#206: Kỉ niệm về bản nhạc Hồng Lâu Mộng

http://img70.exs.cx/img70/8938/3344.jpg

Hồng Lâu Mộng là một trong những bản nhạc tuyệt vời nhất trong cuộc đời mà tớ từng được nghe. Và đó cũng là bản nhạc gắn nhiều kỉ niệm nhất. Không biết là những kỉ niệm đó đến vì cái duyên, hay là vì ấn tượng và yêu mến bản nhạc này quá mà khiến điều gì xảy ra với nó cũng thành kỉ niệm đáng nhớ.

Bộ phim Hồng Lâu Mộng chiếu khi tớ vẫn còn nhỏ tí, vẫn phải làm bài tập hàng ngày ở lớp cô giáo giao, và mẹ tớ có một luật cực kỳ nghiêm khắc, đó là trừ tối thứ bảy, còn lại thì không có buổi tối nào được phép xem phim hết. Thế nên cái nhớ nhất về bộ phim chính bắt nguồn từ bản nhạc. Đang ngồi học bài, khi tiếng nhạc bắt đầu cất lên là sốt hết cả ruột, học hành chả yên gì hết, mọi người thì xem mê mải, người người xem, nhà nhà xem, tiếng nhạc này, tiếng thuyết minh này, nó cứ vẳng vẳng cả dãy dài những căn nhà cấp bốn, qua song cửa, qua những vỉa hè vắng tanh….Có lúc sốt ruột quá, tớ lén chạy ra ngoài hiên, kiễng chân qua cái cửa sổ rất cao của phòng khách để cố coi một vài đoạn phim, tim cứ đập thình thịch vì sợ mẹ bất ngờ đứng dậy đi ra kiểm tra. Đứng hoài một lúc, cổ mỏi quá, nên đành phải lủi thủi đi vào, chả học được gì hết. Rồi tiếng nhạc kết phim lại cất lên….thế là….thế là….hết phim. Ôi chao buồn là buồn….

Nhớ mỗi lần cái phim này chiếu, trời đều có gió mùa đông bắc, lạnh lẽo và hanh khô. Nhớ những phân đoạn phim coi trộm cũng thấy diễn viên lạnh co ro, người mặc áo ấm trùm đầy người, miệng thở đầy hơi trắng. Thế nên khi nghe nhạc phim là lại có cảm giác rất lạnh lẽo và có điều gì đó rất xa xăm, và ẩn chứa rất nhiều kỉ niệm.

Sau này may mắn là phim có chiếu đi chiếu lại nhiều lần, cho dù chưa bao giờ tớ được xem trọn bộ, nhưng cũng đã đủ nắm được… vấn đề. Ôi chao diễn viên đẹp và điệu đà, ôi chao sao cái bản nhạc lại hay tới như vậy…..đó là bản nhạc mà tớ nghe mãi chưa bao giờ thấy chán!

Và cho dù kể cả khi lớn lên rồi, xem lại phim hay là nghe lại nhạc rồi, những gì ập đến đầu tiên, đó là cái cảm giác sốt ruột khi ngồi học bài và tức anh ách không được mẹ cho xem phim, và lúc co ro đứng ngoài hiên cửa kiễng chân dưới cái cửa sổ đầy rêu phong xanh rì (vì ẩm mốc).

