#304: Vì sao chúng ta phải "đi" và vì sao chúng ta lớn lên? – Phần II

Phần II: Bước ra thế giới, tự tin hơn nữa, và đã được trải nghiệm những điều thật tuyệt vời.

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs087.snc4/35733_409763829630_101079614630_4314698_3701192_n.jpg

Bài học lớn từ chuyến Jetlblue khiến tớ nhận ra một loạt điều quan trọng.  Mình có thể chủ động làm được rất nhiều thứ. Và những sự chủ động ấy sẽ được “liều” dần lên, và việc lớn cũng làm được nhiều hơn.  Mặc dù, cái gì cũng phải từ từ!

Kế hoạch về Việt Nam đến được như ý khi tớ đăng tin có cô dâu nào có nhu cầu chụp ảnh cưới vào Tết hay không? Tớ chỉ nhận hai đôi thôi (vì còn lại mà đi chơi), đủ tiền vé và tiền đi lung tung là được!

Ngay lập tức đủ 2 đôi. Tớ cần về Việt Nam để thăm ông bà yêu quý của tớ, và cần đi….ăn ốc!

Tớ muốn khi mình về Việt Nam, sẽ có được chiếc máy ảnh 5D mark II, để quay lại tất cả những nơi tớ sẽ đi. Quay video theo phong cách nhiếp ảnh. Mà chắc chắn rằng tớ sẽ đi rất nhiều. Chiếc máy ảnh lúc đó vẫn ở giá $2700, tớ không đủ khả năng để mua.

Vào ngày Thanksgiving, một cái deal bất ngờ từ trên trời rơi xuống với chiếc máy ảnh này, một cái deal với giá “hàng khủng”, mà khả năng/điều kiện mua được nó cũng như trên trời, và khoảng thời gian có thể quyết định mua được nó hay không, chỉ được tính bằng vài giờ.

Tớ gần như nắm chắc khả năng là 90% không thể nào mua được chiếc máy ảnh đó. Khi tiền không có nổi $200 và không phải là quân nhân như nó yêu cầu. 1 tiếng trước khi cái giá đó hết hạn. Tớ tình cờ nói chuyện với hai người – 2 người mà ai cũng biết đó là ai đó! Chỉ là một lời tâm sự thôi.

Vài chục giây trước khi cái deal kết thúc. Tớ có tên trong danh sách những người mua máy ảnh! Tớ đã liều vay một khoản tiền lớn để mua nó!

Về Việt Nam,  tớ cũng vừa kịp đủ tiền để trả nợ chiếc máy ảnh. Và tớ yên tâm lên đường.

Bao khó khăn + nỗ lực + may mắn khiến tớ phải tận dụng triệt để thời gian ở Việt Nam cùng chiếc máy ảnh. Tớ nhớ, có những lúc 7h tối tớ mới tới SG và bị cú tai nạn thần sầu khi xe ôm say rượu quăng tớ xuống cống, kịp đi sinh nhật người bạn thân. 5h sáng đã có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất để đi Đà Lạt, đường chưa tới sân bay bị kẻ gian giật suýt mất chiếc laptop.  Tớ nhớ tớ cũng đã từng 9h tối đi 8 tiếng mới từ đỉnh Lũng Cú về Hà Nội, 6h sáng tớ đã lên đường đi Hà Tĩnh trong nắng chói chang.

Trước đây chưa bao giờ tớ DÁM đi như vậy. Nhưng chính sự liều lĩnh và quyết tâm, và chiếc máy ảnh đã khiến tớ làm được nhiều điều mà cách đây 10 năm…bố tớ cũng không thể nghĩ ra nổi!

Thì ra tớ lớn lên. Tớ đã biết thế nào “tự tin”!

Đây là sản phẩm những chuyến đi Việt Nam của tớ.  Có vất vả, có khó khăn nhưng được đổi lại những khoảnh khắc và hình anh rất quý giá và ngọt ngào.

http://img-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/05/17/17/12740917031742844085_574_574.jpg

Jetblue + chuyến Việt Nam 2 tháng rong ruổi + 5D mark II. Tớ còn tới ba chỉ tiêu lớn nữa.

