#410: Làm đẹp là…

Lâu lâu mà có một đợt hứng là liên tiếp chụp ảnh bọn trẻ con đáng yêu. Có một đợt hầu như tớ không trả lời một cái mail đặt hàng nào cũng như bị bỏ sót rất nhiều thư bởi vì bù đầu làm một vài việc khác cũng như 0 có hứng. Là 0 có hứng với việc vác máy nặng đi chụp í, chứ hông phải là 0 có hứng…yêu trẻ con đâu.

Thỉnh thoảng tự nhiên nhớ ơi là nhớ cái cảm giác chạy theo mấy đứa trẻ con kêu nó cười, rồi bọn nó bất ngờ có những hành động ngộ nghĩnh và những câu nói đáng yêu hay dễ thương tới cười ra nước mắt. Xong rồi nhớ nhất là lúc về bọn nó bịn rịn và tự nhận là “cô Hà Kin là bạn mới của con”, rồi nhớ nữa là sự phấn khởi hạnh phúc của các bậc phụ huynh mỗi khi “hàng về” là như thế nào.

Continue reading #410: Làm đẹp là…

#379: Vì sao chúng ta có nhiều hoa hậu? Câu chiện về cái ĐẸP!

Nói trước, entry này sẽ động chạm nhiều người đó! Ráng mà đọc!

Hôm nay tớ nói chuyện với một cô bạn của mẹ. Cô ấy bảo: “Việt Nam mình khổ thật, quanh đi quẩn lại chỉ xem là người này đẹp, người kia xấu thôi”. Tớ nghĩ chứ, khổ cái gì mà khổ, đấy là xã hội lý tưởng đó!

Thế xong chiều ngồi nói chuyện với mấy người bạn, tám chuyện anh này vừa có người yêu sau khi vừa đá một em cũ xong, câu đầu tiên hỏi nhau là: “Thế em đó xinh không? Xinh không?”. Tớ nhớ ra là trước giờ khi nói chuyện “người yêu” của ai đó, câu đầu tiên hay được hỏi là như vậy, chứ hình như (mà có khi là chắc chắn) đời tớ chưa nghe thấy ai hỏi câu: “Thế em đó có tốt tính và đáng yêu hay 0?”. Tất nhiên rồi, xinh thì mới có người yêu cho chứ!

Up một cái ảnh cô em gái xinh lên mạng. Sẽ ngay lập tức có người comment: “Em này xinh quá, lớn lên phải đi thi HOA HẬU thôi”

Rồi lúc ngồi quán nước vỉa hè thấy 2 thằng thanh niên choai choai ngồi “soi hàng”: “Con lày mông đéo mẩy. ĐM, xấu vãi nồn đéo đ nổi”. Bà hàng nước bảo: “Có thằng bồ tây đưa đi đón về hàng ngày đấy còn gì”. Thằng kia cười phá lên: “Đéo gì, con lày mà cũng có bồ á? Xấu đái ra quần!”. Mà hình như nói nói xong thấy quần nó cũng ướt thật! Chứng tỏ chuyện xấu này cũng bị kích động mạnh lắm!

Continue reading #379: Vì sao chúng ta có nhiều hoa hậu? Câu chiện về cái ĐẸP!

#374: Câu chuyện về tặng ảnh các cụ và ảnh đợt 2

NOTE: TẤT CẢ CÁC BẠN XIN ẢNH Ở THẢO CẦM VIÊN. HÃY ĐỢI KHI NÀO HÀ KIN THÔNG BÁO RẰNG HÀ KIN ĐÃ XONG SƠ BỘ ẢNH SỬA TẶNG CHO MỌI NGƯỜI VÀ UP LÊN FACEBOOK HOẶC BLOG RỒI HÃY BẮT ĐẦU EMAIL XIN ẢNH NHÉ. RẤT XIN LỖI LÀ THỜI GIAN QUA CÓ BẠN EMAIL XIN ẢNH NHƯNG VÌ SỐ LƯỢNG ẢNH VẪN ĐANG TRONG GIAI ĐOẠN XỬ LÝ VÀ CHƯA THỐNG KÊ ĐƯỢC TÊN TUỔI ĐỂ BIẾT LƯỢNG ẢNH GỬI CHO TỪNG NGƯỜI. NÊN ĐỢI TỔNG KẾT THÌ CÁC BẠN GỬI LẠI EMAIL XIN ẢNH DÙM HÀ KIN NHA. SẼ THÔNG BÁO!