Năm ngoái, khi tham gia vào chương trình 100 điểm đến thú vị, tớ có tới thị trấn Phó Bảng ở Hà Giang. Đó là một thị trấn nhỏ xíu, giữa mùa hè mà như có gió mùa, những ngôi nhà đất đã trên dưới trăm năm. Người dân ở đây là dân tộc gốc Hoa, di cư từ Trung Quốc sang cũng hơn thế kỷ. Mỗi ngôi nhà đều có những dải hoành phi bằng tiếng Hoa treo ngay trước cửa nhà. Lên đây, cảm giác rất kỳ lạ, thấy vừa bình yên, vừa nhẹ nhàng, lại bồi hồi. Một thứ cảm giác không biết vì sao lại tự nhiên có. Lúc đó, khi lang thang qua mấy ngôi nhà, có một tiếng nhạc gì đó nho nhỏ văng vẳng cất lên, tuy nghe không rõ, nhưng mà rất quen thuộc. Tớ cứ theo tiếng nhạc mà đi tới, tới một căn nhà đất, cửa sổ mở, có chú chó bông mắt to tròn ngồi trước cửa, và có một người phụ nữ đang ngồi may áo. Bên trong tối om,  chỉ có ánh mặt trời chiếu rọi vào cái máy khâu, hình như có cái đầu chạy đĩa, và đó chính là bản nhạc Hồng Lâu Mộng của cái thủa ngày xưa. Thế là tớ ngồi bệt xuống, con cún bông chạy mất, tớ ngồi mơ màng ngắm cảnh và nghe cho hết bản nhạc, rồi lại lặng lẽ đứng dậy đi. 2 phút lắng nghe tiếng nhạc, 2 phút thật mềm mại!

Tớ quyết định mua bản nhạc Hồng Lâu Mộng phối lại bởi dàn nhạc giao hưởng dân tộc Trung Quốc. Một đĩa nhạc có đủ các versions khác nhau của bộ phim. Và riêng bản nhạc chính được phối và biểu diễn thành nhiều bản khác nhau. Tớ share ở đây với mọi người một bản (đoạn cuối đã bị fade out vì tớ sợ bị kiện bản quyền lắm, hihihi). Bản nhạc được phối lại với nhị, đàn thập lục và cả nguyên một dàn nhạc hoành tráng.

05_Hong-Lou-Meng-Dream-Of-The-Red-Towerfadeout.mp3

Tớ vẫn ước giá một ngày được thưởng thức bản nhạc này live, do chính dàn nhạc của người Trung Quốc biểu diễn.  Cứ mỗi lần nhắm mắt nghe nhạc là tớ lại tưởng tượng ra giấc mơ “giản đơn” đó. Tớ nghĩ một ngày thể nào tớ cũng được nghe và xem họ biểu diễn, chắc chắn là thế!

Thế rồi, cuộc đời thật là nhiều bất ngờ, có những thứ nó xảy đến mà không hề nằm trong sự chuẩn bị của chúng ta. Vào một buổi tối cuối thu lạnh lẽo – tớ đã được nghe biểu diễn live bản nhạc Hồng Lâu Mộng ngay giữa trời New York.

Bản nhạc được độc tấu cello cùng dàn nhạc giao hưởng dân tộc Hồng Kông lưu diễn qua New York, biểu diễn tại Carnegie Hall. Điều thú vị là, tiết mục này được biểu diễn thêm và không hề có trong list chương trình của ngày hôm đó.

Đó là một buổi hòa nhạc tuyệt vời chưa từng có. Vừa bước chân vào rạp, mỗi khán giả sẽ được phát một cái trống nhỏ rất xinh và đẹp, hai bên đường đi có kẹo ngậm, bốc một túm ngồi ăn thật là sảng khoái. Dàn nhạc mặc toàn bộ sườn xám, khác bộ sườn xám trên TV là nó dài hơn và…có quần, vậy nên nhìn y chang mấy bộ quan họ liền anh ở Việt Nam. Nếu dàn nhạc tây toàn violon thì dàn nhạc của TQ sẽ toàn nhị, có một chiếc thập lục chủ đạo, cùng kèn, sáo và trống. Những bản nhạc mang đậm máu sắc châu Á, không hề ủy mị nhưng lại không hề khó nghe. Có những lúc tiếng nhị và tiếng tiêu độc tấu, nghe chỉ muốn…ngất.

