#311: Cô dâu Sài Gòn

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Hôm nay entry của chúng ta sẽ là cô dâu Sài Gòn.

Cô dâu ấy rất đặc biệt, bởi vì là người bạn duy nhất trong số những người bạn thân của tớ mà tớ…chụp ảnh cưới. Tất cả những người bạn khác của tớ vì vội vã muốn cưới chồng nên là 0 ai chờ nổi tớ về để chụp cho bộ ảnh cưới. Ôi sao mà…may quá, hehehe!

Cô dâu là bạn thân từ hồi năm nhất đại học cho đến tận bây giờ của tớ. Nhớ hồi đầu đi học năm nhất, trong lúc đang tập quân sự. Lúc đó tớ còn chả nhớ là lớp mình có những ai, mà tớ thì hay…ngượng á, chả dám làm bạn với ai. Thế rồi trong lúc mải đi tìm cái dép tớ ngồi bẹp rồi 0 biết để đâu mất (mà đi một chân 0 dép 0 nhớ ra), thì tớ ngẩng mặt lên thấy một bạn gái xinh ơi là xinh, yêu ơi là yêu. Mà lúc bạn ấy cất giọng lên nữa thì mía cũng phải chảy thành đường (tự nhiên nói đến đây thèm mía quá).  Bạn ấy có giọng Lâm Đồng nhưng mà lại lai chút xíu với giọng bắc, nhẹ như sương mà lại rất ngọt. Tớ gọi cái giọng ấy, là giọng mẹ mìn!

“Mẹ mìn” của tớ làm cho ai gặp cũng phải thấy yêu, vì cái chất giọng và cái khuôn mặt rất…ăn khớp với nhau, và đều đem lại những cảm giác rất nhẹ nhàng. Đám con trai thì mê mẩn và chết liểng xiểng, còn đám con gái rỉ tai nhau: Trời ơi mình là con gái mà còn mê, nữa là bọn con trai dại gái!

Bạn ấy tuy tên là Ngọc Hà, nhưng mà từ lâu lắm rồi tớ chỉ gọi là Ngọc thôi, cũng giống như Ngọc gọi tớ là Kin. Ngọc và Kin, bọn tớ thành một đôi bạn thân…không cùng tiến lắm. Tố chất của Ngọc rất chăm chỉ và cực kỳ thông minh, trong khi tớ thì rất lười và cứ động đến học hành là tớ…không được thông minh cho lắm!

Tớ rất quý mến Ngọc, không phải vì bạn ấy có khuôn mặt xinh ơi là xinh và cái giọng thì như mụ mẹ mìn, mà vì bạn ấy là một người bạn rất đáng yêu và tuyệt vời. Bọn tớ đặc biệt hợp nhau ở khoản buôn chuyện, cứ gặp Ngọc là chả hiểu sao bao nhiêu chuyện tớ cũng…nghĩ ra được. Ngọc có nhà ở HN, nhưng cách nhà tớ cả nguyên…một vòng thành phố, vậy mà tớ toàn phóng xe mò tới đó chơi. 12h đêm mới mò về, và đi từ đầu thành phố bên này sang đầu thành phố bên kia hết có…15 phút xe máy (đường vắng mà). Tớ bảo Ngọc: 12 rưỡi gọi điện 0 thấy nhấc máy thì là Kin tỏi giữa đường rồi nhé! Thế mà bạn ấy gào lên suýt khóc, yêu 0 chịu được!

Read the rest of this entry »

#310: I hope you dance…

Bài này để dành cho một người bạn – khi hôm nay bạn ấy viết cho tớ một cái thư rất dài. Bạn ấy đang chán việc, chán người, đang bế tắc trầm trọng.  Bạn ấy muốn tớ tặng một cái gì đó, thật nhẹ nhàng, thật dễ chịu – cho một tuần mới nhiều hứng khởi hơn. Tớ đã gửi riêng cho bạn ấy 5 câu chuyện cười mà bạn ấy làm nhân vật chính và sếp là nhân vật ruồi bu, ảnh nude của tớ, và bài viết này. Hahahahaha! Tớ cầu chúc bạn ấy sớm bỏ việc, nổi loạn và hãy làm đúng như mình muốn. Bởi vì bạn ấy là một trong những con người cực kỳ tài năng mà tớ rất ngưỡng mộ, bạn ấy chỉ thiếu độ điên thôi!

