#425: 29 lý do khiến bạn 0 nên yêu mình

Đây là tâm sự chắt lọc từ sự đồng cảm của topic:

41 REASONS WHY YOU SHOULDN’T DATE A PHOTOGRAPHER
Nhưng mà mình đúng khoảng một phần trong đó, một phần mình tự thêm vào. 29 lý do này nằm ở khía cạnh là tư cách một “nhiếp ảnh gia”. Chứ nếu về tổng thể, thì sơ sơ có khoảng…100 lý do =))

Nếu ai đọc xong vẫn quyết tâm chấp nhận và yêu mình thì….cứ thế mà phát huy, hahahahaha!

Và đây, những lý do ấy đây (ảnh mình cóp lại từ fb nên chất lượng fb thôi, chứ ảnh gốc đẹp lắm í….(một phần bệnh nghề nghiệp đây…))

“Cô í”: Là ai mà ai cũng biết nha =))

(Ảnh: Có tính chất…một số minh họa)

1. CÔ ẤY LUÔN LÃNG MẠN?  Nhiếp ảnh gia là nghệ sĩ. Trong những phút giây lãng mạn, bạn bắt gặp ánh mắt của nghệ sĩ đang nhìn bạn đắm say…Nhưng đừng hí hửng vội, cô ấy có thể là đang căng thẳng quan sát tìm góc đẹp của bạn mà thôi!

2. CÔ ẤY LUÔN CÓ QUÀ CHO BẠN. Đến sinh nhật bạn ư? Hay đơn giản là một dịp lễ gì đấy bạn đang chờ quà? Ồ ôi vô tư đi, ai chứ nhiếp ảnh gia lúc nào cũng có quà cho bạn liền. Thế sinh nhật năm nay muốn ảnh chân dung cỡ nào?????

3. NGÀY “ĐẸP” CỦA CÔ ẤY CHƯA CHẮC LÀ CỦA BẠN. Có thể bạn thích một ngày thật tươi sáng với nắng ấm chan hòa ngọt ngào. Nhưng có khi cô ấy thấy mưa gió bão bùng, sấm chớp đùng đoàng hay núi lửa đang phun trào thì sướng mà ngất!

4. CÔ ẤY SẼ THỈNH THOẢNG CỰC KỲ VÔ DUYÊN. Ôi khoảnh khắc thật tuyệt vời một cô gái xinh vãi chưởng đang đi qua, bạn đang ngắm nhìn đầy ham muốn và ghen tị thì có thể trong nháy mắt bạn chỉ thấy cái mông hay cái đầu của cô í đang chặn hết tầm nhìn của bạn. Đừng uýnh người ta nhé, tội nghiệp. Sau xin cái hình vào lại email tha hồ ngắm lại em nó!

Continue reading #425: 29 lý do khiến bạn 0 nên yêu mình

#412: Những bức ảnh chụp bằng đầu đọc DVD

 

(Trích từ sách: Không chỉ là blog, mà còn…)

( Đồng một cent này).

 

Uhm, cứ đắn đó suy nghĩ mãi xem có nên viết câu chuyện này không? Sợ lại đầu độc một số các cháu bé và gây tội lỗi với một số….phụ huynh. Nhưng mà chậc lưỡi, gì chứ, đâu phải là tớ đầu têu, là tờ báo mạng lớn nhất Việt Nam đầu têu đó chứ…

Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo trong mục Vi tính của Vnexpress.

Lúc đầu chỉ là tò mò vào đọc xem nó viết cái gì, gì chứ cứ nghe thấy mấy từ khóa như là “ảnh”, “macro”, “đẹp” là tớ hí hoáy vào xem. Phải cái số xui, cứ topic nào mà phần ảnh sẽ hấp dẫn nhất, như là: “Ảnh khỏa thân của ca sĩ Phillipines bị tung lên mạng”, “Đẹp đâu phải là tội?”, “Ngực to thì có làm sao…?” là không biết sao cứ tèo lên tòe xuống, hô hấp nhân tạo cỡ nào mấy links đó cũng chỉ ra đúng chữ, mãi không ra…ảnh (chắc bạn hiểu được sự khó chịu này lắm đó). Mà chỉ những topic đó mất ảnh thôi, những links khác thì vẫn có ảnh, thực ra không biết số mình xui hay là vì mạng đang…quá tải nữa!

