Lâu rồi tớ om không biết là bao nhiêu bộ ảnh cưới nữa. Nói chung là có nhiều nguyên nhân. Thôi nguyên nhân khỏi liệt kê vì cuối cùng cũng xong 4/7 tổng số bộ ảnh cưới. Tính ra năm rồi mình chụp cũng nhiều í chứ nhỉ? Chịp!
Bộ đầu tiên mà tớ up lên là bộ của cô dâu Hà Nội tên Trang. Có một điều rất thú vị là hầu như các cô dâu của tớ đều có tên trùng nhau (trùng tới kỳ lạ, hiện tại có mỗi 2 cái tên Quí và Hà là không trùng thôi). Chính vì trùng tên mà tớ toàn gửi nhầm ảnh cho các cô dâu. Hehe, thế là các cô dâu được xem thêm cả ảnh của…người khác nữa.
Như trong bài “Vì sao chúng ta lớn lên…” phần I, tớ có kể về việc tớ muốn về Việt Nam một thời gian cùng chiếc máy quay 5D mark II. Và tớ sẽ nhận chụp 2 cô dâu duy nhất. 1 cô dâu là để tiền vé đi về VN, 1 cô dâu là để dành tiền đi chơi…vòng quanh Việt Nam. Sau vài hồi sàng lọc lên xuống, cuối cùng tới chọn được 2 cô dâu ưng ý rất dễ thương, rất đáng yêu. Tuy nhiên, 2 tháng ở VN tớ chụp tới 3 bộ chứ 0 phải là 2 bộ. Nhưng 1 bộ là làm quà cưới cho người bạn rất thân rất xinh đẹp của tớ.
Vậy là sắp tới riêng VN, các bạn sẽ được thưởng thức cô dâu Hà Nội, cô dâu Đà Lạt, và cô dâu Sài Gòn!
Trang – cô dâu Hà Nội của tớ là bạn của một người bạn khác của tớ. Khi nghe tin tớ về Việt Nam thì nhắn bom tin nhắn từ facebook vào YM lẫn tới YM. Mà khổ cái tớ đãng trí, tớ toàn quên…reply. Mà tới lúc reply trên facebook thì không thấy bạn ấy trả lời. Nhưng vài hôm sau lại thấy bạn ấy hỏi, thế là tính ra bọn tớ cứ “nhệch lịp” nhau mãi, cho tới khi cũng bắt được nhau để nói chuyện. Lúc đó tớ đã về đến Việt Nam. Thấy cô bạn ấy có vẻ rất đáng yêu và nhí nhảnh, tớ hẹn café để “dòm mặt”.
Chỉ vừa gặp cô dâu buổi đầu tiên tớ đã…rủ đi ăn ốc. Hic!!! Bạn ấy cũng có vẻ hào hứng ăn ốc, xong về sau trục trặc gì đó nên có mỗi mình tớ…đi ăn ốc cùng đứa em gái. Tớ có thói quen là gặp ai để chụp ảnh là quan sát rất kỹ và tìm hiểu tính cách. Vừa biết đường để lựa xem mình có…chụp được không, vừa để xem họ có…chịu chơi không.
Cũng như bao cặp đôi khác khi đi chụp ảnh cưới. Tình hình rất chi là tình hình. Bây giờ sẽ…đi đâu? Chụp gì? Đi Mộc Châu nhé? Ôi thôi tớ không có thời gian rồi. Vậy đi Nhà hát lớn đi! Để làm gì? Cầm theo cái đàn cô dâu ngồi hát. Hay ra Văn Miếu chú rể chỉ kìa con chim to quá đang bay em kìa? Nói chung cả tớ và các bạn ấy rất đau đầu. Bởi rõ thú thật là chụp ảnh cưới đã khó, chụp ở cái đất Hà Nội này lại càng khó. Có gì hay ho, có gì độc đáo, có gì thú vị, có gì mần được thiên hạ mần hết rồi. Nếu chụp một bộ kiểu tôn vinh sắc đẹp của cô dâu chú rể thì lại quá dễ, với tớ chuyện đó là con muỗi. Thời đại PS thì muốn ai đẹp cả được, ai gầy ai béo cũng được. Cô dâu lại còn rất xinh xắn nữa.