Tớ quyết định nhận lời đi sang châu Âu chụp ảnh khi có một cô dâu sẽ trả tiền vé cho tớ.  Hành trình để đi kiếm cái visa quả là một sự vất vả khôn nguôi. Chuyến đi châu Âu này, là một sự liều lĩnh cực lớn, tớ đã quyết tâm lên đường chỉ vì chỉ tiêu mình đã đặt ra. Và tớ biết, tớ có thể làm được. Tớ đặt cho mình phải đặt chân đến được Berlin, Frankfurt, Paris, miền nam nước Pháp, Venise, Verona, Roma, Florence, Pisa, London trong vòng 40 ngày!

Người ở châu Âu lâu năm cũng chưa bao giờ dám đi 1 mình khắp nơi như vậy, là phụ nữ lại càng không. Hành trang tớ mang theo là tiếng Anh, số tiền 1000 Euro,  cùng 40 ký đồ (nặng đúng bằng tớ khi đó), địa chỉ và liên lạc của những con người sẽ host tớ mà tớ chưa từng bao giờ gặp. Trong đó chỉ riêng máy móc đã chiếm tới gần 20 kg. Tớ KHÔNG CÓ ĐIỆN THOẠI.  Dã man nữa, để tiết kiệm tiền, tớ book trước và fix toàn bộ vé đi lại (vì đặt trước sẽ rẻ được tới cả mấy lần).

Vé và mọi hành trình đã book hết. Vậy mà chỉ 2 tiếng trước khi bay, tớ mới có visa. Nếu tớ 0 có visa ngày hôm đó, toàn bộ lịch trình  và vé book sẽ theo quy luật domino mà đổ hết!

Vậy mà tớ đã lên được đường. Đống “tài sản” nhiều tới mức có lúc tớ khuỵu chân xuống và không thể xách nổi qua những bậc thang dài hun hút ở tàu xe nhà trọ. Tớ vừa đi và tự nói: “I’m sorry”. Tớ nói sorry với chính cái thân gầy guộc của mình. Mắt tớ hoa lên vì quá sức và đói. Tớ nhiều xương nên túi đè vào xương rất đau nhức.

Không có điện thoại, không biết nói tiếng Ý tiếng Đức, vậy mà cũng liều lần mò tìm được đường đi lối về với đống đồ khổng lồ (mà lúc nào cũng trong tình trạng cảnh giác cao độ thì mất thì đời sẽ…0 còn gì để mất). Mà kinh khủng nữa, sự đãng trí thần kỳ của tớ luôn làm tớ thành hành khách cuối cùng trên mọi tàu xe và chuyến bay. Có lúc tàu đã chuyển bánh, tớ vác đồ hoa mắt điên cuồng lao xuống bậc thang nhà ga để gọi với tàu, cả tớ và đống đồ lăn như trong phim chưởng. Có lúc máy bay gọi tên tớ thảm thiết như gọi trẻ lạc, tớ nghe thấy mà chạy tới 0 nổi….Ấy vậy mà tớ vẫn 0 lỡ chuyến nào. Có lúc tớ lên tàu lên máy bay trong sự ngưỡng mộ của khắp khách thập phương.  Đi máy bay rẻ, trong mọi trường hợp chỉ được 1 túi, lúc nào tớ cũng được ưu tiên 2 túi xách. 0 hành khách nào hiểu nổi vì sao!

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs160.snc4/37347_404083185939_592080939_4907447_3576696_n.jpg

Dọc đường đi, tớ luôn nhận được sự ngưỡng mộ trầm trồ của khách du lịch. “Mày đến từ đâu?”Tao đến từ Việt Nam”. “Mày đi một mình?” “Tao đi một mình”. “Một mình mày xách từng đây thứ?” “Tất nhiên, chứ 0 lẽ mày…xách dùm tao?”.

Họ bảo, là con gái, gầy guộc, lắm đồ, lại là châu Á, mà đi một mình. Họ chưa thấy bao giờ!

