events

#369: Chương trình chụp ảnh đã thành công!

Có một điều rất rõ ràng là, tớ ngày càng viết blog chậm. Có rất nhiều lý do cho việc đó. Mỗi lần tớ viết một blog tớ phải có hứng, có chuyện, có thời gian. Mà bây giờ chiếc máy ảnh đưa tớ lang thang giang hồ suốt ngày đêm nên những điều kiện ấy cứ ngày càng ít đi. Nhưng bù lại, chiếc máy ảnh đem lại cho tớ những điều kỳ diệu, để mỗi lần nếu có một bài blog được viết ra, thì đó là một câu chuyện thật “đã”.

Entry kể về buổi offline còn mới phần mở đầu, nhưng giờ tớ đã skip để kể trước về kế hoạch từ thiện của mình vào ngày thứ 7 vừa xong, bởi vì nó bắt đầu từ cái sự  “hứng”.

Bài trước, tớ nói về hành trình của những “nỗi sợ dở hơi”. Bây giờ cũng lại chính bắt nguồn từ những nỗi sợ, từ những nỗi sợ kiểu “khác”.

Ngày xưa xưa, tớ có một nghìn một trăm linh một nỗi sợ. Tớ yếu người, gầy bé và….lười biếng nên tớ rất sợ phải đi xa. Mà kinh khủng nhất là đi xa hay phải leo trèo vật lộn mà lại phải đi xe ô tô và vác đồ nặng.  Nhắc tới cái từ ô tô đã thấy buồn nôn. Phải vác cái balo lê lết đi thì thà giết tớ đi còn sướng hơn. Rồi sợ nóng, sợ rét, sợ mưa, sợ muỗi đốt, sợ…phải nghĩ.

Còn tất nhiên là sợ….đám đông. 0 thể quên được cái kỉ niệm kinh khủng đau thương  là đứng trước cả trường cấp III hát và đơ hơn cây cơ, rồi ngậm ngùi….bước lại vào trong.

Thế nhưng cuộc đời tớ bây giờ bắt tớ phải đối mặt với tất cả mọi vấn đề đấy, và nó xảy ra hàng ngày, hàng giờ, và ngày càng với cấp độ cao hơn. Mà 0 đi xa thì thôi, đi thì cả nửa vòng trái đất. 0 vác nặng thì thôi, vác phải nặng hơn người mình. 0 dám đứng trước đám đông thì thôi, chứ đứng là còn phải…chỉ đạo luôn. Vừa chỉ đạo vừa….đi vừa nghĩ vừa vác! Tóm lại là cái câu (hơi modified một tí): Sợ của nào trời trao của nấy nó hoàn hảo đặt lên số phận tớ bây giờ!

Và phải công nhận vượt qua được những nỗi sợ và sống khỏe với chúng, chúng ta…làm được nhiều việc. Có thể với mọi người thì là bình thường hoặc với cộng đồng nó chả là gì to tát, nhưng quan trọng là nó có ý nghĩa với bản thân!

Các bạn đã đọc về ý tưởng và kế hoạch chụp ảnh “đặc biệt” của tớ rồi đó. Cho tới bây giờ, khi mọi việc đã xong xuôi và thành công tốt đẹp, tớ mới nói với các bạn là tớ hơi bị LIỀU đó nhé!

Thật sự là tớ không thể biết bao nhiêu con người sẽ tới. Bình thường tớ chụp vài người đã mệt, vậy tớ có chụp nổi vài chục người hay không?  Mà chụp hết liệu ai cũng có ảnh đẹp hay không? Nói thật chứ tớ có chắc tớ vác máy nổi cả nguyên một ngày để chụp cho tất cả mọi người hay không? Liệu đồ mình nhận lại được sẽ được bao nhiêu? Tất nhiên đồ nhiều thì tốt quá, chứ đồ ít thì….tội với những người tớ đã hứa lắm! Rồi có bị mưa không? Một ngày như vậy mà mưa cả ngày thì biết làm sao? Rồi có bị ngăn cản hay bị sự cố gì không? Chỉ một sự cố nhỏ cũng dễ làm tớ nản lòng hoặc mất hứng lắm chứ. Rồi tớ nói thật với các bạn, tớ rất sợ cảm giác phải gặp những hoàn cảnh bất hạnh như vậy. Tớ lúc nào cũng buồn!

Nhưng mà tớ đã nghĩ: Có thể thất bại, có thể thành công. Nhưng 0 làm thì mãi không bao giờ vượt qua được những nỗi lo sợ. Hơn nữa, quan trọng hơn: đó là một việc tốt, cho dù được ít hay nhiều, đó vẫn là một việc tốt. Đó cũng là một thử thách. Vượt qua được một lần thử thách sẽ giúp ích cho rất nhiều với những ý tưởng và hành động trong tương lai (tại tớ nghĩ chắc tớ còn nhiều)

Cách duy nhất để vượt qua nỗi sợ là đối mặt với nỗi sợ!