Bài viết này, em tặng cho anh, và blog của em! (Tất nhiên 0 thể thiếu ảnh đẹp!)

click to zoom

Có một điều thú vị mỗi buổi sáng khi tớ thức giấc, đó là tớ sẽ xem hôm nay mình có điều gì hay ho, điều gì buồn, một việc tớ chưa làm xong rất háo hức làm tiếp. Hay đơn giản chỉ là hôm qua tớ chụp xong một bức ảnh rất đẹp, và tớ chỉ muốn nhảy ngay ra máy tính để xem lại nó. Mọi người có thể nghĩ rằng nó có gì mà gọi là “thú vị?”. Có chứ! Nó thú vị ở chỗ, ta đang đếm được nhịp sống của chính mình, từ một điều đơn giản nhất khi bắt đầu một ngày mới.

Cuộc sống như một điệu nhảy, mỗi nhịp bước là một lúc ta tiến lên hay lùi đi, nhưng nếu ta cứ ngồi yên một chỗ, thì cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa nữa. Tớ bất chợt nhớ tới bài hát mà tớ đã từng hát suốt ngày của Lee Ahn Woomack: “I hope you dance”.

“Mẹ luôn mong con sẽ không bao giờ ngừng sở thích khám phá

Cho dù con được đủ đầy vẫn giữ cho mình sự thèm muốn

Mẹ luôn mong con sẽ thấy mình nhỏ bé khi đứng trước đại dương

Mỗi khi một cánh cửa đóng lại, mẹ mong một cánh cửa khác sẽ mở ra

Hãy hứa với mẹ, con sẽ cho số phận của mình một cơ hội để đấu tranh….

Và khi con có sự lựa chọn sẽ ngồi lại hay đứng lên nhảy.

Mẹ mong con sẽ nhảy

Mẹ mong con sẽ nhảy….”

Read the rest of this entry »

#309: Câu chuyện về Đích: Nghệ sĩ cũng biết níu kéo

Mình muốn khởi động lại tí, nhân dịp biết đâu mình thích “bé lại” như hồi 360!

Mình rất thích bài này í, cho dù chắc nhiều bạn đã từng đọc qua, haha!


Lời dẫn:

Một thời gian sau khi rùm beng sự kiện nhạc sĩ Giáng Sol chụp ảnh trên nhật báo Hà Kin blog cùng một chú chó rất to tên là Dick (nhưng thường được biết tới với cái tên tiếng Việt là….Đích!). Sở dĩ sự việc trở nên rùm beng là vì Giáng Sol là một nhạc sĩ có tên tuổi, khá nổi bất với những ca khúc bất hủ vài thời như là: “Giấc mơ trưa”,  “Cỏ và mưa”, “Chút nắng vàng bay”, “Anh”, “Sóng”…… Gần đây nhất là “Gửi”. Chưa kể, chị ta còn vinh dự được mời làm Bánh khảo cho chương trình Sao Mai Điểm Huyện của Đài truyền hình quốc gia năm 2008. Nổi tiếng như vậy, nhưng khi mục đích ban đầu là nhằm chụp ảnh với Đích với mưu đồ mong Đích sẽ làm nền để nổi bật cho chân dung của nhạc sĩ, nhưng dòng đời khó lường, khi chính sự khỏe mạnh, to lớn và cường tráng của Đích đã lại khiến chị nhạc sĩ lại trở thành nhân vật đi làm nền. Sự việc trở nên ầm ĩ, Đích bất ngờ nổi tiếng. Phóng viên của báo Động Vật và Gia Đình không bỏ lỡ cơ hội để ngay lập tức truy tìm tung tích của chú chó đẹp chai này. Chúng tôi đã có một bài phỏng vấn rất nóng hổi với Đích, nội dung bài phỏng vấn, tất cả đã được chúng tôi dùng máy điện tử tối tân của Nhật có khả năng dịch tiếng chó sang tiếng người, một trong những sản phẩm đã đoạt giải Ignobel của nhân loại.

David Đích: Nghệ sĩ cũng biết níu kéo


PV: Chào Đích, Đích đã măm cơm xong chưa? Có thể dành thời gian cho chúng tôi phỏng vấn đôi chút được không?

Đích: Go go go

PV: Đích đuổi người à?

Đích: No No No

PV: À, tôi quên là Đích yêu ghét Đích đều gâu hết mà. Dạo này Đích càng ngày càng nhớn, càng đẹp ra, cảm xúc từ khi trở nên nổi tiếng thế nào? (Vừa nói phóng viên mới lục cục chạy đi lấy máy phiên dịch vì quên)

Đích: Mình e là mình không đủ sức khỏe để làm…chó nổi tiếng. Từ ngày vụ lùm xùm nhạc sĩ Giáng Sol làm nền cho mình trong bộ ảnh của nhiếp ảnh gia Hà Kin tới giờ, ba mình (tức anh chủ của Đích) bận rộn tiếp khách và đặt sô, toàn chương trình….quảng cáo sữa melanine của Trung Quốc, mình cảm thấy thực sự mệt mỏi, chưa kể phóng viên cứ tới làm phiền, thú thật là mình chỉ muốn tất cả gâu gâu hết.

