

Còn bây giờ, như thường lệ, tặng các bạn một topic đẹp, bộ ảnh 2 anh em nhà Bo nhé. Bo và cô em họ đáng yêu có một buổi sáng đi chơi rất vui bên quận 7. Sở dĩ tớ có câu chuyện tuổi thơ của mình ở trên bộ ảnh này là bởi vì khi tớ nhìn chúng chơi đùa với nhau, tớ nhớ ra mình ngày nhỏ quá, chắc là vui y như vậy. Khi lớn lên, chắc chắn chúng sẽ coi đây là một phần hết đỗi ngọt ngào của tuổi thơ mình, chắc chắn rồi!

Bộ ảnh là mẹ Bo đặt hàng. Năm ngoái mẹ Bo đã đặt chụp rồi, năm nay lại nữa. Mới có một năm đã thấy lớn lên rất nhiều và tính cách khác nhiều rồi. Vẫn nhớ năm ngoái khi chụp Bo, Bo xin mượn lại cái máy ảnh và trên đường mẹ Bo chở cô Kin về nhà, Bo chụp lia lại hai bên đường, rồi Bo giải thích: “Bo chụp lại cho cô, để hôm tới nếu cô nhớ Bo mà cô không nhớ đường quay lại nhà Bo, cô cứ đem hình ra coi lại để biết đường nhé”. Quả thật có sốc nhẹ!

Còn bộ của năm nay, cũng vẫn chụp hoàn toàn tự nhiên và tự tớ xếp lại những bức ảnh như là một câu chuyện hồn nhiên (tớ hầu như không bao giờ set up), các bé cứ chơi, và tớ giúp bố mẹ các bé lưu giữ một buổi sáng rực rỡ nắng vàng trong một phần tuổi thơ của chúng.

(Đây chỉ là mấy chục tấm trong số mấy trăm tấm chụp hôm đó. Bé nào tớ chụp trước giờ cũng nhiều ảnh vô số, mà chả phải vất đi cái nào hihi)

“Kids don’t remember what you try to teach them. They remember what you are.” ― Jim Henson

(Hmm, vẽ em í thế nào đây nhỉ? Bo nghĩ)

Tiếp

#423: Cà phê pha muối

 

Đây là một câu chuyện có lẽ đã rất nhiều người đọc rồi. Hôm nay tình cờ mở lại ổ Documents và nhìn thấy bỗng nhiên thấy xúc động bồi hồi một cách…là lạ. Đọc nó cách đây mấy năm và bây giờ đọc đã thấy cảm nhận khác nhau rồi, có lẽ càng già càng thấy thấm thía hơn. Có thể bạn cũng muốn đọc lại?

Đây là bản tớ dịch lại từ câu chuyện tiếng Anh nhé. This is my version.

Cà phê mặn

Translated by Hà Kin

Anh gặp cô tại một party, cô là một cô gái cực kỳ nổi bật, có bao nhiêu gã si tình đang muốn theo đuổi cô, còn anh, chỉ là một kẻ cực kỳ tầm thường, chẳng có gì đáng để gây chú ý cả. Party kết thúc, anh hỏi cô rằng liệu cô có thể cà phê cùng mình được không? Ôi thật đáng ngạc nhiên, nhưng lời mời quá lịch sự khiến cô phải nhận lời!

Họ cùng ngồi trong một quán cà phê nhỏ, thật hồi hộp, anh không biết làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Cô cảm thấy hơi khó chịu, cô nghĩ “làm ơn, cho tôi về”. Bống nhiên anh cất tiếng nói với anh bồi bàn: “Anh có thể lấy giúp tôi một ít muối? Tôi muốn pha vào cốc cà phê của mình”

Tất cả mọi người đều ngoái lại nhìn! Thật là một yêu cầu kỳ quặc! Khuôn mặt anh ửng đỏ, nhưng như không có gì xảy ra, anh đổ muối vào cốc cà phê của mình và điềm nhiên uống! Đầy ngạc nhiên, cô hỏi anh: Tại sao anh lại có thói quen này? Và anh trả lời: Khi tôi còn là một đứa trẻ, tôi sống gần biển, và biển là người bạn của tôi, tôi yêu hưong vị biển, mặn mà và nồng nàn, như vị của cốc cà phê pha muối này. Và giờ đây, mỗi lần uống vị cà phê này, là để tôi trở lại tuổi thơ, trở về với quê nhà, tôi nhớ quê hương tôi vô cùng, tôi nhớ cha mẹ mình đang ở đó. Và câu chuyện của anh được thấm ướt cùng những giọt nước mắt!

