#96: Trả lời phỏng vấn báo Người Đẹp 1/11/07


Tối về mình sẽ scan bài báo lên nhé. Đây là file word tớ gửi cho chị Hạnh Đỗ, người phỏng vấn tớ. Bài báo có rút gọn đi tí chút. Còn đây là original. Tớ chỉ hơi buồn não nề (đã hơi còn não nề) vì họ vẫn cho tớ cái tít là Nhà văn, huhu. Thực lòng mà nói, với tít: “3 nữ nhà văn 8x đang được săn tìm” thì nên thay vị trí của Hà Kin thành vị trí của Trần Thu Trang. Có gì cho mình vào cái góc nào đấy be bé với tiêu đề: “Hà Kin tập tọng bắt chước Britney Spears làm nhà văn”, hihihi. Tự truyện mà thành nhà văn thì….

Anyway, tớ rất thích mấy câu hỏi này, sending you my big thank

1. Những chuyện tình tự kể thường được rất nhiều: sự chú ý của bạn đọc, sự quan tâm của nhà sách và chả phải tưởng tượng gì nhưng riêng tư của người viết thì gần như mất sạch, Kin có thấy mình cởi mở quá không?

Tôi không nghĩ mình bị “mất sạch” gì cả, và cho dù có “mất” thật đi chăng nữa thì sẽ luôn có một sự bù đắp để khiến người ta sẵn sàng đánh đổi. Vấn đề ở chỗ, “cái mất” hay “cởi mở” của mình sẽ đem lại những điều gì? Nếu nó đem lại những lời cảm ơn, sự chia sẻ, niềm vui, sự ngưỡng mộ, những suy nghĩ mới và tích cực, tôi thấy sự “cởi mở” của mình là vừa đủ và hợp lý chứ không bị “quá”! Cái gì quá cũng không tốt mà.


2. Trong những câu chuyện đã qua người ta hay có xu hướng làm đẹp mình, Kin có mắc phải lỗi nào tương tự ở “Chuyện tình New York”?

Tại sao lại coi đó là “lỗi”? Trong bất kỳ câu chuyện nào cũng cần có những nhân vật đẹp bởi vì mọi người luôn yêu thích cái đẹp, và bởi vì đó là…chuyện nên chẳng có gì mà mất. Còn trong câu chuyện của tôi, nhân vật “tôi” và rất nhiều người khác đều rất đẹp. … Và đó cũng chính điều này đã khiến “người tình New York” được thu hút đến như thế.

Thêm một điều nữa bonus, có lẽ bây giờ mọi người đã bị bệnh “khiêm tốn” làm che bớt mất cá tính của mình. Thực sự nếu thấy đẹp, hay được khen đẹp, không việc gì mà phải ngại ngần mà nói về điều đó. Đó chính là những điều tôi đã học được từ những con người trong câu chuyện. Điều quan trọng là, cái đẹp mà bạn muốn khoe, nó có làm cho cuộc sống này thực sự đẹp hơn hay không? Nếu có, tại sao không nhận đi!

Nếu mọi người đọc câu chuyện của tôi rồi, sẽ hiểu thêm về quan điểm “đẹp” của tôi ở trong đó.

3. Đọc “Chuyện tình New York” thấy những người trẻ của Hà Kin không phải thuộc về Việt Nam, cũng không hẳn là người Mỹ, tóm lại là họ đại diện cho ai?.

Tôi kể lại câu chuyện chứ không phải viết truyện. Tôi không xây dựng nhân vật của mình để đại diện cho ai hết. Và những người trẻ trong câu chuyện của tôi, “không thuộc về Việt Nam, không hẳn là người Mỹ”, vì họ là những người….Việt Nam trên đất Mỹ. Đơn giản là vậy.

4. “Năng động”, “nổi loạn”, “cô đơn”, “hưởng thụ” là những từ người ta hay nói về thế hệ của bạn, bạn nghiêng về cụm từ nào?

Tôi không nghiêng về cụm từ nào cả mà tôi có đầy đủ các yếu tố đó, và yếu tố nào cũng là cần thiết cho cuộc sống cho những con người thuộc thế hệ của tôi, kể cả nỗi cô đơn kia.

5. Sex, cốt truyện éo le, chi tiết gây sock, ý tưởng độc đáo hay văn phong hài hước… sẽ cuốn hút độc giả trẻ, theo Kin – với tư cách là một blogger đắt khách?

Ý bạn là với tư cách là một blogger đắt khách thì quan điểm của tôi sẽ là gì? Tôi chỉ phát biểu với tư cách là một…độc giả rất bình thường thôi nhé, Điều gì bạn nói cũng có thể thu hút được độc giả trẻ, nhưng cái tôi đánh giá cao là sự khác biệt và cá tính, khác biệt, cá tính mà không bị lạc lõng.

6. “Chuyện tình New York” đáng mua ở những điểm gì?

Ở sự khác biệt, cá tính mà không bị lạc lõng.

7. Cuộc gặp gỡ nào trong đời đã làm thay đổi cuộc sống của Kin?

Cuộc gặp gỡ với mẹ, khi mẹ sinh tôi ra trên đời.

8. Và một sự thay đổi số phận mang tên là vật chất? (chẳng hạn một chiếc xe hơi, nhà lầu… tóm lại là những thứ tác động đến sự thay đổi tư duy của bạn, từ đó làm thay đổi cả quan niệm sống…)

Chắc khoảng 20 năm nữa, khi tôi tự mua được cái nhà hay một cái xe hơi, tôi sẽ có kinh nghiệm trả lời bạn câu hỏi này.

Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us