PV: Ồ, vậy sao, vậy chắc chúng tôi cũng nằm trong số những vị khách như vậy rồi

Đích (cắt ngang): Gâu gâu gâu. (Phóng viên giật mình, tay ngay lập tức ôm đũng quần).

PV: Tại sao Đích lại tên là…Đích?

Đích: Vì ba mình rất hâm (mộ?) phó tổng thống Mỹ Dick Cheney.

Read the rest of this entry »

#308: Ảnh cưới. 1. Câu chuyện về cô dâu Hà Nội

click to zoom

Lâu rồi tớ om không biết là bao nhiêu bộ ảnh cưới nữa. Nói chung là có nhiều nguyên nhân.  Thôi nguyên nhân khỏi liệt kê vì cuối cùng cũng xong 4/7 tổng số bộ ảnh cưới. Tính ra năm rồi mình chụp cũng nhiều í chứ nhỉ? Chịp!

Bộ đầu tiên mà tớ up lên là bộ của cô dâu Hà Nội tên Trang. Có một điều rất thú vị là hầu như các cô dâu của tớ đều có tên trùng nhau (trùng tới kỳ lạ, hiện tại có mỗi 2 cái tên Quí và Hà là không trùng thôi). Chính vì trùng tên mà tớ toàn gửi nhầm ảnh cho các cô dâu. Hehe, thế là các cô dâu được xem thêm cả ảnh của…người khác nữa.

Như trong bài “Vì sao chúng ta lớn lên…” phần I, tớ có kể về việc tớ muốn về Việt Nam một thời gian cùng chiếc máy quay 5D mark II. Và tớ sẽ nhận chụp 2 cô dâu duy nhất. 1 cô dâu là để tiền vé đi về VN, 1 cô dâu là để dành tiền đi chơi…vòng quanh Việt Nam. Sau vài hồi sàng lọc lên xuống, cuối cùng tới chọn được 2 cô dâu ưng ý rất dễ thương, rất đáng yêu. Tuy nhiên, 2 tháng ở VN tớ chụp tới 3 bộ chứ 0 phải là 2 bộ. Nhưng 1 bộ là làm quà cưới cho người bạn rất thân rất xinh đẹp của tớ.

Vậy là sắp tới riêng VN, các bạn sẽ được thưởng thức cô dâu Hà Nội, cô dâu Đà Lạt, và cô dâu Sài Gòn!

Trang – cô dâu Hà Nội của tớ là bạn của một người bạn khác của tớ. Khi nghe tin tớ về Việt Nam thì nhắn bom tin nhắn từ facebook vào YM lẫn tới YM. Mà khổ cái tớ đãng trí, tớ toàn quên…reply.  Mà tới lúc reply trên facebook thì không thấy bạn ấy trả lời. Nhưng vài hôm sau lại thấy bạn ấy hỏi, thế là tính ra bọn tớ cứ “nhệch lịp” nhau mãi, cho tới khi cũng bắt được nhau để nói chuyện. Lúc đó tớ đã về đến Việt Nam. Thấy cô bạn ấy có vẻ rất đáng yêu và nhí nhảnh, tớ hẹn café để “dòm mặt”.

Chỉ vừa gặp cô dâu buổi đầu tiên tớ đã…rủ đi ăn ốc. Hic!!! Bạn ấy cũng có vẻ hào hứng ăn ốc, xong về sau trục trặc gì đó nên có mỗi mình tớ…đi ăn ốc cùng đứa em gái. Tớ có thói quen là gặp ai để chụp ảnh là quan sát rất kỹ và tìm hiểu tính cách. Vừa biết đường để lựa xem mình có…chụp được không, vừa để xem họ có…chịu chơi không.

Cũng như bao cặp đôi khác khi đi chụp ảnh cưới. Tình hình rất chi là tình hình. Bây giờ sẽ…đi đâu? Chụp gì? Đi Mộc Châu nhé? Ôi thôi tớ không có thời gian rồi. Vậy đi Nhà hát lớn đi! Để làm gì? Cầm theo cái đàn cô dâu ngồi hát. Hay ra Văn Miếu chú rể chỉ kìa con chim to quá đang bay em kìa? Nói chung cả tớ và các bạn ấy rất đau đầu. Bởi rõ thú thật là chụp ảnh cưới đã khó, chụp ở cái đất Hà Nội này lại càng khó.  Có gì hay ho, có gì độc đáo, có gì thú vị, có gì mần được thiên hạ mần hết rồi. Nếu chụp một bộ kiểu tôn vinh sắc đẹp của cô dâu chú rể thì lại quá dễ, với tớ chuyện đó là con muỗi. Thời đại PS thì muốn ai đẹp cả được, ai gầy ai béo cũng được. Cô dâu lại còn rất xinh xắn nữa.