Phù, cuối cùng tớ cũng upload xong hết hơn 2G ảnh đã trau chuốt chụp các cụ và nhân viên ở Trung tâm Thạnh Lộc. Bây giờ nhiệm vụ tiếp theo là gửi ảnh cho một bạn tin cậy trong SG để đi in và đem tới làm quà tặng. Nói chung lời hứa gần thành hiện thực. Mỗi lần tớ cứ thực hiện được gần xong hay trọn vẹn được điều gì mình đã có dự định là tớ sung sướng lắm.

Tớ có thêm mấy ý tưởng nho nhỏ cho việc in và tặng ảnh này và lại hy vọng sẽ được các bạn giúp đỡ. Mà nếu bạn 0 giúp được thì tớ cũng phải tìm ra bằng được người nào có thể giúp được! Tớ muốn đã làm một vài việc gì đó dù lớn hay nhỏ cũng phải chu đáo và phải làm cho đến hết!

Hôm tớ tới trung tâm và chụp ảnh cho các cụ. 0 phải là cụ nào tớ cũng được chụp ảnh, vì có cụ không cho tớ chụp hoặc họ không thích được chụp ảnh. Không nói tới việc họ thích được chụp ảnh hay không, nhưng là tớ tớ cũng…không chịu chụp. Vì chứ, chả biết cái con bé này ở đâu ra, đùng đùng đòi chụp, biết được nó chụp vì mục đích gì? Để làm gì? Còn có cụ ngại chụp vì ngại rằng hình ảnh của mình xấu xí và đáng thương. Tớ có ông bà và mỗi lần chụp ảnh ông bà tớ rất khó nên tớ rất hiểu tâm lý này.

Nhưng lúc đó phương án của tớ là: Nếu cụ nào không thích chụp thì sẽ ngay lập tức không chụp và xin lỗi cụ ngay. Vì thứ nhất là tớ tôn trọng ý nguyện của các cụ, thứ nhì là tớ có nảy sinh một ý tưởng khác. Có thể đúng có thể không, nhưng mà nó hoàn toàn chỉ có lợi chứ không có hại!

Continue reading #374: Câu chuyện về tặng ảnh các cụ và ảnh đợt 2

#363: Ảnh: Sự vất vả, sự cảm hứng, sự tập trung và là điều KHÔNG THỂ MẶC CẢ!

Tớ lười quá, mãi mới viết xong được phần này. Vì viết mãi mà vẫn không biết làm thế nào mà…kể hết được cái ý vất vả trong cái nghiệp chụp ảnh của mình. Nhưng thôi….dài quá rồi, hehe. Và bởi vì tớ đang có một kế hoạch giao lưu liên quan đến ảnh ở Sài Gòn (mà tớ nghĩ là rất hay ho và thú vị) và dành cho tất cả mọi độc giả của tớ trong SG nên tớ phải post bài này lên ngày hôm nay thôi!

Từ khi tớ bắt đầu trưng liên tiếp những tác phẩm của mình lên, cũng là những lúc tớ nhận được liên tiếp những đơn đặt hàng đầu tiên, và tất nhiên không thiếu cả những lời xin chụp free!

Điều đáng tiếc là không phải ai cũng đi làm nghề chụp ảnh, cầm máy ảnh một cách thật vất vả và phải suy nghĩ, tốn công và thời gian nhọc mình vì nó…nên rất nhiều người đã hiểu lầm một cách rất hồn nhiên rằng người ta có thể chụp rất nhiều ảnh như vậy, cho rất nhiều con người và cảnh vật như vậy đơn giản chỉ là một thú vui. Điều an ủi được rút ra từ đó là: Chắc là vì ảnh của mình không bị mang màu sắc thương mại hóa và xổi thì, tất cả các tác phẩm dường như đều có sự đầu tư và phong phú nào đó nên họ không nghĩ rằng có rất nhiều đều phải trả tiền mới có!

Vậy tớ sẽ nói cho các bạn hiểu công việc chụp ảnh của tớ là như thế nào! Vì tớ được chứng minh rằng có rất nhiều người đã hiểu lầm nghiêm trọng về công việc chụp ảnh của tớ!

