us roadtrip

#305: Vì sao chúng ta phải “đi” và vì sao chúng ta lớn lên? – Phần cuối

Phần III: Thế giới rất đẹp và Tại sao không?

(Updated): Khi phần III này viết xong và khi bạn đọc xong bài này thì tớ đã hoàn thành được chỉ tiêu đi Nam Mỹ và thậm chí đã thêm một chuyến đi châu Âu lần nữa rồi đó nhé!)


Phần III này, không phải để kể về những chuyến đi nữa. Tớ có chủ ý phần III, bởi nó sẽ là những kết quả phản hồi và tâm sự từ hai phần trước, điều tớ đã có thể đoán được. Và thật không ngờ, những chuyến đi luôn đem lại những sự thú vị tới đáng ngạc nhiên, kể cả là khi chỉ kể lại nó bằng những bức ảnh, video và câu chuyện trên blog.

Khi phần II vừa “lên sóng”, tớ biết chắc chắn rằng có rất nhiều người sẽ đọc đó và phản ứng theo chiều hướng rất tốt, entry cũng đạt kỷ lục về số người likes và phát tán “điên đảo” trên facebook. Tớ biết chắc và tự tin như vậy là bởi vì…chả có gì mà bạn sẽ phải tức giận hay khó chịu vì một bài viết như vậy, mà còn là ngược lại. Tớ hy vọng tớ đã kích bác được một vài người có tư tưởng xê dịch, hehe!

Những gì mọi người đọc được ở hai phần trước đều là những “snapshot”, những sự tóm tắt hết sức vội vã về những cuộc hành trình chỉ trong 10 tháng vừa qua của tớ. Có rất rất nhiều thứ và nhiều điều nữa “hoành tráng” tớ muốn nói và chia sẻ mà không nhét được vào, chỉ có thể kể qua như vậy. Nói vậy để các bạn biết rằng, cuộc sống còn thú vị hơn cả thế gấp nhiều lần. Tuy nhiên đừng lo mọi người ạ, bởi vì tớ sẽ viết và kể lại chi tiết từng chặng, thậm chí từng ngày thú vị. Nên cứ tiếp mà theo dõi đi nhé!

Đến 98% phản hồi là tốt, chỉ có một vài bạn khăng khăng khẳng định rằng tớ đang đi viết “tiểu thuyết”, bịa đặt hoặc khoe khoang với thiên hạ. Đúng là có chi tiết tớ viết 0 đúng thật, chẳng hạn như phần trước tớ nói tớ đi châu Âu với 1000 E trong túi, thì ra tớ nhớ nhầm be bét các bạn ạ, tớ có đúng…500 E, và tớ đã tiêu đúng chỉ 500 E đó thôi đấy. Haha, tớ 0 chấp mấy bạn đó, vì tớ biết khi người ta ngồi nhà nhiều và thích nói lắm thì sẽ bị như vậy đấy!

Có bạn nói rằng: “Ước gì được như bạn”, có bạn nói sự khâm phục.  Cảm ơn mọi người thật nhiều nhé. Nhưng tớ chỉ nhắn nhủ rằng. Thôi đừng có mơ,  thử liều vài phát giống như tớ xem đê. Còn khâm phục thì cứ…để đó, cũng cạnh tranh với tớ vài phát đi xem cái nào!!!!! Chả có cớ gì, một người 0 xinh đẹp, 0 có tiền, 0 gia đình thanh thế hoành tráng như tớ đi được mà các bạn lại không đi được cả, mục đích chính bài viết của tớ là thế đấy! Tớ nghĩ máu liều và sự tự tin hoàn toàn rèn được, chịu khó thương đau một vài tí là được. Tại sao không?

Càng đi nhiều thì tớ thấy sự hiểu biết của mình về thế giới này càng…ít, càng thấy mình bé xíu. Nhưng bù lại tớ thấy có gì trong đầu tớ có cái gì được mở ra, tớ biết thông cảm với người khác và học biết hài lòng với những điều mình có. Hài lòng nhưng mà vẫn tiếp tục muốn được hài lòng nữa (bản chất con người mà, bản chất này tốt đấy, hehehhe).

Tiếp

#301: Up date tình hình

Nhận được offlines và email của bạn kêu nhớ Hà Kin lắm. Mặc dù vẫn update khá đều trên fb, mới nhớ ra là á, có phải ai cũng vào fb và vào được fb đâu, thế nên lại mau chóng quay lại blog thôi.

Tình hình mới nhất là tớ đã sắp về nhà, chuyến đi tới Chicago là last destination đã bị cut short và chuyển thành Virginia, lý do là hai bác nhớ cháu ngoại quá chịu không nổi, hihihi. Mà tớ thì việc cũng tồn đọng và ngập cổ nên cũng phải về nhà cày cuốc. Từ giờ đến cuối năm có mấy kế hoạch và projects phải thực hiện cho xong và sẽ báo hiệu một thời kỳ cực kỳ thú vị và nghẹt thở khác. Từ từ, hehehe.

Tình hình là tớ ol chỉ post được cái ảnh và update status chứ 0 trả lời thư từ hay có thời gian vào bất kỳ đâu cả. Có gì các bạn thông cảm à nhá. Chỉ tuần nữa blog này sẽ ngập tràn đủ thứ chuyện và tranh ảnh, các bạn chạy theo 0 kịp, hehe.

Sắp tới cũng có rất nhiều ảnh cô dâu. Mong các bạn ráng chờ.

Đường đi internet hầu như 0 có vì tớ ở nhà summer house, ở lều….điều amazing là tớ toàn catch được internet từ Chúa, mặc dù lúc in lúc out. Tớ post lại một phần rất nhỏ hành trình của tớ từ fb nhen. Sắp home sweet home sau gần 100 ngày on the road rồi!

Tiếp