
Trước khi tớ post những phần cuối cùng của truyện Bóng, tớ sẽ bonus thềm 2 phần truyện ngoài lề về cuốn sách (trước đây cũng đã post bên 360 nhưng có thể nhiều người chưa đọc). Một bài là tâm sự từ phía những người chấp bút cuốn sách và một bài là những quan điểm của tớ về cuốn này.
Phần này sẽ là phần tâm sự của tác giả: Đoan Trang là 1 phóng viên. Và hãy xem PV chiến nhau với PV thế nào nhé.
Tớ rất ủng hộ bài này. Bởi chính tớ cũng là một nạn nhân của một số phóng viên và báo chí!
Chị Đoan Trang và anh Hoàng Nguyên là người chắp bút chính cho câu chuyện của cuốn sách này. Hỗ trợ họ là rất nhiều người khác với hàng trăm phút ghi băng câu chuyện tự sự của nhân vật chính của câu chuyện: Người đàn ông đồng tính mang tên Nguyễn Văn Dũng, là sáng lập viên Thông Xanh (nhóm tự lực của người đồng tính). Chị Đoan Trang cũng là một nhà báo, và hơn hai hết chị hiểu khi sản phẩm của mình bị chính những “đồng nghiệp” đánh lại cho tả tơi.
Vì sao bị “đánh” vậy?:
Vì:
- Cuốn sách được cho là ăn theo đề tài ăn khách gây tò mò “Đồng tính”.
- Vì cuốn sách gây ra được sóng dư luận.
- Vì cần phải nghĩ ra bài để viết.
- VÌ PHÓNG VIÊN CHƯA ĐỌC CUỐN SÁCH! (Và những lý do này có quan hệ khá hữu cơ với nhau).
- Vì thích viết để dập nhau (niềm vui ưa thích của rất nhiều phóng viên)
Ok, nếu để phân tích về cuốn sách có gì, viết gì, cảm nhận của tớ về nó, nó có gì đặc biệt và đúng là nó có “rẻ tiền” không. Đó sẽ là kỳ sau.
Nhưng trước hết cho mọi người thưởng thức những điều nực cười khi một số nhà báo viết bài và đi phỏng vấn về cuốn sách. Khi tớ có một buổi sáng trong lành ngồi nói chuyện với chị Trang, chị phỏng vấn tớ chưa tới đâu thì tớ được dịp nghe ngược lại ngọn ngành về đứa con tinh thần mới ra khiến chị đang mệt mỏi, mệt mỏi vì bước đầu có thể coi là thành công và gây những hiệu quả tốt của nó (thành công cũng mệt mỏi lắm đấy), mệt mỏi vì sự tức giận khi bị chính những đồng nghiệp của mình viết ra những bài báo, mà có thể dùng từ là “vu oan giá họa” và “áp đặt” tới mức khá cay nghiệt. Và chưa cần biết bạn đã đọc cuốn sách hay chưa, bạn chỉ cần đọc những bài phỏng vấn này cũng đủ hiểu những cái tội mà cuốn sách phải mang phải. Chưa kể, khi chính tớ là người được chứng kiến sự vất vả, oan ức và mệt mỏi của những người trong cuộc!
Những đoạn chữ màu đỏ là những đoạn tâm sự của chị Trang với riêng tớ. Đoạn chữ xanh là tớ ý kiến hôi xen vào. Bạn có thể đọc với tính chất tham khảo và…giải trí, và cũng thử đặt mình vào vị trí của chị Trang, khi cất công vất vả cả mấy năm giời có được một tác phẩm, mục đích là rất thiện chí mà bị vu như thế này thì sẽ như thế nào nhé!
Mục đích tớ viết những series này về Bóng, là vì:
- Tớ quý Duy và chị Trang.
- Là vì tớ đọc xong mấy bài báo chính tớ cũng không ngửi nổi, đặc biệt là khi tớ đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự và tớ biết là nó bức bối oan ức thế nào.
- Là để truyền bá một tác phẩm có ích cho cộng đồng.
- Để nói lên quan điểm của mình về người đồng tính!
Và tớ nói thẳng luôn chẳng ai trả tớ một xu nào để đi quảng bá hay đi “cãi thuê” thế này cả. Lý do tớ vẻn vẹn là như trên. Quyền đọc và suy nghĩ là ở bạn!
Với phần entry đầu tiên này, ngoài từ lý do một và hai, là còn vì lý do nữa, cảnh tỉnh những ai yêu sách sẽ tỉnh táo khi đọc review về một cuốn sách, kể cả sự tung hô hay là sự vùi dập nó. Bạn có thể được cho biết về một cuốn sách, nhưng đọc, và cảm nhận, là điều của riêng bạn, thật nực cười khi phải đi nghe lời khác để cảm nhận về một cuốn sách!
Tớ cũng sẽ giời thiệu cho các bạn về cuốn sách này, nhưng với tính chất thông tin và những gì tốt đẹp tử tế mà cá nhân tớ cảm nhận được dưới dạng chia sẻ. Còn lại, tất cả là ở quyền cảm nhận ở bạn!
Continue reading “#210: Chuyện bên lề “Bóng”: Khi phóng viên akay phóng viên” »