Thế là cả tớ và cô dâu chú rể ngồi suy nghĩ. Thực ra tớ cũng có ý tưởng rồi, nhưng mà lo là cô dâu chú rể đỡ không nổi!

Tóm lại, đề bài sẽ là thế này: Làm thế nào để chụp một bộ ảnh cưới chí ít là mang màu sắc Hà Kin (nghĩa là nhìn là biết là cá tính của Hà Kin í) ở giữa đất Hà Nội, nơi mà giờ chả biết đi đâu làm gì mà chụp nữa?

Về sau đề bài này còn bị thêm câu đố nhét vào nữa, phần extra là nguyên bộ trên cộng thêm: Và chỉ trong 3 tiếng khi trời Hà Nội mùa đông đang sắp mưa và chuẩn bị…tối nữa?

Tớ nói với cô dâu. Nếu muốn một bộ ảnh cảnh đẹp, posing , hoa lá chim cò, tôn vinh sắc đẹp như những cặp đôi khác thì nói chung là sẽ…dễ và có thể tớ sẽ…không chụp. Vì nói chung tớ ra một bộ ảnh như vậy tớ sẽ không thỏa mãn cho lắm và nói thật là nó dễ dàng. Tớ đang thích thử thách mình đôi chút, muốn ảnh gắn với cái tên Hà Kin nó cũng phải…Hà Kin tí chút. Và suy cùng cũng là một sự rèn luyện. Sau này giả sử mà tớ theo nghề ảnh tớ hứa khách muốn gì tớ cũng chụp hết, hihihihi. Nhưng giờ thì tớ….thích quậy hơn cơ!

Ai dè họ…gật gù và đồng ý liền. Tớ nói, nếu như đã toàn cảnh đã quá nhàm, những pose đã quá nhàm rồi, thôi làm gì cho đỡ nhàm và sẽ không bị giống với bất kỳ ai, chẳng hạn như là…đi trêu chọc thiên hạ đi. Và tớ phải nói thêm là. MẶT PHẢI DÀY, PHẢI DÀY VÀO NHÉ! Mặt dày nhưng mà không được…trang điểm đậm. Tự trang điểm và không có lông mi giả! Haha, cô dâu chú rể ấy đáng yêu lắm, gật gù liền!

Thực ra, trong cái yêu cầu gọi là “quậy” của tớ là tớ có một ý đồ khác. Tớ quan sát nhiều các cặp cô dâu chú rể khi chụp ảnh cưới, đều khá căng thẳng và thiếu tự nhiên.  Yêu nhau thật mà sao kiểu nhìn nhau âu yếm cứ giả giả thế nào. Tớ chỉ thích làm thế nào mà “vặn nút” được cho mấy cặp đôi tháo hết được sự ngại ngùng. Ơ yêu thật mà, nhìn nhau phải đắm đuối thật chứ, hôn nhau phải máu chiến chứ. Mà muốn ra được thế phải cho “bọn nó” quậy phá vài hồi. Bởi vì sau khi quậy, mặt “trơ” vài hồi thì sẽ thấy tự nhiên như…ở nhà, cảm xúc sẽ tự nhiên thật!!!

Đấy là lý thuyết tớ nghĩ vậy thôi, hehe, nên tớ mới thử!!!!

Hành trình để chụp ảnh cho Trang khá là vất vả, bởi vì hầu như không thể tìm được thời gian hợp lý. Hai người chỉ có thể chụp vào weekend. Mà thời gian ở Việt Nam, hầu như tớ đi ngày đêm và rất hiếm có một weekend ở Hà Nội. Hẹn hò lên xuống và tìm đủ kiểu thời gian lách mà không chụp nổi. Cuối cùng tớ đã hy sinh vụ đi xem rock tại Huế cùng anh Lập để ở nhà chụp ảnh cho hai người.

Tớ chụp một ít ảnh tối cho hai bạn. Sau đó dành một buổi chiều cuối tuần đi chụp ảnh.  Được đúng hôm trời xấu thôi rồi, nhưng may giữa mùa đông mà lại không bị lạnh. Mà cô dâu trang điểm và đón được đi chụp xong thì ra tới phố Tràng Tiền cũng đã hơn 4h chiều. Tới 6h thì trời 0 thấy gì nữa mà chụp ảnh!

Không có cảnh phố phường đầy trầm mặc, tháp rùa xa mờ, cô dâu nhìn chim, chú rể chỉ chim. Cô dâu ngồi hát, chú rể đánh đàn….mà thay vào đó một cặp đôi cười tươi hết cỡ, quậy phá tưng bừng và từ từ quên hết được những đám người lố nhố tò mò nhìn tứ phía. Mà một khi đã tháo được vỏ bọc ngại ngùng ra rồi thì cứ gọi là nhảy múa hôn nhau, hạnh phúc và phấn khích không có sợ bố con thằng nào nữa hết. Mà tới được mức đó rồi thì chắc chắn ảnh sẽ không bị giống ai hết!

