#428: Có một câu chuyện như thế này. 2

Thời đó, nói chung tớ không quá nhạt, cũng chả quá nổi trội. Có thì chắc là chủ yếu là cái ngoại hình làm mọi người nhớ mặt nhớ tên, trông nó hơi là lạ và hoang dã xíu. Mới cả mọi người nhớ thêm là hồi đó tớ có đi Mỹ về nên “tiếng Anh nói như gió”. Tớ cũng chả phải là người biết ngọt ngào hay biết nữ tính để nói chuyện một cách hấp dẫn quyến rũ với các bạn trai.  Thế nên chuyện tình yêu chả có gì đặc sắc, mà thôi nói thẳng ra là chả có đi. Chỉ có một điều (mà cũng chả biết là có phải ảo tưởng gì không í, hihihi), là tớ thấy các bạn nam có để ý tớ thì phải, khá nhiều. Cái kiểu hay nhìn trộm, hay bối rối mỗi lần tớ hỏi chuyện, và hay kiếm cớ để ở bên cạnh tớ, nhưng mà…chỉ thế thôi. Mà các bạn chỉ thế thôi thì tớ cũng…chỉ thế thôi. Tớ cũng không hiểu được nguyên nhân là vì sao các bạn cứ thể hiện đến thế rồi các bạn dừng, là vì tớ đã xấu còn đầu gấu, hay là vì các bạn luôn có sự e ngại gì đó chăng?

Trong mấy người bạn, có một bạn con gái rất xinh xắn, nhưng ăn nói rất bỗ bã và đùa rất là nhạt, và hay lôi cái sự “không vừa mắt” về ngoại hình của ngoại hình người khác ra làm trò cười. Đi mà có bạn này ngồi sợ nhất là bạn ấy sẽ nói đề tài nào đó và chuyển qua trêu tớ, rồi cười ré lên. Bạn í đặc biệt chê miệng tớ rộng, “cười toàn răng”, tóm lại là rất làm tớ tự ti và khó chịu. Không phải vì tớ tủi thân về bản thân mình, mà là cái cách và từ ngữ của bạn ấy dùng, đôi khi cảm thấy phát ngượng với những người xung quanh.

Tiếp

#427: Hãy xem một bộ phim tài liệu…

(Ảnh, tớ quay nhân vật phim tài liệu của mình)

Đi học ở trường phim, đa phần là thú vị và nhiều hứng thú. Nhưng có một điều luôn khiến tớ sợ hãi và phải rèn luyện vượt qua bản thân mình: Đó là bắt buộc PHẢI xem những bộ phim mà mình không bao giờ muốn xem.

Càng đi học và càng tìm hiểu sâu thì càng thấy rằng những người quay phim, tư duy về phim tốt, dựng phim tốt lại tập trung rất nhiều ở những bộ phim tài liệu. Xem những bộ phim điện ảnh hàn lâm hay cũ mèm để tập phân tích không đáng sợ, mà xem những bộ phim tài liệu luôn để lại những tâm trạng hết sức nặng nề. Có lúc, xem xong một bộ phim tài liệu, thấy mình kiệt sức, vì mệt, buồn, khóc, và ám ảnh. Tiếp

#426: Có một câu chuyện như thế này…1.

IMG_7667

 

Hồi đó, tớ có một người bạn, là con trai. Gọi là bạn vậy thôi nhưng thực ra là bạn của bạn. Thỉnh thoảng gặp bạn thì lại gặp bạn này, mà bạn í cũng cùng trường, chỉ là có gặp cũng chả bao giờ nói chuyện.

