Bình luận

#410: Làm đẹp là…

Lâu lâu mà có một đợt hứng là liên tiếp chụp ảnh bọn trẻ con đáng yêu. Có một đợt hầu như tớ không trả lời một cái mail đặt hàng nào cũng như bị bỏ sót rất nhiều thư bởi vì bù đầu làm một vài việc khác cũng như 0 có hứng. Là 0 có hứng với việc vác máy nặng đi chụp í, chứ hông phải là 0 có hứng…yêu trẻ con đâu.

Thỉnh thoảng tự nhiên nhớ ơi là nhớ cái cảm giác chạy theo mấy đứa trẻ con kêu nó cười, rồi bọn nó bất ngờ có những hành động ngộ nghĩnh và những câu nói đáng yêu hay dễ thương tới cười ra nước mắt. Xong rồi nhớ nhất là lúc về bọn nó bịn rịn và tự nhận là “cô Hà Kin là bạn mới của con”, rồi nhớ nữa là sự phấn khởi hạnh phúc của các bậc phụ huynh mỗi khi “hàng về” là như thế nào.

Tiếp

#379: Vì sao chúng ta có nhiều hoa hậu? Câu chiện về cái ĐẸP!

Nói trước, entry này sẽ động chạm nhiều người đó! Ráng mà đọc!

Hôm nay tớ nói chuyện với một cô bạn của mẹ. Cô ấy bảo: “Việt Nam mình khổ thật, quanh đi quẩn lại chỉ xem là người này đẹp, người kia xấu thôi”. Tớ nghĩ chứ, khổ cái gì mà khổ, đấy là xã hội lý tưởng đó!

Thế xong chiều ngồi nói chuyện với mấy người bạn, tám chuyện anh này vừa có người yêu sau khi vừa đá một em cũ xong, câu đầu tiên hỏi nhau là: “Thế em đó xinh không? Xinh không?”. Tớ nhớ ra là trước giờ khi nói chuyện “người yêu” của ai đó, câu đầu tiên hay được hỏi là như vậy, chứ hình như (mà có khi là chắc chắn) đời tớ chưa nghe thấy ai hỏi câu: “Thế em đó có tốt tính và đáng yêu hay 0?”. Tất nhiên rồi, xinh thì mới có người yêu cho chứ!

Up một cái ảnh cô em gái xinh lên mạng. Sẽ ngay lập tức có người comment: “Em này xinh quá, lớn lên phải đi thi HOA HẬU thôi”

Rồi lúc ngồi quán nước vỉa hè thấy 2 thằng thanh niên choai choai ngồi “soi hàng”: “Con lày mông đéo mẩy. ĐM, xấu vãi nồn đéo đ nổi”. Bà hàng nước bảo: “Có thằng bồ tây đưa đi đón về hàng ngày đấy còn gì”. Thằng kia cười phá lên: “Đéo gì, con lày mà cũng có bồ á? Xấu đái ra quần!”. Mà hình như nói nói xong thấy quần nó cũng ướt thật! Chứng tỏ chuyện xấu này cũng bị kích động mạnh lắm!

Tiếp

#374: Câu chuyện về tặng ảnh các cụ và ảnh đợt 2

NOTE: TẤT CẢ CÁC BẠN XIN ẢNH Ở THẢO CẦM VIÊN. HÃY ĐỢI KHI NÀO HÀ KIN THÔNG BÁO RẰNG HÀ KIN ĐÃ XONG SƠ BỘ ẢNH SỬA TẶNG CHO MỌI NGƯỜI VÀ UP LÊN FACEBOOK HOẶC BLOG RỒI HÃY BẮT ĐẦU EMAIL XIN ẢNH NHÉ. RẤT XIN LỖI LÀ THỜI GIAN QUA CÓ BẠN EMAIL XIN ẢNH NHƯNG VÌ SỐ LƯỢNG ẢNH VẪN ĐANG TRONG GIAI ĐOẠN XỬ LÝ VÀ CHƯA THỐNG KÊ ĐƯỢC TÊN TUỔI ĐỂ BIẾT LƯỢNG ẢNH GỬI CHO TỪNG NGƯỜI. NÊN ĐỢI TỔNG KẾT THÌ CÁC BẠN GỬI LẠI EMAIL XIN ẢNH DÙM HÀ KIN NHA. SẼ THÔNG BÁO!

Phù, cuối cùng tớ cũng upload xong hết hơn 2G ảnh đã trau chuốt chụp các cụ và nhân viên ở Trung tâm Thạnh Lộc. Bây giờ nhiệm vụ tiếp theo là gửi ảnh cho một bạn tin cậy trong SG để đi in và đem tới làm quà tặng. Nói chung lời hứa gần thành hiện thực. Mỗi lần tớ cứ thực hiện được gần xong hay trọn vẹn được điều gì mình đã có dự định là tớ sung sướng lắm.

Tớ có thêm mấy ý tưởng nho nhỏ cho việc in và tặng ảnh này và lại hy vọng sẽ được các bạn giúp đỡ. Mà nếu bạn 0 giúp được thì tớ cũng phải tìm ra bằng được người nào có thể giúp được! Tớ muốn đã làm một vài việc gì đó dù lớn hay nhỏ cũng phải chu đáo và phải làm cho đến hết!

