Bạn tớ bảo (mấy bạn liền): Hà Kin bây giờ trong trắng ngây thơ quá, đâu rồi HK đanh đá và quyết liệt hồi 360 nữa chứ!
Haha, đúng rồi, sao dạo này mà “trong trắng ngây thơ”, công nhận khác hồi 360 thật. Nhưng cũng là một điều thú vị mà tự nhiên muốn viết!
Nhớ ngày nào 360 của tớ lúc nào cũng sôi sục, 0 viết bài nào thì thôi, viết bài nào “phản biện” là đông như kiến cỏ, tranh cãi căng thẳng. Phát đầu tiên là vụ các tình nguyện viên APEC. Một thời cơn lốc bức bối của các tình nguyện viên lan tràn điên đảo. Một Hà Kin toàn tranh ảnh đi chơi viết truyện hài (giống như bây giờ) nhảy vào làm một bài. Thế là thế trận thêm căng thẳng, rồi từ từ đi đến cân bằng. Gần như một mình mình chống lại mafia. Nghĩ lại thấy mình tài ghê, mà cũng từ đó mọi người bắt đầu biết tới blog HK. Đặc biệt là sau vụ được “lăng xê” sỉ nhục miễn phí trên báo Tuổi trẻ vì cái bài APEC. Mọi người lại càng vào hăng, và có người làm độc giả trung thành từ ngày đó đến giờ….đời thế mới nghịch lý!
Từ lúc đấy tớ bắt đầu có những trải nghiệm đầu tiên về sự thử thách bản thân trước dư luận và đối mặt với những sự hết sức phức tạp của xã hội mạng. Lần đầu tiên thấy có người vào chửi thậm tệ, rồi lôi cả bố cả mẹ mình ra mà chửi, rồi các thể loại đạo đức giả, khuyên bảo, dạy đời….Có lúc cũng nóng đầu ngùn ngụt và tức điên hết cả người vì sao có người ngu và vô học thế, nhưng mà giờ nghĩ lại mới thấy. Đời thế mới thú vị, vì học được bao nhiêu là thứ!
Rồi bắt đầu những vấn đề nổi bật cũng làm tớ ngứa ngáy. Như là vụ vùi dập lẫn nhau của những nhân vật đầy xì căng đan. Như là những bài báo độc ác……tới cả những vấn đề mà hàng ngày ai cũng gặp, ai cũng né tránh và đem lại rất nhiều bức xúc như vụ rao giảng sex trước hôn nhân, lấy chồng muộn hay sớm… Tớ cứ bực lên là tớ viết, blog cứ sôi sùng sục. Mỗi người một quan điểm, xã hội thì phức tạp, comments mỗi ngày hàng chục cái đủ các thể loại. Ở đâu có tranh luận ở đó có người Việt trẻ tuổi. Chẳng phải cái comments nào cũng vui, cũng ủng hộ. Phản đối là chuyện bình thường, nhưng cái cách phản đối và cái tư duy phản đối mới là cái vấn đề khiến tớ quan sát.
Đôi lúc tớ viết một bài viết, chỉ là để xem thiên hạ nghĩ gì, phản đối ra sao, một cách tự rèn luyện để hiểu tâm lý của cộng đồng. Xấu tốt thì đều là học cả, thậm chí phải đánh đổi bằng sự ức chế và bực mình, nhưng mà chắc chắn là học được cái gì đó. Trong đó lớn nhất là học được cái bản lĩnh đối mặt với dư luận để giữ chắc quan điểm của mình! Thứ nhì học được là: Xã hội này quá phức tạp và 0 bao giờ có thể làm vừa lòng được ai cả (mà 0 việc gì phải thế!).