Continue reading #363: Ảnh: Sự vất vả, sự cảm hứng, sự tập trung và là điều KHÔNG THỂ MẶC CẢ!

#359: : Bí quyết của Hà Kin để có một bức ảnh đẹp là gì?

Tớ nghĩ, đây sẽ là một câu chuyện tâm sự thú vị, vì nó sẽ giải tỏa được thắc mắc của rất nhiều người, và cả xóa bớt những hiểu lầm nữa. Tớ tin rằng có nhiều điều còn có thể cho bạn ngạc nhiên. Tiêu đề là: Bí quyết của Hà Kin để có một bức ảnh đẹp là gì?  Nhưng thực chất ra câu chuyện là: “Ảnh” trong cuộc sống và quan niệm CỦA TỚ, nó là như thế nào? Bởi vì chính những quan niệm và suy nghĩ này mà tạo nên những tác phẩm của tớ!

Đây là những tâm sự rất thẳng thắn và thật lòng của tớ!

Với cái tiêu đề, cũng là để dành cho những người mà họ cho rằng ảnh tớ đẹp. Còn lại đừng có bắt bẻ thắc mắc tớ dăm ba cái chuyện sao Hà Kin tự nhận ảnh mình đẹp đi nhé. Mệt lắm!

Bây giờ, vẫn rất nhiều người (cho dù có theo dõi tớ khá đều) vẫn không biết rằng tớ đã đang theo nghề ảnh. Một số thậm chí vẫn cho rằng tớ là nhà văn nhà báo gì đó. Một số thì cho rằng ảnh chỉ là cái thú vui của tớ. Rằng bố mẹ tớ nuôi tớ, tớ chỉ có mỗi việc là ngồi viết, đi chơi và chụp ảnh. Nhưng có những người chỉ biết đến tớ qua những bức ảnh. Nhưng dù thế nào thì tớ nghĩ rằng tớ cũng bước đầu thành công trong việc để mọi người biết tới mình như là một người chụp ảnh thực sự!

Continue reading #359: : Bí quyết của Hà Kin để có một bức ảnh đẹp là gì?

#343: Hãy đọc trước khi đọc!

Blog này được viết ra trước hết là để thỏa mãn bản thân của tớ, để lưu giữ lại những khoảnh khắc sống của mình, để viết được ra những gì mình nghĩ. Thứ nhì là để chia sẻ với những người có chung sở thích, cho bạn bè, mọi người ở khắp mọi nơi nếu họ đồng cảm. Vậy nên, có một số thứ tớ muốn gửi gắm tới những ai có lòng đọc/xem blog của tớ.

Nếu ảnh bị che thì click vào đây:

http://img571.imageshack.us/img571/3350/commentbua1.jpg

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

–          Thứ nhất, bạn 0 BAO GIỜ ĐƯỢC QUYỀN:

+ Góp ý câu văn, từ ngữ, ngôn ngữ, độ dài ngắn trong các bài blog của tớ. Nếu dài – thôi 0 đọc nữa.  Từ ngữ khó chịu – thôi 0 đọc nữa.  Câu chuyện 0 hay – thôi 0 đọc nữa! Ngôn ngữ 0 hiểu – google, tự tra khảo, tự học thêm hoặc thôi 0 đọc nữa!

+ Dạy đời tớ cách sống, “ra lệnh” tớ:  Bạn “nên sống như thế này”, bạn “không nên sống như thế kia”. “Bạn 0 nên nói bậy….” “Bạn 0 được viết tiếng Anh, tiếng Tàu, tiếng Nhật….”

+ Đặt điều kiện cho tớ.

+ Lợi dụng blog của tớ cho mục đích cá nhân.


–         Thứ hai, bạn 0 NÊN:

+ Thể hiện khoe khoang kiến thức thái quá, đặc biệt nếu nó sai thì sẽ càng dở.

+ Thể hiện tấm lòng đạo đức, bao dung đầy nhàm chán và giả tạo.

+ Có quan điểm BA PHẢI, gió chiều nào xoay chiều đấy, nhạt toẹt.

+ Có những câu nói khuyên giải nhàm chán như là: “Thôi bỏ qua đi”, “Thôi mặc kệ nó”, “Thôi đạp lên thiên hạ mà sống….”.  Tớ rất ghét mấy câu này là vì, có chuyện vận vào chính bản thân các bạn thì chắc chắn các bạn cũng sẽ rất ghét câu đó. Và câu đó là những câu nhạt nhất quả đất này, tới mức khó chịu! Cố gắng nghĩ ra cái gì hay hơn nhé!