Tiếp

#422: Himalaya trip via Galaxy Camera – 2. Bhutan

20130314_100021

(Tiger’s Nest – 3200 mét so với mực nước biển)

Từ Ấn Độ sang Bhutan đoàn bọn tớ đi bằng đường bộ và lộ trình dự kiến sẽ hết khoảng 10 tiếng cả ăn nghỉ và làm thủ tục. Nhưng mà phải nói thật là có đi rồi mới biết 10 tiếng này không phải vì độ xa mà là độ…hoang mang của nó. Mà đoạn đường nếu tra Google hình như cũng chỉ 150km thôi. Vậy nên chúng ta có thể tưởng tượng được độ “hoang mang” này tới cỡ nào.

Toàn bộ số km này chủ yếu là đi đường núi xoắn tít, tay lái xe cứ gọi là xoắn hết cả lại, không môn thể lực nào bằng. Nhưng tưởng hết đoạn xoắn tít là tới đoạn đường bằng sẽ dễ thở hơn thì…không hề. Tớ chưa từng đi qua một con đường nào bụi tới mức hai bên đường trắng xóa bụi tới mức…hoang mang không hiểu là hiện tượng thiên nhiên gì? Và đương nhiên, ở đây không có ổ gà ổ voi mà là ổ…khủng long, xe nhảy cà giật phải nói là y như phim hoạt hình. Đoạn đường này khủng hoảng tới mức chỉ ngồi trong xe chả làm cái gì mà tóc ai cũng dựng lên lùm xùm. Có một hình ảnh in dấu trong đầu tớ là đằng trước chiếc xe của đoàn là một chiếc xe Ấn có một anh người Ấn ngồi…trên nóc (ở đây ngồi nóc là chuyện hết sức bình thường), cơ bắp anh cuồn cuộn bám vào hai bên thành xe để đảm bảo mỗi lần xe có nảy lên anh sẽ không bay lượn như trong phim chưởng. Khăn khố anh quấn đầy đầu nhưng anh lại cởi trần, lâu lâu khói hương (của bụi) bay mịt mờ anh mờ ảo cùng cái khăn trên đầu bay phấp phới trên nóc ô tô làm tớ say xỉn gần chết vì xe cũng…không thể nào bỏ qua cầm cái máy quay lao tới quay….mà thề, vì xe đang bay trên ổ khủng long nên bắt nét được vào anh chết liền! Vậy mà cơ bắp cuồn cuộn ấy bám cả tiếng đồng hồ trên nóc xe không mệt mỏi, khâm phục đến rớt nước mắt!

Và tớ mới hiểu ra một điều cực kỳ lý thú về chuyện tính đường của người dân nơi đây (và cả bên Bhutan nữa) là ở đây họ không tính quãng đường đi bằng…km, cũng chả phải dặm, mà là tính bằng…thời gian. “Từ đây đến đó hết bao xa?” “Hết khoảng…vài tiếng”!

Gần 4h chiều mới tới được Phuentsholing, thành phố biên giới với Ấn Độ. Tớ được chứng kiến một điều kỳ lạ và kỳ diệu. Chỉ bước chân qua một tấm tường thành, từ một đất nước với khói bụi, nhộn nhạo, nóng nực, nhếch nhác….đã là một đất nước với không khí trong lành, của sự quy củ, của những bộ quốc phục lạ mắt và những đôi mắt đen sâu được đổi thành những đôi mắt chủng Mongol màu nâu.

20130311_183504

(Biên giới Ấn Độ và Bhutan – cổng thành Phuentsholing)

Bhutan nằm sát biên giới Tây Tạng, và cùng ngôn ngữ, chủng tộc với người Tây Tạng. Bhutan không chỉ gọi là “đất nước” mà nó còn được gọi là “Vương quốc”. Chỉ nghe tới một đất nước không được rượu bia thuốc lá là đã thấy cảm tình dào dạt mặc dù sự thật là tớ không biết gì hơn về đất nước Bhutan này. Tớ cũng không biết được là nó đẹp tới cỡ nào và đương nhiên hỏi người Bhutan trông thế nào thì trước đó tớ mù tịt.