Phong cách của dàn nhạc khiến tớ ngay lập tức nghĩ tới cái đĩa CD Hồng Lâu Mộng phối lại dạo nọ, đích thị là được biểu diễn bởi cùng một kiểu dàn nhạc. Thế là tớ thầm nghĩ trong đầu (lúc đó nghĩ rằng đó là một điều không tưởng, một điều không thể xảy ra): “Biết đâu hôm nay họ sẽ biểu diễn bản nhạc Hồng Lâu Mộng nhỉ?”. Tớ quay sang nói với cô bé tớ rủ đi cùng: “Em biết nhạc Hồng Lâu Mộng không? Nhà chị có cái đĩa dàn nhạc này biểu diễn Hồng Lâu Mộng đấy, biết đâu biểu diễn nhỉ?”.

Tớ cũng nghĩ vậy thôi, chứ trong list menu không hề có bài đó. Tớ vẫn nhớ cái tên tiếng Anh là “Dream  of Red Masion”.

Thế rồi, một tiết mục độc tấu cello tuyệt vời được biểu diễn xong, của một anh chàng rất dễ thương, mà sau khi tớ đọc xong profile thì tớ giật cả mình, vì chàng không chỉ là một nghệ sĩ tài năng đoạt rất nhiều giải thưởng thế giới, mà chàng lại còn là một cử nhân Havard ngành….kinh doanh gì đó. Trời ơi, chàng còn sexy hơn một tỉ lần David Beckham!!!!

Xong rồi, tiếng vỗ tay vừa dứt, chàng nói, chàng muốn biểu diễn tặng thêm mọi người một bản nhạc đặc biệt, đó là một bản nhạc của một bộ phim nổi tiếng của Trung Quốc, có tên là: “Dream of Red Masion”. Trời ơi, nghe tới đây mà tớ giật mình và không tin vào tai mình, việc thứ hai có thể nhớ ra được, đó là luống cuống lấy di động ra và vội vã có thể thu lại được tí nào hay tí đó. Nhưng mà mọi người phải biết là, trong những rạp hát lớn, việc quay phim chụp ảnh là điều có thể khiến bạn có thể bị đuổi ra khỏi rạp bất cứ lúc nào. Vậy nên tớ thu mà tay phải bọc kín không để tí ánh sáng nào lọt ra (vậy nên không rõ là khuôn hình có trúng không nữa), tim tớ lại đập thình thịch thình thịch, y chang như cái cảm giác kiễng chân ngó qua cánh cửa sổ coi trộm phim ngày xưa kia đó vậy. Và cũng như lúc xem trộm phim sợ bị phát hiện và bị mỏi cổ, tớ quay trộm một lúc, rồi lại luống cuống cất vội cũng vì sợ bị phát hiện và vì…mỏi tay. Tớ không cần phải thu lại nhạc, tớ chỉ muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc hết đỗi thú vị mà mình đang được trải qua. Tắt cái di động đi rồi, thở phào nhẹ nhõm và lim dim thưởng thức nốt 2 phút cuối cùng của bản nhạc. Và đó lại là 2 phút, 2 phút thật mềm mại.

Mọi thứ xảy ra, có lẽ đúng là một cái duyên.

Ra khỏi căn phòng biểu diễn lớn rồi, tớ vẫn lâng lâng, vì món quà bất ngờ và vì buổi biểu diễn quá tuyệt vời. Và thế là tớ lại lên cơn cuồng nhạc, tớ dụ cô bé nọ chung tiền mua liền hai cái đĩa nhạc của dàn nhạc.  Vậy là năm nay, có một số mong ước và chỉ tiêu trong cuộc đời tớ đặt ra đã được thành hiện thực, và điều đặc biệt là, tất cả đều xảy đến hoàn toàn ngay lập tức và không hề có một sự chuẩn bị hay mong chờ vào lúc đó!

Uhm, nói chung cuộc đời rất nhiều thứ thú vị. Có khi trong số những người đọc entry này của tớ ngày hôm nay, cũng sẽ gặp một vài điều tương tự cho mà coi, nhớ share nhé!

Những cái trống để cho mọi người cùng tham gia với dàn nhạc, vui cực kỳ, xem này (lần này quay trộm chả sợ gì cả). NHỚ CHO TIẾNG THẬT NHỎ KHI BẬT VIDEO.


Facebook Comments