Continue reading #412: Những bức ảnh chụp bằng đầu đọc DVD

#399: Ah, lời tỏ tình

Buổi trước chúng ta đã nói chuyện về nụ hôn.

Hôm nay chúng ta sẽ nói chuyện về những lời tỏ tình nha. Chả hiểu sao chứ cứ nghe thấy tỏ tình là tớ lại cảm thấy…buồn cười mới…buồn cười chứ!

http://i0.wp.com/s3.amazonaws.com/readers/2011/01/26/naterachelopeningscenesmall_1.jpg?w=660

Lời tỏ tình tuy không phải là chủ đề “hấp dẫn” tớ như nụ hôn (vì tớ thích được hôn suốt ngày chứ 0 thích được tỏ tình suốt ngày. Mà được tỏ tình chả biết phải…phản ứng ra sao…buồn cười lắm).  Nhưng mà lần nào ngồi buồn lần mò đọc những câu chữ tỏ tình của thiên hạ tớ cũng thấy được…xả stress dễ sợ!

Có thể có lúc người ta cần một lời tỏ tình, người ta đợi một lời tỏ tình, hoặc có lúc sẽ chẳng bao giờ có một lời tỏ tình nào cả, người ta cứ thế mà…tự nhiên yêu nhau thôi. Có phải vậy không nhờ?

Trước giờ câu tỏ tình duy nhất tớ được nghe từ (vài, hehe) anh bạn trai là chỉ có câu duy nhất là : “I love you” thôi. Mà có ai biết tớ cũng biết rằng, lôi trăng lôi sao và hái hoa vặt quả (à mà vặt quả thì cũng có thể…ok) ra tỏ tình với tớ là tớ….đòi trăng với sao THẬT đó nha, kakaka.

 

Sau một hồi Google thì tớ mò được những đoạn và thư tỏ tình như sau =)). Các bạn nhớ tham khảo để chuẩn bị tinh thần…đi tỏ tình nhé! (Có công cụ cho các bạn tỏ tình ở dưới đây đó)

Continue reading #399: Ah, lời tỏ tình

#370: Cười đã rồi làm việc tiếp

Bạn Kin đang bắt đầu hành trình miệt mài chỉnh sửa một khối lượng ảnh và videos khổng lồ cho chỉ riêng tháng 5. Ưu tiên đầu tiên chính là ảnh cho các cụ để có thể in sớm làm quà. Chỉ tính riêng đợt ảnh từ thiện cũng hàng trăm cái. Rồi ảnh của khách nữa. Các bạn sẽ được xem video hành trình của ngày chụp ảnh từ thiện đầu tiên. Chịu khó chờ nhé. Bạn Kin sẽ bớt facebook đi một tí là hiệu suất làm việc tăng liền!!!

Thỉnh thoảng ngồi làm cái gì lâu quá cũng hơi chán. Vừa vớ được vụ “Những áng văn bất hủ của học trò” trên vnexpress cười lăn cái đùng ra đất.

http://vnexpress.net/gl/topic/6463/nhung-bai-van-bat-hu-cua-hoc-tro/

Tớ ngồi cóp lại những câu tớ thấy thích nhất. Đọc cười vui dã man. Đố các bạn biết tớ thích quả văn nào nhất đó!!! Mọi người thích bài nào?

À, bonus cho các bạn thơ lãng mạn của em trai của tớ hồi chàng 5 tuổi, có trong “không chỉ là blog” đó:

Một bông hoa trắng

Lung linh trong nắng

Em…hái về chơi

Đến khi nó héo

Em vất đi thôi!

Lãng mạn mà phũ phàng ghê ta, hehehe.

 

Continue reading #370: Cười đã rồi làm việc tiếp

#340: Rất tởm mà lại 0 tởm – Cấm dưới 18 tuổi và yếu tim!

Topic này lâu lâu lắm rồi, từ thủa đầu tiên mình biết tới haha và….360 ấy.

Nhưng mà từ đó đến giờ thì vẫn là….cấm trẻ em dưới 18 tuổi thôi nhé, cả yếu tim nữa.

Tớ tin là tất cả các bạn đều tò mò, nên cứ click vào từng hình một để xem “lời giải” nhé, nhất là 0 đủ kiên nhẫn thì cứ xem cái hình nào ấy nhất mà click nhé. Bạn nào mà biết rồi….thì thôi nhé.