Có nhiều nguyên nhân để tớ không nói chuyện với bạn này. Thứ nhất là bạn ấy nổi tiếng rất thông minh, mà chả hiểu sao từ bé tới lớn tớ không có bạn nào là học giỏi hay….thông minh cả, chắc tớ nói chuyện với họ không hợp. Thứ nhì là bạn ấy có một vẻ bề ngoài cũng hơi khó gần, rất lãng tử, hơi lạnh, nhưng mà thế nên rất duyên, kiểu mặt rất thích nhìn mà không hẳn là vì đẹp trai, nói chung là…rất khó tả. Chỉ là nhìn vậy thôi chứ bảo đi tiếp xúc thì ngại chết. Thứ ba là bạn í cũng chả bao giờ thèm quan tâm gì đến tớ cả, thậm chí ngồi chung bạn bè cũng chả bao giờ nói chuyện. Nếu bạn nào có nhăc tới tớ thì bạn í cũng chỉ nhếch cái mép, thế nên đã thấy rất là xa. Thứ tư là từ từ tớ phát hiện ra rằng có rất nhiều bạn gái thích bạn này, cái kiểu nói chuyện, bàn tán, nói về bạn í, mặc dù nhiều bạn tỏ vẻ chê chê nhưng đều thấy là bạn í được nhiều cô để ý. Mà cái kiểu duyên của bạn ấy không lộ ra, nhưng mà dường như cô nào cũng cảm nhận thấy. Vì câu chuyện của các cô rất giống nhau =)). Kiểu gái nhiều vậy thì chắc là bạn í có vài mớ dắt quanh người, nên là làm thân thế nào được với mấy thằng đào hoa. Mà tớ nói vậy thôi chứ tớ thấy bạn í quá xa vời, nên là tớ cũng chả để ý gì cả. Cái gì xa quá thì…cho qua. Mà tớ cũng kiểu mơ mộng khác, không phải là kiểu…thế này.

Tiếp

#425: 29 lý do khiến bạn 0 nên yêu mình

Đây là tâm sự chắt lọc từ sự đồng cảm của topic:

41 REASONS WHY YOU SHOULDN’T DATE A PHOTOGRAPHER
Nhưng mà mình đúng khoảng một phần trong đó, một phần mình tự thêm vào. 29 lý do này nằm ở khía cạnh là tư cách một “nhiếp ảnh gia”. Chứ nếu về tổng thể, thì sơ sơ có khoảng…100 lý do =))

Nếu ai đọc xong vẫn quyết tâm chấp nhận và yêu mình thì….cứ thế mà phát huy, hahahahaha!

Và đây, những lý do ấy đây (ảnh mình cóp lại từ fb nên chất lượng fb thôi, chứ ảnh gốc đẹp lắm í….(một phần bệnh nghề nghiệp đây…))

“Cô í”: Là ai mà ai cũng biết nha =))

(Ảnh: Có tính chất…một số minh họa)

1. CÔ ẤY LUÔN LÃNG MẠN?  Nhiếp ảnh gia là nghệ sĩ. Trong những phút giây lãng mạn, bạn bắt gặp ánh mắt của nghệ sĩ đang nhìn bạn đắm say…Nhưng đừng hí hửng vội, cô ấy có thể là đang căng thẳng quan sát tìm góc đẹp của bạn mà thôi!

2. CÔ ẤY LUÔN CÓ QUÀ CHO BẠN. Đến sinh nhật bạn ư? Hay đơn giản là một dịp lễ gì đấy bạn đang chờ quà? Ồ ôi vô tư đi, ai chứ nhiếp ảnh gia lúc nào cũng có quà cho bạn liền. Thế sinh nhật năm nay muốn ảnh chân dung cỡ nào?????

3. NGÀY “ĐẸP” CỦA CÔ ẤY CHƯA CHẮC LÀ CỦA BẠN. Có thể bạn thích một ngày thật tươi sáng với nắng ấm chan hòa ngọt ngào. Nhưng có khi cô ấy thấy mưa gió bão bùng, sấm chớp đùng đoàng hay núi lửa đang phun trào thì sướng mà ngất!

4. CÔ ẤY SẼ THỈNH THOẢNG CỰC KỲ VÔ DUYÊN. Ôi khoảnh khắc thật tuyệt vời một cô gái xinh vãi chưởng đang đi qua, bạn đang ngắm nhìn đầy ham muốn và ghen tị thì có thể trong nháy mắt bạn chỉ thấy cái mông hay cái đầu của cô í đang chặn hết tầm nhìn của bạn. Đừng uýnh người ta nhé, tội nghiệp. Sau xin cái hình vào lại email tha hồ ngắm lại em nó!

Tiếp

#424: Khi xưa ta bé…

Ai cũng có tuổi thơ, cho dù tuổi thơ đó có ngọt ngào hay cay đắng, nhưng mà…ai cũng có, chắc chắn là ai cũng có.