Thế là cả tớ và cô dâu chú rể ngồi suy nghĩ. Thực ra tớ cũng có ý tưởng rồi, nhưng mà lo là cô dâu chú rể đỡ không nổi!
Tóm lại, đề bài sẽ là thế này: Làm thế nào để chụp một bộ ảnh cưới chí ít là mang màu sắc Hà Kin (nghĩa là nhìn là biết là cá tính của Hà Kin í) ở giữa đất Hà Nội, nơi mà giờ chả biết đi đâu làm gì mà chụp nữa?
Về sau đề bài này còn bị thêm câu đố nhét vào nữa, phần extra là nguyên bộ trên cộng thêm: Và chỉ trong 3 tiếng khi trời Hà Nội mùa đông đang sắp mưa và chuẩn bị…tối nữa?
Tớ nói với cô dâu. Nếu muốn một bộ ảnh cảnh đẹp, posing , hoa lá chim cò, tôn vinh sắc đẹp như những cặp đôi khác thì nói chung là sẽ…dễ và có thể tớ sẽ…không chụp. Vì nói chung tớ ra một bộ ảnh như vậy tớ sẽ không thỏa mãn cho lắm và nói thật là nó dễ dàng. Tớ đang thích thử thách mình đôi chút, muốn ảnh gắn với cái tên Hà Kin nó cũng phải…Hà Kin tí chút. Và suy cùng cũng là một sự rèn luyện. Sau này giả sử mà tớ theo nghề ảnh tớ hứa khách muốn gì tớ cũng chụp hết, hihihihi. Nhưng giờ thì tớ….thích quậy hơn cơ!
Ai dè họ…gật gù và đồng ý liền. Tớ nói, nếu như đã toàn cảnh đã quá nhàm, những pose đã quá nhàm rồi, thôi làm gì cho đỡ nhàm và sẽ không bị giống với bất kỳ ai, chẳng hạn như là…đi trêu chọc thiên hạ đi. Và tớ phải nói thêm là. MẶT PHẢI DÀY, PHẢI DÀY VÀO NHÉ! Mặt dày nhưng mà không được…trang điểm đậm. Tự trang điểm và không có lông mi giả! Haha, cô dâu chú rể ấy đáng yêu lắm, gật gù liền!
Thực ra, trong cái yêu cầu gọi là “quậy” của tớ là tớ có một ý đồ khác. Tớ quan sát nhiều các cặp cô dâu chú rể khi chụp ảnh cưới, đều khá căng thẳng và thiếu tự nhiên. Yêu nhau thật mà sao kiểu nhìn nhau âu yếm cứ giả giả thế nào. Tớ chỉ thích làm thế nào mà “vặn nút” được cho mấy cặp đôi tháo hết được sự ngại ngùng. Ơ yêu thật mà, nhìn nhau phải đắm đuối thật chứ, hôn nhau phải máu chiến chứ. Mà muốn ra được thế phải cho “bọn nó” quậy phá vài hồi. Bởi vì sau khi quậy, mặt “trơ” vài hồi thì sẽ thấy tự nhiên như…ở nhà, cảm xúc sẽ tự nhiên thật!!!
Đấy là lý thuyết tớ nghĩ vậy thôi, hehe, nên tớ mới thử!!!!
Hành trình để chụp ảnh cho Trang khá là vất vả, bởi vì hầu như không thể tìm được thời gian hợp lý. Hai người chỉ có thể chụp vào weekend. Mà thời gian ở Việt Nam, hầu như tớ đi ngày đêm và rất hiếm có một weekend ở Hà Nội. Hẹn hò lên xuống và tìm đủ kiểu thời gian lách mà không chụp nổi. Cuối cùng tớ đã hy sinh vụ đi xem rock tại Huế cùng anh Lập để ở nhà chụp ảnh cho hai người.