Còn lời khuyên tớ thì đừng click, nhìn tổng thể hay hơn, dễ tưởng tượng hơn!

Continue reading #340: Rất tởm mà lại 0 tởm – Cấm dưới 18 tuổi và yếu tim!

#339: Chuyện của bạn Kìn Ha và bạn Nam

Chuyện như thế này xảy ra là cơm bữa, là hàng ngày, là trong từng câu nói. Nhưng tự nhiên hôm nay tớ hứng khởi ngồi chép lại một vài đoạn tớ nhớ, khi đọc lại một cái document cũ có lưu mấy đoạn hội thoại rất dễ thương với ông và bố mẹ. Trong lúc vừa chép vừa dụ bạn Nam buông lời để làm….tư liệu. Y như rằng….

Tớ là tớ hận bạn í lắm, nhưng mà tớ nhường í, tớ nhớn hơn mà. Chứ 0 như hồi nhỏ, khi tớ chưa có….ý thức là mình phải….thương em (để nhờ vả ấy), tớ sẵn sàng đá bạn ấy lăn lông lốc và bấu véo cho đến khi nào bạn ấy kinh hãi và hứa 0 mách mẹ là tớ vừa làm vỡ hai cái bát vì ăn vụng thì thôi….Hay ghê, tới giờ vẫn chưa dám mách đó!

(Ảnh: Ngày xưa bạn Nam là con lai mà, trắng xinh lắm. 0 hiểu sao càng lớn càng hết lai, giờ thì giống y chang chị Kìn Ha của bạn ấy rồi. Hồi bé mà có báo chí rầm rộ như bây giờ. 2 chị em cũng được lên mục chuyện lạ Việt Nam đấy. Vì 2 chị em 2 màu da chủng tộc khác nhau. Tại cái ảnh này nhìn 0 rõ thôi)

Topic này tặng cho các chị em đang có….các cháu, để thấy con mình có hục hặc cũng đừng lo nhe :)) :))

Continue reading #339: Chuyện của bạn Kìn Ha và bạn Nam

#320: Chuyện cười ra nước mắt phía sau một tấm ảnh

IMG_0264, photo, hinh anh, upload, download

(Repost cho ai chưa đọc hoặc đọc lại giải trí =))