Mọi người đừng hiểu nhầm rằng ảnh cưới “khác” ở đây phải là kiểu cách, góc độ, quần áo hay đại loại là cái gì đó đột phá rất khác. Tớ cũng chả quan tâm phải chuẩn bố cục hay là góc độ. Khác ở đây là thần thái và cảm xúc của những bức ảnh. Sắc đẹp, ánh sáng, màu sắc…đều có thể photoshop được. Nhưng, TÌNH YÊU THỰC SỰ VÀ KHOẢNH KHẮC THÌ KHÔNG BAO GIỜ PHOTOSHOP ĐƯỢC!

Và với mỗi cặp đôi, họ phải là họ. Khuôn mặt họ 0 thể trang điểm như người khác. Ánh mắt họ nhìn nhau, tình yêu của họ nhìn nhau không thể giống như các cặp khác. Đó chính là điều khác!

Và nữa, tình yêu không phải là những cái nhỉn giả tạo, những bó hoa lãng mạn xếp đầy. Tình yêu đôi khi chỉ là nụ cười hết cỡ của cô dâu, một cái khoác tay hay một cái lườm rất “khoảnh khắc”. Sự đơn giản chính là sự đẹp!

Phải nói với các bạn là chụp ảnh cưới mệt vãi linh hồn. Vì tớ không chỉ kiêm thợ ảnh, stylist, mà còn phải liên tục pha trò, nghĩ ra trò, động viên, an ủi, dọa nạt. Nhưng cuối cùng điều đọng lại là…vui vỡ mặt. Cười nói thì không ngớt, chính vì vậy, những nụ cười và những nụ hôn mà các bạn nhìn thấy đều là thật trăm phần trăm. Nhiệm vụ của tớ 0 phải chỉ là để bật ra những nụ cười và khoảnh khắc, mà còn phải…chộp kịp thời nữa. Nhiều lúc tay bấm, mặt vẫn cười nói chuyện mà cô dâu chú rể còn không biết.

Và phải nói rằng đôi tình nhân này rất chịu chơi, đáng yêu, hồn nhiên và rất thông minh. Vậy nên bọn tớ có một buổi chiều rất thoải mái và cực vui vẻ, cũng khá hài lòng nữa.

Khi tớ yêu cầu cô dâu chú rể nhảy múa, ôm hôn nhau ở giữa đường, gần như cả một vùng đông đúc người ở phố Tràng Tiền đứng xem như xem….xiếc. Mọi người cười nói, ngắm nhìn, chỉ trỏ. Cô dâu chú rể thì rất hạnh phúc và tự hào khi thể hiện cho cả thế giới biết rằng bọn tôi đang yêu nhau, và bọn tôi sắp cưới nhau, và….ai cũng phải nhìn….Tại sao không chứ!!!

Read the rest of this entry »

#307: Sách Hà Kin trong thư viện Mỹ nhé!

Haha, một trong những điều thú vị nho nhỏ một trong số những cô dâu của tớ mang lại. Trong lúc câu giờ cho bộ ảnh cưới tớ post lên khoe (mà không phải một bộ, chắc 5 bộ cùng lúc quá.)

Hôm nọ cô dâu Dallas của tớ gọi tớ ầm ĩ, nói rằng nàng í đi thư viện chơi và vô cùng bất ngờ vì nhìn thấy cuốn Chuyện tình New York có trên kệ giá trong thư viện (có mục tiếng Việt vì ở đây nhiều người Việt). Lịch sự hơn là có cả đĩa CD nữa. Yêu thế. 0 biết là có ai donate cho thư viện hay là danh tiếng của mình vang xa thế nữa =)) =)). Nhưng dù thế nào thì cuốn sách của mình cũng có trong thư viện quốc gia Mỹ, thiệt là đáng tự hào. Muh á, cô dâu còn tự hào hơn. Bởi vì khi bạn í phát hiện ra cuốn sách của tớ trong thư viện, bạn í cầm cuốn sách lao ra thủ thư khoe điên đảo, nói là: “Tác giả cuốn sách này vừa….chụp ảnh cưới cho tao”.  Thấy bảo bạn ấy khoe nhiều quá làm cậu bé thủ thư sợ chạy rơi cả giày ra nền thư viện…

Vậy thế là sẽ nhiều người Việt được đọc cuốn này luôn nữa nhé! Danh tiếng cứ vang thế này mình sẽ có rất nhiều host free cho mà xem!