– Thứ ba, nếu bạn chê trách, có gì 0 vừa lòng, có ý kiến riêng, bạn NÊN:

+      Nói mở đầu bằng câu: “Theo quan điểm của mình…Theo ý kiến của mình…”

+       Giải thích vì sao mình 0 thích, mình cảm thấy khó chịu hay phản cảm bằng lời lẽ có học, dễ nghe, dễ hiểu. Vì giả sử tớ có sai thật, nhưng mà bạn nói như đấm vào mặt tớ thì tớ chỉ càng khó chịu và…sai thêm thôi (mà 0 ai thích sai tiếp cả, hại mình ra).  Còn nếu tớ đã 0 sai mà bạn còn ăn nói vô học và vô lý, áp đặt, thì chỉ tổ bạn làm nhân vật cho truyện cười của tớ và thiên hạ thôi!

+       Nếu cảm thấy tự ái, hãy nghĩ có đúng 0 đã, rồi hãy phản bác! 0 tính trường hợp cứ tự vơ vào mình tự ái thì lại càng tệ!


– Thứ 4, và bạn NÊN:

+       Đọc kỹ ý chính của tớ mỗi bài viết, câu nói trước khi làm những comment lạc đề và đưa vấn đề đi rất xa. Tớ chán lắm cảnh nhiều người đọc xong toàn hiểu vấn đề tận đâu đâu, mà mấy người đó lại còn comment lắm hơn người hiểu vấn đề nữa!

+       Hãy google, youtube, wiki….trước khi hỏi, thắc mắc hay thể hiện kiến thức.

+       Tôn trọng sở thích, ý kiến của đầu tiên là tớ, sau đó là những ý kiến khác trong blog!

Blog của tớ, sách, ảnh của tớ, chưa bao giờ tớ đi xin xỏ người khác phải đọc hay xem. Như trên đã nói, nó chỉ xuất phát từ tấm lòng chia sẻ của tớ, cho những ai có chung sở thích và cảm thông.  Vậy nên thích ra điều kiện hay cứ gào lên là “tôi 0 thèm đọc sách/blog của bạn đâu” nghe nó bốc mùi lắm. Gớm quá, tớ thèm bạn quá!

Có thêm comments thì càng vui vẻ, rộn ràng, đông người đọc và bàn thảo, đời thêm vui. Nhưng mà có nhiều comments mà vừa chuối vừa khó chịu, vô học, ngu ngốc thì tất nhiên là tớ 0 bao giờ thèm. Thà 0 có còn hơn! Tớ 0 thấy buồn nếu fb và blog thiếu vắng comments!

Nói lại cái comment của người bên trên. 1 comment rất điển hình để tớ làm ví dụ. Đây là một cái tư tưởng có lẽ từ thời 360. Khi 360 chỉ có ở Việt Nam, toàn dành cho người Việt Nam đọc. Là nơi một thời mà rất nhiều người giấu mặt nhưng thả phanh thể hiện những tư tưởng bệnh hoạn, xấu xa ra bên ngoài như họ chưa bao giờ được làm như vậy. Và cái dở của 360 là 0 thể ngăn chặn được những thể loại này.  Việc bạn kia nhắc tới NYLS của tớ đầy hằn học cũng càng cho minh chứng rõ cho điều này, có lẽ cơn hờn ghen từ hồi đó giờ nó vẫn tiếp tục ám ảnh và đeo đuổi bạn ấy!

Giờ đã là thời đại của facebook, wordpress, của blog là trang web riêng, của connect bạn bè quốc tế. Có thể chủ động chặn và xua đuổi những thành phần bệnh hoạn, ghen ăn tức ở và dốt nát ra khỏi “ngôi nhà” của mình để thơm tho và trong sạch. Đó cũng chính là nguyên nhân vì sao facebook và blog của tớ đã 0 còn những thành phần giấu mặt ăn nói bệnh hoạn vào phá bĩnh như thời 360 trước đây nữa. Tớ chặn và vứt vào sọt rác hết, chứ người có vấn đề thì 0 bao giờ hết. Từ ngày blog riêng này ra đời, tớ chặn gần 1 nghìn comments bệnh hoạn, phá hoại và vô học rồi. Đọc bài này xong tớ hy vọng có thêm mấy chục hoặc mấy trăm người biết xấu hổ!