Tuổi thơ của tớ là những ngày rong chơi mê mải, nhà cửa cứ mở tan hoang và tớ đi tối ngày, là khi bố mẹ đi làm về và réo tên khắp ngõ. Mỗi lần nghe thấy tiếng gọi tên của bố và mẹ là chân tay tớ lại bủn rủn vì chắc chắn là về nhà sẽ bị oánh đòn, nhà không trông, bài không học. Ấy thế mà…thì mà…suốt tuổi thơ nhà chưa bao giờ bị mất trộm cái gì cả (mà có khi cũng chả có gì để mất), học vì vẫn đủ…khá giỏi và đặc biệt…oánh đòn cỡ nào vẫn cứ đi chơi đều mỗi ngày. Kỳ thật, nhớ là lần nào đánh đòn cũng đau lắm, sợ lắm, hoang mang lắm, mà sao hôm sau…nguyễn y vân?

Nhà tớ ở khu tập thể và có một cái sân rất rộng cho cả khu sinh hoạt. Ôi những ngày hè là những ngày tuyệt vời nhất, suốt ngày chơi đủ trò, từ cái bãi cát xây dựng ở một góc bẩn thỉu, cho đến một đống gỗ mục xếp đều có thể khiến tớ và các bạn chơi được từ sáng cho đến tối. Hồi đó hay xảy ra một hiện tượng là tớ hay bị…hít le. Cứ đang chơi vui dã man thì tự nhiên lại có “tin đồn” gì đó, rằng thì tớ nói xấu người này hay người nọ gì đó (mà chả nhớ có nói không hay là toàn trẻ con đơm đặt cho…vui), thế là bị “trừng phạt” kiểu cấm vận í. Cả tuần liền sẽ không có ai chơi với tới hết, ôi phải gọi là buồn kinh khủng khiếp. Mấy lúc đó bố mẹ tớ lại yên tâm là tớ chỉ có ở nhà bắt bướm hát ca. Chả hiểu sao các bạn có thể bỏ tớ không chơi với tớ cả tuần, nhưng mà ví dụ trong đám trẻ con mà có đứa nào cũng bị hít le như tớ là tớ tìm đủ mọi cách để cho bạn đó hòa nhập trở lại càng sớm càng tốt cho nó…càng đông càng vui. Thế nên mới biết cái tính tớ cả nể, nhiều khi người ta làm mình khó xử mà mình thì lại chả muốn ai bị khó xử bao giờ. Cái tính đúng là từ bé đã vậy, và tớ rất là…ghét cái tính này!

Tớ nhớ có một lần khi tớ thắc mắc là sao mọi người cứ hay “cấm vận” tớ vậy? Tớ hỏi chị bạn chơi thân nhất hồi đó (mà cũng bỏ tớ mấy lần liền đó), và chị ấy có một câu nói mà nó ăn sâu vào tiềm thức của tớ, và nó khiến tớ suy nghĩ và…cẩn trọng nhiều hơn. Chị ấy nói ngắn thôi: “Là do cái tính của em í”. Chỉ có tới bây giờ tới mới nhận thức được phần nào cái sự “tính” của mình, rằng tớ có những suy nghĩ, thói quen, hành động, sở thích không phù hợp lắm với bạn đồng lứa, hay đơn giản là…không giống một đứa trẻ con bình thường. Nhưng mà yên tâm là ở mức độ hay bị…hít le thôi chứ không lập dị, không bất bình thường và cũng đủ bạn để…chơi suốt tuổi thơ và là một tuổi thơ hết sức hạnh phúc.

Bây giờ, khi chọn bạn và giữ bạn, không còn cong lên chạy tìm người chơi cùng như hồi bé nữa, chỉ cần duy nhất một kiểu bạn với hai tiêu chí: Hiểu mình và luôn làm mình vui!

Một trong những điều khác biệt nhất của ngày bé và bây giờ là…tính cách bố mẹ. Hồi bé hở ra là bị oánh đòn (tớ thì tớ cũng nghĩ là mình tắc ta lắm thì mới thế), nói năng cái gì cũng cẩn trọng. Chả bao giờ thấy bố mẹ nói bậy câu nào hết, và bố mẹ lúc nào cũng đúng. Chính vì bố mẹ cấm nói bậy và không nói bậy nên tớ mà nói bậy ra thì tớ thấy sợ hãi và ngượng miệng lắm.

Nhưng mà giờ thì…thỉnh thoảng bực quá bảo bố mẹ: Tức quá thì chửi một phát đi, giải tỏa đi. Thế là lớn lên mới được nghe bố mẹ chửi bậy đó nhé, mà nghe tớ chỉ buồn cười thôi, khổ thân bố mẹ đã phải kiềm chế nói bậy suốt thời tuổi trẻ :)). Giờ chửi bậy tớ vẫn ngượng miệng và chả bao giờ chửi đổng cãi nhau tay đôi với ai cả, nhưng nói bậy thì có, mà chả hiểu sao nói bậy ra chỉ thấy buồn cười. Nói bậy/chửi bậy đúng chỗ là cả một nghệ thuật đấy!