Read the rest of this entry »

#306: Những bài hát trẻ con và Bài học đầu tiên – Hà Kin


(Với ông ngoại yêu quý, ông cười tít hết mắt kìa, yêu quá đi mất)

Tớ là một “cô bé” cực kỳ mê nhạc thiếu nhi. Mà bài nào có biết cũng thuộc mỗi bài một vài ít. Chỉ nhớ là cứ khoảng một thời gian tớ hát đi hát lại một bài. Hát đến phát chán phát điên, chán cả tớ lẫn bố mẹ hàng xóm anh chị em lẫn họ hàng. Đến khi tóc mọi người xù hết thì tớ chuyển qua bài khác. Và lại hát cho….phát chán tiếp. Hát mãi đến nỗi mọi người chán tới mức không buồn…chán nữa! Tóc cũng chả còn mà xù nữa!

Mà bài nào tớ hát tớ cũng hát chỉ được một phần hoặc là bịa lời rất nhiệt tình. Thậm chí có bài mỗi hôm tớ bịa một kiểu (vì không nhớ hôm qua bịa gì). Có đoạn bịa thấy tâm đắc và nhiều cảm xúc hơn cả bài thật đến nỗi sau này tớ không nhớ được là bài tớ hát là đúng lời của tác giả hay là lời của tớ đặt ra nữa.

Mỗi lần đứng rửa bát và nấu cơm là những giây phút ưa thích để được cất cao giọng hát. Hồi về sau này tớ đã bớt được thói quen “có một bài ca không bao giờ quên” . Tớ chuyển sang thể loại Liên khúc.  Đang “Khi tóc thầy bạc” là có thể đổi ngay sang “Một cánh én nhỏ” rồi “Cọ xòe ô che nắng” điên đảo. Vì tớ không phải là ca sĩ nên đổi tông và đổi nhạc khiến người nghe rất ức chế. Bố tớ phải gào lên: “ĐỌC, ĐỌC ĐI CHO NÓ NHANH CON ƠI!!!”

Read the rest of this entry »

#305: Vì sao chúng ta phải “đi” và vì sao chúng ta lớn lên? – Phần cuối

Phần III: Thế giới rất đẹp và Tại sao không?

(Hôm nay có một món quà nhỏ dành cho các bạn)


Phần III này, không phải để kể về những chuyến đi nữa. Tớ có chủ ý phần III, bởi nó sẽ là những kết quả phản hồi và tâm sự từ hai phần trước, điều tớ đã có thể đoán được. Và thật không ngờ, những chuyến đi luôn đem lại những sự thú vị tới đáng ngạc nhiên, kể cả là khi chỉ kể lại nó bằng những bức ảnh, video và câu chuyện trên blog.

Khi phần II vừa “lên sóng”, tớ biết chắc chắn rằng có rất nhiều người sẽ đọc đó và phản ứng theo chiều hướng rất tốt, entry cũng đạt kỷ lục về số người likes và phát tán “điên đảo” trên facebook. Tớ biết chắc và tự tin như vậy là bởi vì…chả có gì mà bạn sẽ phải tức giận hay khó chịu vì một bài viết như vậy, mà còn là ngược lại. Tớ hy vọng tớ đã kích bác được một vài người có tư tưởng xê dịch, hehe!

Những gì mọi người đọc được ở hai phần trước đều là những “snapshot”, những sự tóm tắt hết sức vội vã về những cuộc hành trình chỉ trong 10 tháng vừa qua của tớ. Có rất rất nhiều thứ và nhiều điều nữa “hoành tráng” tớ muốn nói và chia sẻ mà không nhét được vào, chỉ có thể kể qua như vậy. Nói vậy để các bạn biết rằng, cuộc sống còn thú vị hơn cả thế gấp nhiều lần. Tuy nhiên đừng lo mọi người ạ, bởi vì tớ sẽ viết và kể lại chi tiết từng chặng, thậm chí từng ngày thú vị. Nên cứ tiếp mà theo dõi đi nhé!

Đến 98% phản hồi là tốt, chỉ có một vài bạn khăng khăng khẳng định rằng tớ đang đi viết “tiểu thuyết”, bịa đặt hoặc khoe khoang với thiên hạ. Đúng là có chi tiết tớ viết 0 đúng thật, chẳng hạn như phần trước tớ nói tớ đi châu Âu với 1000 E trong túi, thì ra tớ nhớ nhầm be bét các bạn ạ, tớ có đúng…500 E, và tớ đã tiêu đúng chỉ 500 E đó thôi đấy. Haha, tớ 0 chấp mấy bạn đó, vì tớ biết khi người ta ngồi nhà nhiều và thích nói lắm thì sẽ bị như vậy đấy!