Đó là vấn đề thứ nhất. Vấn đề thứ hai. Đó là tớ đặc thù rất ghét những thành phần lười học, dốt nhưng lại rất thích thể hiện và hay tự ái vặt. Khi gặp những thành phần này tớ hay “hiếu chiến” hơn một số vấn đề khác. Giữa thời đại của thế kỷ 21, Thăng Long cả nghìn tuổi rồi. Facebook connect cả thế giới với nhau rồi, google cả một Bách khoa toàn thư vĩ đại rồi. Vậy mà còn có loại tự ái vì người khác viết tiếng Anh, hay nói chung là tiếng nước ngoài. Chỉ cần biết thêm một từ mới bằng một ngôn ngữ khác, lên google đã ra cả một trời kiến thức mới để mà học hỏi. Chưa kể, những gì tớ chia sẻ, 0 phải chỉ là để dành riêng cho người Việt (0 biết từ đâu bạn này kết luận tớ chỉ toàn người Việt đọc và xem blog/fb của tớ nữa).

Mặc dù nói tới việc “dốt ngoại ngữ”, nó rất dễ dàng động chạm tới rất nhiều người,  nhưng hãy nhìn thẳng vào sự thật đi là tự ái. Tớ nghĩ bây giờ trẻ con cũng 0 còn nghĩ tới chuyện viết tiếng Anh (hay tiếng nước ngoài) ở thời đại này là để “thể hiện kiến thức”. Chỉ có loại lười học và nhận thức rất kém mới cho là cái chuyện đó là ghê gớm lắm để mà thể hiện. Mà dốt và to còi thì 0 có lứa tuổi!

Đây chỉ là 1 ví dụ điển hình, một cái cớ. Tớ viết cái bài này 0 phải là vì 1,2 cái comment vớ va vớ vẩn như vậy đâu. Tớ viết để mấy người trước giờ thích phá bĩnh và cố đâm chọc ở đây đừng tưởng bở. Để ai chưa hiểu thì hiểu, ai có ý thì xì tốp sớm.  Đỡ phải giải thích nhiều, đỡ phải nói nhiều, tập trung vào viết du lịch, khoe ảnh, chuyện thú vị nhiều hơn là cứ phải đi giải thích, cãi, chửi nhau. 0 được cái tích sự gì cả!

Một người mà cứ được nhiều người biết hơn người khác thì chắc chắn là mang tiếng rồi, đặc biệt là tiếng “chảnh”, “0 khiêm tốn”. Nhưng thôi họ 0 sống đời mình nên họ cũng 0 hiểu. Chỉ là mình 0 chê họ mà họ cứ cho quyền đánh giá mình. Chẳng hiểu sao có người bạn chưa gặp bao giờ, chưa tiếp xúc bao giờ mà cứ căm với chả ghét, hằn học người ta. Bạn thích họ, bạn hãy tới. Bạn 0 thích họ, mời bạn đi. Nhưng có một quy tắc tối thiểu là nên tôn trọng những gì của riêng người khác, nếu họ 0 động chạm đến mình! Đời này 0 quá ngắn, cũng chả quá dài, dành nơ ron thần kinh để đi yêu thương người thân mình hay tức giận sếp/thằng đồng nghiệp bỏ mẹ của mình còn 0 đủ.  Còn đi căm ghét, ghen ăn tức ở với người xa lạ lại 0 quen biết để làm gì?

PS: Tớ buồn cười kinh dị cái câu “0 viết hoa tên bạn”. Gớm quá, cứ tưởng thế là hay ho và trầm trọng lắm đấy.  Tớ có rỗi hơi ngồi một vật vã tự ái những cái quan niệm nhỏ nhen thế bao giờ đâu! 0 tức vì cái chuyện tên mình 0 viết hoa, nhưng mà bc cái chuyện bạn đó nghĩ rằng thế là ghê gớm lắm =)) . Đứng dậy bước chân đi đi, chịu khó học thêm ngoại ngữ đi cho mở mang đầu óc, cho bớt tự ái, nhỏ nhen, cho bớt nghĩ người khác cũng nghĩ như mình đi!