Tiếp

#322: CD "Ngày khác" đầu tiên của Bức Tường đã thuộc về Hà Kin!

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

(1 trong những tấm ảnh trong bộ ảnh Trần Lập – Một ngày khác)

…..VÀ CÂU CHUYỆN VỀ CÁI TÊN “NGÀY KHÁC”

Thật là không thể kìm hãm sự sung sướng để khoe khoang rằng tớ vừa được nhạc sĩ Trần Lập tuyên bố “Hà Kin là người đầu tiên trên hành tinh này được tặng đĩa Bức Tường”.

Trước khi tớ gặp anh Trần Lập tớ chỉ biết duy nhất mỗi bài “Bông hồng thủy tinh” do thằng Việt Anh và Chi bạn tớ ngêu ngao, trong khi cái tên Trần Lập và Bức Tường đã nổi danh khắp ngõ ngách từ thủa nào. Mà khi tớ gặp anh Lập thì ban nhạc Bức Tường cũng đã tan rã.  Thế mà giờ, tớ là người đầu tiên được tặng đĩa của SỰ TRỞ LẠI của Bức Tường.  Tớ chưa bao giờ là một fan cuồng nhiệt, nhưng tớ là một người bạn rất cuồng nhiệt vì tớ rất quý mến, trân trọng, tự hào về những tài năng của những con người mà tớ biết tới. Đó chính là một trong những nguyên nhân, đĩa được tặng đầu tiên cho một non-rocker đó nhé!

Tiếp

#260: Ra mắt sách “0 chỉ là blog…” tại Hà Nội – Phần I

(Ảnh bố chụp)

Mọi người có nhận thấy là từ ngày về Việt Nam tớ ít viết blog hơn hẳn không? Lý do là tớ đi nhiều quá, đi dã man quá.
Tới tối hôm qua mọi người gặp tớ thì đều phải ngạc nhiên vì vừa đen, vừa gầy, má chút cả lại, thật là xương!
Cuối cùng thì tớ đã hoàn thành 2 buổi ra mắt sách. Một ở thành phố Hồ Chí Minh, và một tại Hà Nội đêm qua. Gói gọn bằng câu văn bia: “Đã thành công tốt đẹp”.
Và để có được sự chai sạn, ngồi nói độc thoại chuyên nghiệp nửa mùa như vậy, thì tớ đã phải trải qua một thời gian rèn luyện rất dài, đã phải đấu tranh và tự cố gắng thắng bản thân mình, mới được như…ngày hôm qua.
Buổi trong thành phố HCM tớ sẽ kể sau, nguyên nhân là vì tớ chưa lấy được ảnh và video clips đổ…nhầm chỗ, cộng thêm sự hứa hẹn của chị Ăn Ô Mai về những chuyện ly kỳ hấp dẫn bên lề.
Với cả 2 buổi ra mắt sách tớ đều không hề có một sự chuẩn bị nào hết về nội dung. Trước giờ tớ lúc nào cũng có cái kiểu: “Đến rồi tính”, “vừa làm vừa nghĩ”. Có lẽ nghiệm ra từ việc, cuối cùng thì mọi việc cũng vẫn ok, thế nên lại càng chủ quan, hehe.
Có một điều may mắn (mà 0 biết là may mắn hay là do chính thành quả của những nỗ lực…của mình nữa), đó là tớ luôn được những người bạn rất tốt quan tâm và hỗ trợ. Cho dù là trong SG hay ở HN (hay ở bất kỳ đâu), tớ luôn có một nhóm bạn thân thiết bao quanh, và sẵn sàng giúp đỡ mọi thứ tớ cần. Bởi một người đãng trí hay quên và sometimes ngu bất chợt như tớ, sẽ có lúc gây ra nhiều đại họa. Họ chính là nguyên nhân khiến tớ cảm thấy yên tâm khi ngồi một chỗ lảm nhảm và nở được những nụ cười rất tươi.
Có thể tới giờ có người đã bắt đầu đọc tới “Không chỉ là blog…”, và nếu họ đã tới tham dự buổi ra mắt sách, thì chắc chắc sẽ thấy rất rõ một Hà Kin ngoài đời và một Hà Kin trên blog hoàn toàn là một.Họ sẽ thấy một Hà Kin “lắm chuyện”, “lí lắc”, thích chia sẻ. Với mỗi một chuyện xảy ra trong cuộc sống, với mỗi một con người đi qua trong cuộc sống, nếu họ đủ để lại những tình cảm tốt đẹp hoặc bất ngờ, họ sẽ luôn được “đánh dấu” lại trong cuộc sống của tớ. Họ sẽ được xuất hiện góc này góc kia, chỗ này chỗ kia, đâu đó lấp ló trong tất cả những gì mà tớ đang chia sẻ.
Tớ cũng muốn những ai hoặc những gì tớ yêu thương hoặc có tình cảm đặc biệt, sẽ có những vị trí xứng đáng nào đó trong cuộc sống của mình.
Và sự thực là mỗi ngày qua đi, hầu như lại không có chuyện gì đó xảy ra, hay một người nào đó thú vị để gặp. Có lúc là do mình tự làm, có lúc là do tự xảy đến. Nhưng sự cảm nhận là bản năng, và sự thích chia sẻ là sở thích, nên cái blog này sẽ còn dài, và có khi còn vài cuốn “Không chỉ…” nữa, hehe.
Trong buổi ra mắt sách ở Hà Nội, có một số người bạn đã không thể tới. Nhưng bù lại, những ai đã tới đã đem lại cho tớ những khoảnh khắc đặc biệt, những niềm vui và sự tự hào mà tớ biết rằng hiếm ai được bạn tặng nhiều tới như vậy. Nói chung là nghe tớ nói có vẻ văn vẻ và điêu ngoa, nhưng trước giờ ai biết tính tớ, thì sẽ biết rằng, tớ chỉ nói những điều mà đúng là tớ nghĩ và cảm nhận như vậy.
Nếu xem những clips tớ post sau đây, mọi người sẽ thấy tớ ngồi làm chủ chương trình và nói năng ríu rít. Tớ cũng ngạc nhiên khi xem lại những hình ảnh của mình như vậy. Trước giờ tớ 0 có khả năng về chuyện “ăn nói live”, chưa kể, mọi thứ xảy ra trong buổi tối hôm đó, tất cả đều không hề nằm trong bất kỳ một kích bản hay sự yêu cầu nào hết. Đã bảo cái gì đến thì sẽ đến mà, mà hay nhất là ai bị vơ lên cũng đã có những tiết mục hết sức thành công và bất ngờ. Có thể có bạn căng thẳng, ngượng nghịu hay “mất tập trung” vài tí, nhưng bọn họ phải hiểu rằng, họ đã mang lại cho tớ những niềm vui thật lớn và ý nghĩa. Và giờ đây, họ sẽ được chia sẻ lại với rất nhiều người.
Tóm lại là tớ phục tớ lắm!