Có bạn nói rằng: “Ước gì được như bạn”, có bạn nói sự khâm phục.  Cảm ơn mọi người thật nhiều nhé. Nhưng tớ chỉ nhắn nhủ rằng. Thôi đừng có mơ,  thử liều vài phát giống như tớ xem đê. Còn khâm phục thì cứ…để đó, cũng cạnh tranh với tớ vài phát đi xem cái nào!!!!! Chả có cớ gì, một người 0 xinh đẹp, 0 có tiền, 0 gia đình thanh thế hoành tráng như tớ đi được mà các bạn lại không đi được cả, mục đích chính bài viết của tớ là thế đấy! Tớ nghĩ máu liều và sự tự tin hoàn toàn rèn được, chịu khó thương đau một vài tí là được. Tại sao không?

Càng đi nhiều thì tớ thấy sự hiểu biết của mình về thế giới này càng…ít, càng thấy mình bé xíu. Nhưng bù lại tớ thấy có gì trong đầu tớ có cái gì được mở ra, tớ biết thông cảm với người khác và học biết hài lòng với những điều mình có. Hài lòng nhưng mà vẫn tiếp tục muốn được hài lòng nữa (bản chất con người mà, bản chất này tốt đấy, hehehhe).

Read the rest of this entry »

#304: Vì sao chúng ta phải “đi” và vì sao chúng ta lớn lên? – Phần II

Phần II: Bước ra thế giới, tự tin hơn nữa, và đã được trải nghiệm những điều thật tuyệt vời.

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs087.snc4/35733_409763829630_101079614630_4314698_3701192_n.jpg

Bài học lớn từ chuyến Jetlblue khiến tớ nhận ra một loạt điều quan trọng.  Mình có thể chủ động làm được rất nhiều thứ. Và những sự chủ động ấy sẽ được “liều” dần lên, và việc lớn cũng làm được nhiều hơn.  Mặc dù, cái gì cũng phải từ từ!

Kế hoạch về Việt Nam đến được như ý khi tớ đăng tin có cô dâu nào có nhu cầu chụp ảnh cưới vào Tết hay không? Tớ chỉ nhận hai đôi thôi (vì còn lại mà đi chơi), đủ tiền vé và tiền đi lung tung là được!

Ngay lập tức đủ 2 đôi. Tớ cần về Việt Nam để thăm ông bà yêu quý của tớ, và cần đi….ăn ốc!

Tớ muốn khi mình về Việt Nam, sẽ có được chiếc máy ảnh 5D mark II, để quay lại tất cả những nơi tớ sẽ đi. Quay video theo phong cách nhiếp ảnh. Mà chắc chắn rằng tớ sẽ đi rất nhiều. Chiếc máy ảnh lúc đó vẫn ở giá $2700, tớ không đủ khả năng để mua.

Vào ngày Thanksgiving, một cái deal bất ngờ từ trên trời rơi xuống với chiếc máy ảnh này, một cái deal với giá “hàng khủng”, mà khả năng/điều kiện mua được nó cũng như trên trời, và khoảng thời gian có thể quyết định mua được nó hay không, chỉ được tính bằng vài giờ.

Tớ gần như nắm chắc khả năng là 90% không thể nào mua được chiếc máy ảnh đó. Khi tiền không có nổi $200 và không phải là quân nhân như nó yêu cầu. 1 tiếng trước khi cái giá đó hết hạn. Tớ tình cờ nói chuyện với hai người – 2 người mà ai cũng biết đó là ai đó! Chỉ là một lời tâm sự thôi.

Vài chục giây trước khi cái deal kết thúc. Tớ có tên trong danh sách những người mua máy ảnh! Tớ đã liều vay một khoản tiền lớn để mua nó!

Về Việt Nam,  tớ cũng vừa kịp đủ tiền để trả nợ chiếc máy ảnh. Và tớ yên tâm lên đường.

Bao khó khăn + nỗ lực + may mắn khiến tớ phải tận dụng triệt để thời gian ở Việt Nam cùng chiếc máy ảnh. Tớ nhớ, có những lúc 7h tối tớ mới tới SG và bị cú tai nạn thần sầu khi xe ôm say rượu quăng tớ xuống cống, kịp đi sinh nhật người bạn thân. 5h sáng đã có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất để đi Đà Lạt, đường chưa tới sân bay bị kẻ gian giật suýt mất chiếc laptop.  Tớ nhớ tớ cũng đã từng 9h tối đi 8 tiếng mới từ đỉnh Lũng Cú về Hà Nội, 6h sáng tớ đã lên đường đi Hà Tĩnh trong nắng chói chang.

Trước đây chưa bao giờ tớ DÁM đi như vậy. Nhưng chính sự liều lĩnh và quyết tâm, và chiếc máy ảnh đã khiến tớ làm được nhiều điều mà cách đây 10 năm…bố tớ cũng không thể nghĩ ra nổi!

