
(Tiger’s Nest – 3200 mét so với mực nước biển)
Từ Ấn Độ sang Bhutan đoàn bọn tớ đi bằng đường bộ và lộ trình dự kiến sẽ hết khoảng 10 tiếng cả ăn nghỉ và làm thủ tục. Nhưng mà phải nói thật là có đi rồi mới biết 10 tiếng này không phải vì độ xa mà là độ…hoang mang của nó. Mà đoạn đường nếu tra Google hình như cũng chỉ 150km thôi. Vậy nên chúng ta có thể tưởng tượng được độ “hoang mang” này tới cỡ nào.
Toàn bộ số km này chủ yếu là đi đường núi xoắn tít, tay lái xe cứ gọi là xoắn hết cả lại, không môn thể lực nào bằng. Nhưng tưởng hết đoạn xoắn tít là tới đoạn đường bằng sẽ dễ thở hơn thì…không hề. Tớ chưa từng đi qua một con đường nào bụi tới mức hai bên đường trắng xóa bụi tới mức…hoang mang không hiểu là hiện tượng thiên nhiên gì? Và đương nhiên, ở đây không có ổ gà ổ voi mà là ổ…khủng long, xe nhảy cà giật phải nói là y như phim hoạt hình. Đoạn đường này khủng hoảng tới mức chỉ ngồi trong xe chả làm cái gì mà tóc ai cũng dựng lên lùm xùm. Có một hình ảnh in dấu trong đầu tớ là đằng trước chiếc xe của đoàn là một chiếc xe Ấn có một anh người Ấn ngồi…trên nóc (ở đây ngồi nóc là chuyện hết sức bình thường), cơ bắp anh cuồn cuộn bám vào hai bên thành xe để đảm bảo mỗi lần xe có nảy lên anh sẽ không bay lượn như trong phim chưởng. Khăn khố anh quấn đầy đầu nhưng anh lại cởi trần, lâu lâu khói hương (của bụi) bay mịt mờ anh mờ ảo cùng cái khăn trên đầu bay phấp phới trên nóc ô tô làm tớ say xỉn gần chết vì xe cũng…không thể nào bỏ qua cầm cái máy quay lao tới quay….mà thề, vì xe đang bay trên ổ khủng long nên bắt nét được vào anh chết liền! Vậy mà cơ bắp cuồn cuộn ấy bám cả tiếng đồng hồ trên nóc xe không mệt mỏi, khâm phục đến rớt nước mắt!
Và tớ mới hiểu ra một điều cực kỳ lý thú về chuyện tính đường của người dân nơi đây (và cả bên Bhutan nữa) là ở đây họ không tính quãng đường đi bằng…km, cũng chả phải dặm, mà là tính bằng…thời gian. “Từ đây đến đó hết bao xa?” “Hết khoảng…vài tiếng”!
Gần 4h chiều mới tới được Phuentsholing, thành phố biên giới với Ấn Độ. Tớ được chứng kiến một điều kỳ lạ và kỳ diệu. Chỉ bước chân qua một tấm tường thành, từ một đất nước với khói bụi, nhộn nhạo, nóng nực, nhếch nhác….đã là một đất nước với không khí trong lành, của sự quy củ, của những bộ quốc phục lạ mắt và những đôi mắt đen sâu được đổi thành những đôi mắt chủng Mongol màu nâu.

Bhutan nằm sát biên giới Tây Tạng, và cùng ngôn ngữ, chủng tộc với người Tây Tạng. Bhutan không chỉ gọi là “đất nước” mà nó còn được gọi là “Vương quốc”. Chỉ nghe tới một đất nước không được rượu bia thuốc lá là đã thấy cảm tình dào dạt mặc dù sự thật là tớ không biết gì hơn về đất nước Bhutan này. Tớ cũng không biết được là nó đẹp tới cỡ nào và đương nhiên hỏi người Bhutan trông thế nào thì trước đó tớ mù tịt.
Và quả thật, chỉ qua biên giới Ấn đã thấy biển Cấm thuốc lá giăng khắp mọi nơi. Bhutan là đất nước của Phật giáo nên sự hiền hòa thể hiện ra mọi mặt với con người và cảnh vật nơi đây.

(Những cốc nến cầu nguyện trong một ngôi đền ở Phuentsholing)
Nhưng mà tớ phát hiện ra điều đặc biệt và đáng yêu nhất đó là….các bạn trai ở đây đẹp trai quá đi mất. Mắt đã nâu, có bộ quốc phục trông như kiếm sĩ lại còn ga lăng, hiền lành và không biết uống rượu hút thuốc nữa. Thế là tớ quyết là mình sẽ lấy một anh Bhutan làm chồng.
Các bạn giai đẹp rơi rớt từ ngoài đường tới vào trong khách sạn. Ngồi ăn cơm cũng có một bạn đẹp giai cỡ này phục vụ làm cơm không…dám ăn chỉ dám lén nhìn, lâu phải nghĩ ra cái gì để gọi bạn tới hỏi han, mắc công uống hết cả 10 cốc nước í (tại hết thì bạn sẽ tới rót cho).

Lúc này tớ còn chưa để ý là 2 bạn tourguides của Bhutan đẹp trai bá chấy nữa (thế nên cả chuyến Bhutan tớ yêu đời chưa từng có =)). Mọi nơi khác chỉ có 1 tourguide thì sang tới Bhutan họ cẩn thận có tới 2 người (chắc họ biết là có Hà Kin – cô bé dại trai 0 biết sai sao???? =)).
Continue reading “#422: Himalaya trip via Galaxy Camera – 2. Bhutan” »