Tiếp

#259: Mời tới dự ra mắt sách “Không chỉ là blog…”

KHÔNG CHỈ LÀ BLOG, MÀ CÒN…LÀ CÁI GÌ? CLICK

Thông báo mời mọi người tới dự buổi ra mắt sách “Không chỉ là blog, mà còn…”

sach6, photo, hinh anh, upload, download

HÀ KIN: NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC

HaKin_Ngaydautiendihoc.mp3

Vậy là lần thứ hai tớ được mời mọi người ra mắt sách. Cho tớ mơ màng 5 giây…

1

2

3

4

5

OK, xong rồi, muỗi đốt, tớ tỉnh rồi!!!

Trước hết, tớ muốn gửi mọi lời mời này tới tất cả mọi người, không phân biệt già trẻ gái trai. Càng già thì lại càng không được ngại đến và càng trẻ càng bé thì lại càng phải….đến. (Phải – nhiều lúc nói chữ này mà cũng bị tát cho vỡ mồm).

Tiếp

#252: Ảnh rockstorm Hải Phòng

IMG_8334, photo, hinh anh, upload, download

Tớ đã quay trở lại.

Mấy hôm rày tớ đi từ sang sớm cho tới đêm khuya, chả cả kịp thấy mặt bố mặt em. Về thì ngủ mê mệt. Mấy hôm nay tớ sẽ nghỉ Tết ở nhà với ông bà yêu quý, nào Hải Phòng, nào Hải Dương, yey!!!!!

Tớ đi là tớ có cái để về báo cáo ấy, nhưng mà mọi người phải chờ thôi, hehe.

Tớ post nốt mấy tấm ảnh rock mà tớ nợ nần. Tớ đang làm entry Tết hơi bị hay í, mọi người chờ đấy. Sáng mồng một mà vào blog tớ thì vui và hên cả năm cho mà xem ;;)!

Định bụng viết tiếp thêm ít về vụ đi xem rock Hải Phòng, nhưng Mr Trần Lập bảo là sao tớ lại ăn nói cộc cằn thế, chả giống Hà Kin xinh đẹp đáng yêu ngây thơ khờ dại mà anh í biết tí nào…(mặc dù tớ thở dài trong lòng là: Vâng, chính ra em là thế đấy chứ). Thế nên là tớ post ảnh và nói in ít thôi, nhờ.

Tiếp