Bên cạnh chuyện nói bậy thì còn nhiều chuyện lắm nữa, chẳng hạn như là…hay đánh vỡ bát này (hay là đồ nói chung). Tính tớ hậu đậu nên hồi đó cứ mỗi lần rửa bát là bố mẹ xác định một chiến sĩ hy sinh. Ôi mỗi lần đánh vỡ cái bát thì tớ sợ hãi vô cùng (mà thế quái nào hôm nào cũng sợ mà hôm nào cũng vẫn vỡ), mẹ tớ mà biết được thì cứ gọi là một bài dân ca và nhạc cổ truyền dài dằng dặc, có khi bị ăn các tát không chừng. Thế mà bây giờ, tớ vẫn…đánh vỡ nguyên, bố mẹ hiền từ nói là thôi thì mua..bộ mới về ăn vậy. Cái cảm giác đánh vỡ đồ mà…không bị mắng sao mà nó dễ chịu thế không biết nữa. Mà rồi chính bố mẹ cũng lỡ tay đánh vỡ cái này cái nọ, thế nghĩa là chả phải bố mẹ lúc nào…cũng đúng. (Í, lớn rồi mới dám nghĩ thế chứ)

Ngày xưa mẹ quát mắng thì vừa sợ vừa ghét, giờ bố mẹ có mắng hay giận thì chỉ thương bố mẹ thôi. Ngày nhỏ đọc câu chuyện dân gian về một người con khi bé bị mẹ oánh suốt ngày, lúc lớn lên khi mẹ đánh không còn đau như hồi nhỏ nữa thì thương mẹ lắm, bởi vì nghĩa là mẹ đã già rồi. Lúc đó đọc câu chuyện vậy tớ cũng chả hiểu hết, nhưng giờ thì hiểu lắm rồi.

Nói chung tớ yêu tuổi thơ của tớ lắm, và nó sẽ theo tớ mãi:

“If you carry your childhood with you, you never become older. ”

“Nếu bạn mang theo tuổi thơ bên mình, bạn sẽ không bao giờ già nua”

Tom Stoppard

Còn bây giờ, như thường lệ, tặng các bạn một topic đẹp, bộ ảnh 2 anh em nhà Bo nhé. Bo và cô em họ đáng yêu có một buổi sáng đi chơi rất vui bên quận 7. Sở dĩ tớ có câu chuyện tuổi thơ của mình ở trên bộ ảnh này là bởi vì khi tớ nhìn chúng chơi đùa với nhau, tớ nhớ ra mình ngày nhỏ quá, chắc là vui y như vậy. Khi lớn lên, chắc chắn chúng sẽ coi đây là một phần hết đỗi ngọt ngào của tuổi thơ mình, chắc chắn rồi!

Bộ ảnh là mẹ Bo đặt hàng. Năm ngoái mẹ Bo đã đặt chụp rồi, năm nay lại nữa. Mới có một năm đã thấy lớn lên rất nhiều và tính cách khác nhiều rồi. Vẫn nhớ năm ngoái khi chụp Bo, Bo xin mượn lại cái máy ảnh và trên đường mẹ Bo chở cô Kin về nhà, Bo chụp lia lại hai bên đường, rồi Bo giải thích: “Bo chụp lại cho cô, để hôm tới nếu cô nhớ Bo mà cô không nhớ đường quay lại nhà Bo, cô cứ đem hình ra coi lại để biết đường nhé”. Quả thật có sốc nhẹ!

Còn bộ của năm nay, cũng vẫn chụp hoàn toàn tự nhiên và tự tớ xếp lại những bức ảnh như là một câu chuyện hồn nhiên (tớ hầu như không bao giờ set up), các bé cứ chơi, và tớ giúp bố mẹ các bé lưu giữ một buổi sáng rực rỡ nắng vàng trong một phần tuổi thơ của chúng.

(Đây chỉ là mấy chục tấm trong số mấy trăm tấm chụp hôm đó. Bé nào tớ chụp trước giờ cũng nhiều ảnh vô số, mà chả phải vất đi cái nào hihi)

“Kids don’t remember what you try to teach them. They remember what you are.” ― Jim Henson

(Hmm, vẽ em í thế nào đây nhỉ? Bo nghĩ)

Tiếp