Hôm tớ tới trung tâm và chụp ảnh cho các cụ. 0 phải là cụ nào tớ cũng được chụp ảnh, vì có cụ không cho tớ chụp hoặc họ không thích được chụp ảnh. Không nói tới việc họ thích được chụp ảnh hay không, nhưng là tớ tớ cũng…không chịu chụp. Vì chứ, chả biết cái con bé này ở đâu ra, đùng đùng đòi chụp, biết được nó chụp vì mục đích gì? Để làm gì? Còn có cụ ngại chụp vì ngại rằng hình ảnh của mình xấu xí và đáng thương. Tớ có ông bà và mỗi lần chụp ảnh ông bà tớ rất khó nên tớ rất hiểu tâm lý này.

Nhưng lúc đó phương án của tớ là: Nếu cụ nào không thích chụp thì sẽ ngay lập tức không chụp và xin lỗi cụ ngay. Vì thứ nhất là tớ tôn trọng ý nguyện của các cụ, thứ nhì là tớ có nảy sinh một ý tưởng khác. Có thể đúng có thể không, nhưng mà nó hoàn toàn chỉ có lợi chứ không có hại!

Tiếp

#363: Ảnh: Sự vất vả, sự cảm hứng, sự tập trung và là điều KHÔNG THỂ MẶC CẢ!

Tớ lười quá, mãi mới viết xong được phần này. Vì viết mãi mà vẫn không biết làm thế nào mà…kể hết được cái ý vất vả trong cái nghiệp chụp ảnh của mình. Nhưng thôi….dài quá rồi, hehe. Và bởi vì tớ đang có một kế hoạch giao lưu liên quan đến ảnh ở Sài Gòn (mà tớ nghĩ là rất hay ho và thú vị) và dành cho tất cả mọi độc giả của tớ trong SG nên tớ phải post bài này lên ngày hôm nay thôi!

Từ khi tớ bắt đầu trưng liên tiếp những tác phẩm của mình lên, cũng là những lúc tớ nhận được liên tiếp những đơn đặt hàng đầu tiên, và tất nhiên không thiếu cả những lời xin chụp free!

Điều đáng tiếc là không phải ai cũng đi làm nghề chụp ảnh, cầm máy ảnh một cách thật vất vả và phải suy nghĩ, tốn công và thời gian nhọc mình vì nó…nên rất nhiều người đã hiểu lầm một cách rất hồn nhiên rằng người ta có thể chụp rất nhiều ảnh như vậy, cho rất nhiều con người và cảnh vật như vậy đơn giản chỉ là một thú vui. Điều an ủi được rút ra từ đó là: Chắc là vì ảnh của mình không bị mang màu sắc thương mại hóa và xổi thì, tất cả các tác phẩm dường như đều có sự đầu tư và phong phú nào đó nên họ không nghĩ rằng có rất nhiều đều phải trả tiền mới có!

Vậy tớ sẽ nói cho các bạn hiểu công việc chụp ảnh của tớ là như thế nào! Vì tớ được chứng minh rằng có rất nhiều người đã hiểu lầm nghiêm trọng về công việc chụp ảnh của tớ!

Tiếp

#359: : Bí quyết của Hà Kin để có một bức ảnh đẹp là gì?

Tớ nghĩ, đây sẽ là một câu chuyện tâm sự thú vị, vì nó sẽ giải tỏa được thắc mắc của rất nhiều người, và cả xóa bớt những hiểu lầm nữa. Tớ tin rằng có nhiều điều còn có thể cho bạn ngạc nhiên. Tiêu đề là: Bí quyết của Hà Kin để có một bức ảnh đẹp là gì?  Nhưng thực chất ra câu chuyện là: “Ảnh” trong cuộc sống và quan niệm CỦA TỚ, nó là như thế nào? Bởi vì chính những quan niệm và suy nghĩ này mà tạo nên những tác phẩm của tớ!

Đây là những tâm sự rất thẳng thắn và thật lòng của tớ!

Với cái tiêu đề, cũng là để dành cho những người mà họ cho rằng ảnh tớ đẹp. Còn lại đừng có bắt bẻ thắc mắc tớ dăm ba cái chuyện sao Hà Kin tự nhận ảnh mình đẹp đi nhé. Mệt lắm!

Bây giờ, vẫn rất nhiều người (cho dù có theo dõi tớ khá đều) vẫn không biết rằng tớ đã đang theo nghề ảnh. Một số thậm chí vẫn cho rằng tớ là nhà văn nhà báo gì đó. Một số thì cho rằng ảnh chỉ là cái thú vui của tớ. Rằng bố mẹ tớ nuôi tớ, tớ chỉ có mỗi việc là ngồi viết, đi chơi và chụp ảnh. Nhưng có những người chỉ biết đến tớ qua những bức ảnh. Nhưng dù thế nào thì tớ nghĩ rằng tớ cũng bước đầu thành công trong việc để mọi người biết tới mình như là một người chụp ảnh thực sự!

Tiếp