
Có một điều rất rõ ràng là, tớ ngày càng viết blog chậm. Có rất nhiều lý do cho việc đó. Mỗi lần tớ viết một blog tớ phải có hứng, có chuyện, có thời gian. Mà bây giờ chiếc máy ảnh đưa tớ lang thang giang hồ suốt ngày đêm nên những điều kiện ấy cứ ngày càng ít đi. Nhưng bù lại, chiếc máy ảnh đem lại cho tớ những điều kỳ diệu, để mỗi lần nếu có một bài blog được viết ra, thì đó là một câu chuyện thật “đã”.
Entry kể về buổi offline còn mới phần mở đầu, nhưng giờ tớ đã skip để kể trước về kế hoạch từ thiện của mình vào ngày thứ 7 vừa xong, bởi vì nó bắt đầu từ cái sự “hứng”.
Bài trước, tớ nói về hành trình của những “nỗi sợ dở hơi”. Bây giờ cũng lại chính bắt nguồn từ những nỗi sợ, từ những nỗi sợ kiểu “khác”.
Ngày xưa xưa, tớ có một nghìn một trăm linh một nỗi sợ. Tớ yếu người, gầy bé và….lười biếng nên tớ rất sợ phải đi xa. Mà kinh khủng nhất là đi xa hay phải leo trèo vật lộn mà lại phải đi xe ô tô và vác đồ nặng. Nhắc tới cái từ ô tô đã thấy buồn nôn. Phải vác cái balo lê lết đi thì thà giết tớ đi còn sướng hơn. Rồi sợ nóng, sợ rét, sợ mưa, sợ muỗi đốt, sợ…phải nghĩ.
Còn tất nhiên là sợ….đám đông. 0 thể quên được cái kỉ niệm kinh khủng đau thương là đứng trước cả trường cấp III hát và đơ hơn cây cơ, rồi ngậm ngùi….bước lại vào trong.
Thế nhưng cuộc đời tớ bây giờ bắt tớ phải đối mặt với tất cả mọi vấn đề đấy, và nó xảy ra hàng ngày, hàng giờ, và ngày càng với cấp độ cao hơn. Mà 0 đi xa thì thôi, đi thì cả nửa vòng trái đất. 0 vác nặng thì thôi, vác phải nặng hơn người mình. 0 dám đứng trước đám đông thì thôi, chứ đứng là còn phải…chỉ đạo luôn. Vừa chỉ đạo vừa….đi vừa nghĩ vừa vác! Tóm lại là cái câu (hơi modified một tí): Sợ của nào trời trao của nấy nó hoàn hảo đặt lên số phận tớ bây giờ!
Và phải công nhận vượt qua được những nỗi sợ và sống khỏe với chúng, chúng ta…làm được nhiều việc. Có thể với mọi người thì là bình thường hoặc với cộng đồng nó chả là gì to tát, nhưng quan trọng là nó có ý nghĩa với bản thân!
Các bạn đã đọc về ý tưởng và kế hoạch chụp ảnh “đặc biệt” của tớ rồi đó. Cho tới bây giờ, khi mọi việc đã xong xuôi và thành công tốt đẹp, tớ mới nói với các bạn là tớ hơi bị LIỀU đó nhé!
Thật sự là tớ không thể biết bao nhiêu con người sẽ tới. Bình thường tớ chụp vài người đã mệt, vậy tớ có chụp nổi vài chục người hay không? Mà chụp hết liệu ai cũng có ảnh đẹp hay không? Nói thật chứ tớ có chắc tớ vác máy nổi cả nguyên một ngày để chụp cho tất cả mọi người hay không? Liệu đồ mình nhận lại được sẽ được bao nhiêu? Tất nhiên đồ nhiều thì tốt quá, chứ đồ ít thì….tội với những người tớ đã hứa lắm! Rồi có bị mưa không? Một ngày như vậy mà mưa cả ngày thì biết làm sao? Rồi có bị ngăn cản hay bị sự cố gì không? Chỉ một sự cố nhỏ cũng dễ làm tớ nản lòng hoặc mất hứng lắm chứ. Rồi tớ nói thật với các bạn, tớ rất sợ cảm giác phải gặp những hoàn cảnh bất hạnh như vậy. Tớ lúc nào cũng buồn!
Nhưng mà tớ đã nghĩ: Có thể thất bại, có thể thành công. Nhưng 0 làm thì mãi không bao giờ vượt qua được những nỗi lo sợ. Hơn nữa, quan trọng hơn: đó là một việc tốt, cho dù được ít hay nhiều, đó vẫn là một việc tốt. Đó cũng là một thử thách. Vượt qua được một lần thử thách sẽ giúp ích cho rất nhiều với những ý tưởng và hành động trong tương lai (tại tớ nghĩ chắc tớ còn nhiều)
Cách duy nhất để vượt qua nỗi sợ là đối mặt với nỗi sợ!
Continue reading “#369: Chương trình chụp ảnh đã thành công!” »