Đi một mình, là con gái, cầm máy ảnh. Hôm nào xinh một tí, là bị giai chèo kéo. Có bé zai 19 tuổi si tình điên cuồng bám đuổi nguyên một ngày ở Verona, đến nỗi phải bảo bé là tớ bị gay. Có lão zai dê già đi theo và kéo lấy kéo để vào đường vắng giữa phố Rome mà tớ cũng đá cho mấy phát. Tớ nhận ra, bây giờ mình chả sợ gì bố con thằng nào nữa. Mình đã dạn dĩ hơn nhiêu quá.

http://img641.imageshack.us/img641/3306/mg6774.jpg

(Amsterdam – Hà Lan – 1/4 số tài sản)

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs079.ash2/37306_406689384630_101079614630_4238746_8010502_n.jpg

(Bức tường Berlin – đi chơi cùng những người bạn mới gặp lần đầu tiên)

http://img24.imageshack.us/img24/5782/mg1342.jpg

(Venise – Italy)

http://img706.imageshack.us/img706/5665/mg8892.jpg

(Paris – Pháp)

http://img375.imageshack.us/img375/2037/mg3343.jpg

(Pisa – Ý)

(World Cup tại London)

Mỗi ngày qua đi trong mỗi chuyến đi là những trải nghiệm thú vị và những sự ngạc nhiên. Như khi tới London. Tớ không thể tưởng tượng nổi giữa mùa hè mà tớ vẫn phải mặc áo bông lạnh cóng, trong khi giờ này ở New York đã nóng gần bằng Hà Nội rồi. Những kiến trúc cổ kính và con người Anh đối lập với con người Mỹ cũng khiến tớ thấy thú vị và cực kỳ cuốn hút. Nước Anh nằm giữa lòng châu Âu mà lại khác hoàn toàn với những thành phố châu Âu còn lại. Con người thì ăn mặc thật chỉn chu, sạch đẹp, cũng không khi chào nhau và cười toe toét một cách dễ dàng như người Mỹ. Đến người Trung Quốc và người Việt Nam ở đây cũng khác hoàn toàn với người Trung Quốc và người Việt Nam tại Mỹ hoặc những nơi  khác tớ từng đi qua.

http://a.imageshack.us/img836/4188/mg3629.jpg

(Một góc kiến trúc London)

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs059.ash2/36330_405363069630_101079614630_4201827_277334_n.jpg

(London lạnh lẽo phải mặc tới áo khoác dày giữa mùa hè – lần đầu tiên được trải nghiệm)

Lần đầu tiên một mình ra quốc tế, mà đã liều hơn bố con thằng khác. Tớ học được nhiều tới ngộp thở, choáng và khâm phục tới ngộp thở. Tớ phát hiện ra mình là một dòng rất nhỏ trong cả một làn sóng di chuyển cực kỳ năng động của khắp các con người trên thế giới này. Tớ gặp và làm bạn, ở nhà và nhận quà của những con người tớ chưa bao giờ gặp và không biết khi nào sẽ gặp lại. Nếu tớ chỉ ngồi nhà giờ này, cho dù là nhà ở New York đi chăng nữa, tớ sẽ không bao giờ hiểu thế giới này lại thú vị tới như thế!

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs194.snc4/38041_419409214630_101079614630_4554061_7906439_n.jpg

(Một trong những món quà chia tay của một người bạn tớ ở trọ ở Frankfurt – một người bạn mà trước đó tớ đã – chưa – bao giờ – gặp! Tớ có rất nhiều quà sau chuyến đi, tớ sẽ khoe)

Chuyến đi kết thúc mà 0 tai nạn, ít mất mát hơn hẳn chuyến đi Jetblue, hơn chuyến đi Việt Nam, cho dù mức độ rủi ro cao hơn nhiều lần. Tớ học được nhiều và hiểu được thêm rất rất nhiều. Tớ thấy mình đủ tự tin hòa nhập với xã hội quốc tế này. Tớ thầy mình được khen xinh đẹp, tớ thấy mình được nhận thumb up. Tớ cũng nhận ra, hóa ra mình vừa làm được một điều thật amazing mà mình không biết.  Chỉ cách đây 3 năm thôi, tớ vẫn còn nghĩ những điều như vậy không bao giờ mình có thể làm được. Ôi, cảm ơn sự liều lĩnh, cảm ơn máy ảnh, cảm ơn những chuyến đi.

Xong chuyến đi châu Âu trot lọt – Lại một chỉ tiêu nữa hoàn thành. Chỉ tiêu lớn và đầy khó khăn cam go. Riêng quả này, xin lỗi các bạn, tớ phải buông cái câu là: MÌNH PHỤC MÌNH QUÁ!