Và quả thật, chỉ qua biên giới Ấn đã thấy biển Cấm thuốc lá giăng khắp mọi nơi. Bhutan là đất nước của Phật giáo nên sự hiền hòa thể hiện ra mọi mặt với con người và cảnh vật nơi đây.

20130311_174847

(Những cốc nến cầu nguyện trong một ngôi đền ở Phuentsholing)

Nhưng mà tớ phát hiện ra điều đặc biệt và đáng yêu nhất đó là….các bạn trai ở đây đẹp trai quá đi mất. Mắt đã nâu, có bộ quốc phục trông như kiếm sĩ lại còn ga lăng, hiền lành và không biết uống rượu hút thuốc nữa. Thế là tớ quyết là mình sẽ lấy một anh Bhutan làm chồng.

Các bạn giai đẹp rơi rớt từ ngoài đường tới vào trong khách sạn. Ngồi ăn cơm cũng có một bạn đẹp giai cỡ này phục vụ làm cơm không…dám ăn chỉ dám lén nhìn, lâu phải nghĩ ra cái gì để gọi bạn tới hỏi han, mắc công uống hết cả 10 cốc nước í (tại hết thì bạn sẽ tới rót cho).

Lúc này tớ còn chưa để ý là 2 bạn tourguides của Bhutan đẹp trai bá chấy nữa (thế nên cả chuyến Bhutan tớ yêu đời chưa từng có =)). Mọi nơi khác chỉ có 1 tourguide thì sang tới Bhutan họ cẩn thận có tới 2 người (chắc họ biết là có Hà Kin – cô bé dại trai 0 biết sai sao???? =)).

Tiếp

#421: Himalaya trip via Galaxy Camera – 1. India

(Ảnh: Đỉnh Everest)

Tớ đã có cả một chuyến đi tuyệt vời qua ba mặt của dãy núi Himalaya, và chỉ để thử nghiệm một chiếc máy ảnh mới: Galaxy Camera.

Trong quá trình post hình từ chiếc máy này lên Facebook, có rất nhiều bạn gửi message riêng hỏi về chức năng, cân nặng, độ tiện ích, giá cả….đủ mọi mặt về chiếc máy và thực sự tớ không thể trả lời hết được. Các bạn có thể đọc review về chức năng của máy theo link ở dưới. Còn lại ở entry  này, chủ yếu chúng ta sẽ ngắm sản phẩm từ chiếc máy ảnh này.

Vì đây chỉ là một chiếc máy du lịch (nghĩa là nhỏ gọn, vác đi du lịch là khỏe nhất), nhưng lại có khá nhiều khả năng có thể chụp được như một chiếc máy DSLR (đặc biệt là về khả năng xóa font), mà một chiếc DSLR nặng sụn vai gẫy tay nên trước hết đó là điều tớ đặc biệt hào hứng với nó!

Ngoài ra, chức năng khủng tiếp theo của máy đó là có bộ điều hành Android, có thể cài chương trình, lắp 3G, nhận wifi, hoàn toàn không khác gì một chiếc mini tab hay ipad để lướt web, làm việc văn phòng, chỉnh sửa… Ảnh chụp xong có thể shop ngay tại trong máy và up cũng ngay tại chỗ!

Khi tớ được nhận chiếc máy cùng chuyến đi, tớ không hề phải cam kết rằng mình sẽ phải viết bài review về nó, tớ chỉ cần chụp hình và cho mọi người cảm nhận thôi. Nhưng thực sự là…tớ không thể không viết cho dù không ai trả tiền cho tớ về những bài “PR” thế này cả! Đơn giản đó là một chiếc máy ảnh tớ thực sự thấy rất yêu mến và ưng ý!

Vậy tại sao không cùng ngắm ảnh và kể lại một phần cảm xúc chuyến đi Himalaya nhỉ? (Sau này tớ sẽ viết lại thành một hành trình chi tiết cùng rất nhiều ảnh và videos nữa)

Kolkata vào buổi sớm mai

201303090632010.jpg

Tiếp