Thì ra tớ lớn lên. Tớ đã biết thế nào “tự tin”!

Đây là sản phẩm những chuyến đi Việt Nam của tớ.  Có vất vả, có khó khăn nhưng được đổi lại những khoảnh khắc và hình anh rất quý giá và ngọt ngào.

http://img-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/05/17/17/12740917031742844085_574_574.jpg

Read the rest of this entry »

#303: Vì sao chúng ta phải “đi” và vì sao chúng ta sẽ lớn lên – Phần 1

Phần 1: Đạt được những chỉ tiêu lớn một cách kỳ diệu và chuyến đi lớn đầu tiên đầy trục trặc.

(Ảnh – 10 phút trước khi bị tai nạn)

Sớm nay,  dưới nhà vang lên bản nhạc của dãy núi Grand Canyon từ cây sáo gỗ sồi của người da đỏ. Lúc đó tớ vẫn còn đang trong giấc ngủ mơ màng, hình ảnh Sedona đỏ rực lúc hoàng hôn tự nhiên hiện lên, vẫn nguyên cái cảm giác cầm máy ảnh đi dép lê bò lết lên đỉnh đồi để nhìn mặt trời lặn suýt trượt chân ngã.  Nhớ tiếng sáo và những ngọn núi khổng lồ vĩ đại đến ngỡ ngàng, nhớ cảm giác ngồi trên ô tô, nhớ những lúc trèo lên núi thót tim…nhớ lúc khi mình phát hiện ra mình in love với một thể loại âm nhạc mới tuyệt đẹp và cây sáo đắt tiền may mắn mới mua được….nôn nao tới mức không thể nào ngủ được nữa.

Cách đây gần 2 năm. Trước khi tớ quay trở lại New York lần thứ ba, tớ tự đặt cho mình một số chỉ tiêu rất lớn, rất lớn mà tớ chỉ biết rằng nếu thực hiện được sẽ là miracles. Những chỉ tiêu rất tốn kém tiền bạc, trong khi tớ hoàn toàn không có đủ tiền để đi metro unlimited hàng tháng, và tớ phải đi học ảnh. Nhưng tớ biết nếu tớ không cố gắng thì tớ không biết khi nào mình có cơ hội nữa. Vì tớ không ở nước Mỹ mãi mãi!

Bên ngoài việc tớ phải đi học bằng được một vài lớp nhiếp ảnh nào đó, thì tớ cho mình ba chỉ tiêu lớn: Tớ phải đi vòng quanh được nước Mỹ, phải đi được vòng châu Âu và ưu tiên kém hơn nhưng rất muốn thực hiện được: Đi được Nam Mỹ.

Chỉ tiêu chỉ là chỉ tiêu, bên cạnh những ước mơ đó tớ còn một loạt ước mơ và dự định khác, và chúng cứ ngày một nhiều lên mỗi ngày, khiến nhiều lúc tớ bị “tràn ổ cứng” và cần phải tĩnh tâm lại.

Read the rest of this entry »

#302: CHIM

Một loạt bài viết cảm xúc về những tháng ngày ăn bờ ở lều (0 có bụi mà ở) đang viết gần xong. Ảnh cũng phải từ từ mới khoe vài samples được.

Tự nhiên khi xem lại ảnh London, nhớ một người có cặp kính lừa tình rất yêu chim. Trong nhà vệ sinh cũng có bốn quyển sách về chim dầy ự. London có một tỉ con chim mà cũng nhận ra được một đôi chim quen thuộc.  Thế là quyết định tối nay ngồi mần chim.

Tính ra chim là một kiểu hình ảnh rất đẹp, và đi nhiều như tớ thì cũng phải có nhiều ảnh chứ. Nhưng mà tớ hóa ra không có nhiều chim, bởi vì chụp chim là một trong những thể loại chụp ảnh khó nhất trong các loại chụp. Chim thì lúc nào cũng bay hoặc di chuyển, mà chỉ khi bay và di chuyển nhìn bọn nó mới đẹp nhất. Mà di chuyển thì máy ảnh rất khó bắt nét và nếu không có ống tele to con một tí thì khó mà có tấm ảnh chim đẹp. Tele có 2 tác dụng: Xóa font để nổi bật chim, và đứng xa tí cho chim nó đỡ sợ!

Ống tele của tớ chỉ tới mức 200. Vậy nên giờ chỉ xem ảnh ở mức này thôi. Ít nữa mà có ống 1000mm trở lên, tớ sẽ bắn cả đại bàng ở dãy nũi bên kia nhé!

PS: Tặng giai kính đẹp đấy giai ơi!

Read the rest of this entry »