Chỉ 2 ngày sau 40 ngày hành trình châu Âu trở về New York, chưa kịp cả get over jetlag. Tớ lên đường bay sang một bang khác chụp ảnh, lao động cật lực để dành tiền cho chỉ tiêu tiếp theo: Đi vòng quanh nước Mỹ bằng ô tô – tới tất cả những công viên quốc gia vĩ đại nhất của nước Mỹ, và là của thế giới.

Vừa chụp ảnh xong, tớ đã bay thẳng tới Atlanta để đi ô tô, chặng đầu tiên cho hành trình 10 vạn dặm và 40 ngày vòng quanh nước Mỹ. Lần này, tớ lại quyết tâm lôi kéo bằng được thằng em gà tồ của mình đi. Đồ tớ vẫn nhiều như châu Âu, nhưng khác cái là đã có ô tô chở. Và tớ đã có ba người bạn đồng hành để chăm sóc, yêu chiều! Vâng, phải dùng từ yêu chiều, bởi dọc đường đi, tớ không biết đã nảy sinh ra bao nhiêu ý tưởng, kể cả rồ dại, và họ đều hùa và chiều theo. Có vậy, tớ mới có những sản phẩm mà – 0 – ai – có được! Hình như trí óc tớ không tĩnh lặng được lâu.

Lại một cuộc hành trình mở mang đầu óc. Đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, đi từ sự khám phá này tới khám phá khác, từ sự trầm trồ này tới trầm trồ khác.  Có những con người cả đời ở nước Mỹ mà chưa được đi tới nhiều nơi như tớ, hiểu được về cảnh vật nước Mỹ, và cả con người Mỹ nhiều như tớ.

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs055.snc4/35125_414062579630_101079614630_4421366_6769527_n.jpg

(Grand Canyon – North Rim)

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs076.snc4/35142_414230609630_101079614630_4425898_6586507_n.jpg

Tớ mang theo mình chiếc áo dài để mặc. Mục đích tớ mặc áo dài không phải để tôn vinh vẻ đẹp của áo dài. Vì tóc tớ 0 có dài và tớ mặc áo dài không đẹp. Nhưng tớ muốn đem chiếc áo dài được xuất hiện ở những nơi mà tớ chắc chắn rằng nó chưa bao giờ được xuất hiện, và nếu tớ 0 mang nó tới, thì 0 biết khi nào mới có một đứa điên và có cơ hội để chụp một bức ảnh với nó trên đỉnh của những ngọn núi Grand Canyon rộng lớn hay những phố chợ cowboy xa tít tắp của nước Mỹ.

Và chiếc áo dài đã tung bay ở đỉnh Grand Canyon. Tớ mặc áo dài, đi giày ba ta và leo ra những mỏm đá cheo leo kinh khủng nhất, mà phải leo trộm vì security sẽ ra “trấn an” bất cứ lúc nào và hai “bạn” đồng hành của tớ phải quay mặt đi không dám theo dõi.

3 ngày ngắn ngủi, tớ tập thổi điệu sáo của người da đỏ, và đứng mặc áo dài thổi trên đỉnh Grand Canyon để quay video lại.

Đồi cát cao khổng lồ bằng ngôi nhà gần 10 tầng mà tớ mặc áo dài chạy theo đường dốc lên đỉnh.

….

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs028.ash2/34739_415529699630_101079614630_4454486_4503217_n.jpg

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs201.snc4/38372_416213539630_101079614630_4473191_2473748_n.jpg

(Đạp xe ở một thị trấn cao bồi miền tây)

Chỉ đứng quay và phục vụ ý tưởng của tớ thôi mà có tới 3 con người mệt mờ mắt. Nhưng cái tớ có được, mọi người có thể tưởng tượng được rồi chứ?

Hôm nay, hành trình vạn dặm của tớ vừa kết thúc. Tớ có tới 1,5TB ảnh và video trong máy chỉ trong 10 tháng. 10 tháng, tớ đã bay hết gần 50 chuyến bay và đi ô tô hết hơn mười ngàn dặm.

Chỉ tiêu Nam Mỹ vẫn còn để ngỏ. Bây giờ mới là nửa năm của năm 2010. Tớ đã kịp nảy sinh thêm vài dự án mới, và những dự án cũ vẫn chưa làm xong.

(Còn tiếp)