Tớ chụp một ít ảnh tối cho hai bạn. Sau đó dành một buổi chiều cuối tuần đi chụp ảnh. Được đúng hôm trời xấu thôi rồi, nhưng may giữa mùa đông mà lại không bị lạnh. Mà cô dâu trang điểm và đón được đi chụp xong thì ra tới phố Tràng Tiền cũng đã hơn 4h chiều. Tới 6h thì trời 0 thấy gì nữa mà chụp ảnh!
Không có cảnh phố phường đầy trầm mặc, tháp rùa xa mờ, cô dâu nhìn chim, chú rể chỉ chim. Cô dâu ngồi hát, chú rể đánh đàn….mà thay vào đó một cặp đôi cười tươi hết cỡ, quậy phá tưng bừng và từ từ quên hết được những đám người lố nhố tò mò nhìn tứ phía. Mà một khi đã tháo được vỏ bọc ngại ngùng ra rồi thì cứ gọi là nhảy múa hôn nhau, hạnh phúc và phấn khích không có sợ bố con thằng nào nữa hết. Mà tới được mức đó rồi thì chắc chắn ảnh sẽ không bị giống ai hết!
Mọi người đừng hiểu nhầm rằng ảnh cưới “khác” ở đây phải là kiểu cách, góc độ, quần áo hay đại loại là cái gì đó đột phá rất khác. Tớ cũng chả quan tâm phải chuẩn bố cục hay là góc độ. Khác ở đây là thần thái và cảm xúc của những bức ảnh. Sắc đẹp, ánh sáng, màu sắc…đều có thể photoshop được. Nhưng, TÌNH YÊU THỰC SỰ VÀ KHOẢNH KHẮC THÌ KHÔNG BAO GIỜ PHOTOSHOP ĐƯỢC!
Và với mỗi cặp đôi, họ phải là họ. Khuôn mặt họ 0 thể trang điểm như người khác. Ánh mắt họ nhìn nhau, tình yêu của họ nhìn nhau không thể giống như các cặp khác. Đó chính là điều khác!
Và nữa, tình yêu không phải là những cái nhỉn giả tạo, những bó hoa lãng mạn xếp đầy. Tình yêu đôi khi chỉ là nụ cười hết cỡ của cô dâu, một cái khoác tay hay một cái lườm rất “khoảnh khắc”. Sự đơn giản chính là sự đẹp!
Phải nói với các bạn là chụp ảnh cưới mệt vãi linh hồn. Vì tớ không chỉ kiêm thợ ảnh, stylist, mà còn phải liên tục pha trò, nghĩ ra trò, động viên, an ủi, dọa nạt. Nhưng cuối cùng điều đọng lại là…vui vỡ mặt. Cười nói thì không ngớt, chính vì vậy, những nụ cười và những nụ hôn mà các bạn nhìn thấy đều là thật trăm phần trăm. Nhiệm vụ của tớ 0 phải chỉ là để bật ra những nụ cười và khoảnh khắc, mà còn phải…chộp kịp thời nữa. Nhiều lúc tay bấm, mặt vẫn cười nói chuyện mà cô dâu chú rể còn không biết.
Và phải nói rằng đôi tình nhân này rất chịu chơi, đáng yêu, hồn nhiên và rất thông minh. Vậy nên bọn tớ có một buổi chiều rất thoải mái và cực vui vẻ, cũng khá hài lòng nữa.
Khi tớ yêu cầu cô dâu chú rể nhảy múa, ôm hôn nhau ở giữa đường, gần như cả một vùng đông đúc người ở phố Tràng Tiền đứng xem như xem….xiếc. Mọi người cười nói, ngắm nhìn, chỉ trỏ. Cô dâu chú rể thì rất hạnh phúc và tự hào khi thể hiện cho cả thế giới biết rằng bọn tôi đang yêu nhau, và bọn tôi sắp cưới nhau, và….ai cũng phải nhìn….Tại sao không chứ!!!
Read the rest of this entry »