Kết cho bạn ND rởm và những bạn tương tự: Đã ngu thì đừng thích cúc cu! Tớ nói vậy nhưng tớ 0 ghét mấy bạn đâu. Tớ 0 có tình cảm với các bạn! I have no feelings for you bây bề!

Lâu lâu tớ làm một bài kiểu thế này vì nên thế. Rất cảm ơn các bạn đã đọc! Giờ lại quay lại bạn Kìn Ha dễ xương, 0 đanh đá và thích đi du lịch chụp ảnh nhe. Tớ lại đáng yêu bỏ xừ rồi, hehe!

#314: Giận, bình yên và….

Bạn tớ bảo (mấy bạn liền): Hà Kin bây giờ trong trắng ngây thơ quá, đâu rồi HK đanh đá và quyết liệt hồi 360 nữa chứ!

Haha, đúng rồi, sao dạo này mà “trong trắng ngây thơ”, công nhận khác hồi 360 thật. Nhưng cũng là một điều thú vị mà tự nhiên muốn viết!

Nhớ ngày nào 360 của tớ lúc nào cũng sôi sục, 0 viết bài nào thì thôi, viết bài nào “phản biện” là đông như kiến cỏ, tranh cãi căng thẳng. Phát đầu tiên là vụ các tình nguyện viên APEC. Một thời cơn lốc bức bối của các tình nguyện viên lan tràn điên đảo. Một Hà Kin toàn tranh ảnh đi chơi viết truyện hài (giống như bây giờ) nhảy vào làm một bài.  Thế là thế trận thêm căng thẳng, rồi từ từ đi đến cân bằng. Gần như một mình mình chống lại mafia. Nghĩ lại thấy mình tài ghê, mà cũng từ đó mọi người bắt đầu biết tới blog HK. Đặc biệt là sau vụ được “lăng xê” sỉ nhục miễn phí trên báo Tuổi trẻ vì cái bài APEC. Mọi người lại càng vào hăng, và có người làm độc giả trung thành từ ngày đó đến giờ….đời thế mới nghịch lý!

Từ lúc đấy tớ bắt đầu có những trải nghiệm đầu tiên về sự thử thách bản thân trước dư luận và đối mặt với những sự hết sức phức tạp của xã hội mạng. Lần đầu tiên thấy có người vào chửi thậm tệ, rồi lôi cả bố cả mẹ mình ra mà chửi, rồi các thể loại đạo đức giả, khuyên bảo, dạy đời….Có lúc cũng nóng đầu ngùn ngụt và tức điên hết cả người vì sao có người ngu và vô học thế, nhưng mà giờ nghĩ lại mới thấy. Đời thế mới thú vị, vì học được bao nhiêu là thứ!

Rồi bắt đầu những vấn đề nổi bật cũng làm tớ ngứa ngáy. Như là vụ vùi dập lẫn nhau của những nhân vật đầy xì căng đan. Như là những bài báo độc ác……tới cả những vấn đề mà hàng ngày ai cũng gặp, ai cũng né tránh và đem lại rất nhiều bức xúc như vụ rao giảng sex trước hôn nhân, lấy chồng muộn hay sớm… Tớ cứ bực lên là tớ viết, blog cứ sôi sùng sục. Mỗi người một quan điểm, xã hội thì phức tạp, comments mỗi ngày hàng chục cái đủ các thể loại. Ở đâu có tranh luận ở đó có người Việt trẻ tuổi. Chẳng phải cái comments nào cũng vui, cũng ủng hộ. Phản đối là chuyện bình thường, nhưng cái cách phản đối và cái tư duy phản đối mới là cái vấn đề khiến tớ quan sát.

Đôi lúc tớ viết một bài viết, chỉ là để xem thiên hạ nghĩ gì, phản đối ra sao, một cách tự rèn luyện để hiểu tâm lý của cộng đồng. Xấu tốt thì đều là học cả, thậm chí phải đánh đổi bằng sự ức chế và bực mình, nhưng mà chắc chắn là học được cái gì đó. Trong đó lớn nhất là học được cái bản lĩnh đối mặt với dư luận để giữ chắc quan điểm của mình! Thứ nhì học được là: Xã hội này quá phức tạp và 0 bao giờ có thể làm vừa lòng được ai cả (mà 0 việc gì phải thế!).

Continue reading #314: Giận, bình yên và….