Bức ảnh này xấu òm và nhìn…ghê ghê, nhưng đằng sau nó là một câu chiện khóc cười ra nước mắt!
Chả là hồi đó tớ và mấy người bạn có đi du lịch lên Hà Giang. Tới Mèo Vạc, cũng có một vài cái nhà trọ, nhưng đa phần là rất ẩm ướt và có mùi mốc, bởi vì trên này quanh năm ngập mây ngập gió. Mà Mèo Vạc lại là cái vùng xa tít tắp và nghèo nhất của Hà Giang – địa đầu của tổ quốc rồi mà!
Mãi bọn tớ cũng mò được một cái nhà trọ tạm ổn. Mấy người bạn khác của tớ thì ở dưới nhà, tớ và em Thủy, một người bạn đi cùng thì lên tầng ở trên. Tầng trên của ngôi nhà trọ này được chia làm mấy ngăn ( là ngăn nhé, chứ không phải là phòng), các ngăn được ngăn bằng một bức tường…thủy tinh nhựa đục. Nói chung là đủ để không nhìn thấy được phòng bên kia làm cái gì, trừ khi dí mặt vào cửa kính thì mới thấy cái mặt của người…dí rõ mà thôi, nhưng cũng không nhìn được phòng bên có gì rõ. Tớ xí cái phòng mà sát ngay ngoài ban công cho thoáng, tớ cũng xí ở cái giường mà có cửa sổ thông thốc ra ngoài ban công luôn (mà ban công chung cho cả mấy “phòng” í), cửa sổ không có song siếc chi hết, to đùng, nghĩa là nếu ai có ra ban công đứng thì…hoàn toàn nhảy qua cửa sổ vào…giường tớ nằm một cách dễ dàng! Mà không thể đóng khóa cửa sổ được, vì không thì đêm bí thôi rồi!
Lúc bọn tớ đến thì cả tầng đó không có khách thuê trọ và đáng nhẽ là tớ cũng không có vấn đề gì và định mở qua đêm cho mát vì….trời ơi, nhà trọ mất điện liên tục, nhấp nháy như…quán đèn mờ, phải cái nhấp nháy mỗi tiếng một lần, nóng điên đảo luôn. Ai dè, chiều tối hôm đó, tớ và em Thủy phát hiện ra là ngay sát bên nhà mình cũng có khách tới ở. Mà là….2 gã đàn ông đực rựa! Tính ra vẫn chưa alert cao độ đâu, cho tới khi…
Buổi tối 2 đứa tớ đang ngồi buôn điên đảo về ảnh và máy tính, cũng có kéo rèm che “bức tường” với phòng bên kia rồi. Tớ nghe thấy phòng bên cạnh có bóng người lờ mờ qua lại, và khẳng định là…không mặc áo (quần thì 0 rõ), một hồi thấy cái tường hơi rung lên, xong rồi á, huỳnh huỵch huỳnh huỵch, haizz. Èo ôi, tớ với em Thủy nhìn nhau cười đểu, nghĩ chắc cave núi tới chơi. Nhưng vẫn kệ, lại buôn tiếp, nói to ơi là to, mà lại còn nói xấu nữa chứ, chài ơi là chài!
Thế rồi, bất thình lình, tim tớ thót lại khi ngước mắt lên….qua tấm “kính” mờ là khuôn mặt của gã đàn ông phòng bên cạnh, gã dí cả khuôn mặt của mình vào tấm kính theo kiểu nhìn cố sang phòng bên tớ xem có thấy gì không, cũng như là để nghe trộm chuyện bọn tớ nói. Bởi vì gã dí mặt sát vào cái tường kính đó nên là cái mặt của gã rõ mồn một, thề chứ trừ người…không bình thường ra chứ người bình thường thì nhìn thấy, nhất lại là 2 đứa con gái thì thôi rồi, trim rụng ra khỏi ngực. Bởi vì cái tường kính này rất khó nhìn xuyên nên gã nghĩ là phải dí mặt vào thì mới nhìn được, mà chắc IQ hơi thấp nên gã nghĩ rằng mình dí mặt vào đó thì chỉ có gã nhìn thấy,còn bên bọn tớ thì….không nhìn thấy gì. Ai dè kết quả thì ngược lại, bọn tớ nhìn thấy mặt của lão rõ mồn một còn chắc chắn là lão 0 thể nhìn thấy gì rõ bên “phòng” bên tớ. Em Thủy thì mặt tái mét, gãi đầu gãi tai, tớ thì…việc đầu tiên tớ có thể nghĩ tới là….chụp ảnh lại. Tớ dí cái máy lại gần chụp vào mặt gã mà dường như gã không biết gì và vẫn đang cố gắng hết mình để nhìn xem cái gì….đen đen đang chĩa về mình. Do ánh sáng rất tối nên là tớ chụp cũng hơi mờ và mât nét, nhưng chụp xong thì tâm đắc lắm. Tớ có chụp mấy cái cơ, nhưng không hiểu sao về tìm lại chỉ có một cái này. Chụp xong chán rồi, tớ và Thủy nghĩ cách làm thế nào để “xử” gã đàn ông đáng sợ và thô lỗ kia. Em Thủy nghĩ ra một cách, đó là….tắt điện đi. Thế là điện tắt – dư mà điện tắt thì bọn tớ sẽ…làm cái gì trong bóng tối bây giờ? Mà tắt một hồi chán quá lại…bật, tớ cũng bắt đầu lo đêm nay ngủ sẽ không dám mở cửa sổ, mà chắc chắn buổi đêm sẽ…mất điện, chút mỡ ít ỏi chắc chảy ra hết mất! Điện vừa bật lên lại, gã lại dí mặt vào!

Cuối cùng, tớ đã có một ý tưởng, có thể thật là dã man và bắt em Thủy phải thực hiện thôi, hihihihi!

Tớ với Thủy ngồi sát lại bức tường để đảm bảo gã nghe sẽ rõ, tớ và Thủy nói những lời yêu thương nhau nồng thắm như cặp đôi mới cưới, ra vẻ hun nhau chùn chụt chùn chụt, chưa kể hỏi nhau xem mấy con dao chọc tiết heo cầm theo đã chắc chắn để dưới gối chưa…..và một hồi…..bóng người đã biến mất. Sáng dậy, thật sảng khoái, không có gì xáo trộn và thậm chí cửa sổ đã mở cả đêm…..hahahahaha…..