#21: Sầm Sơn ký – Phần 1

Chưa có ảnh, sẽ update sau!

Phần I: Lãng mạn và kinh hoàng!

Lãng mạn:

Thật là dại dột vì đã hí hửng xuống Sầm Sơn từ thứ năm, vì cứ nghĩ rằng trời nắng nóng thế, xuống đó mà nghỉ MÁT thì tuyệt làm sao. Sẽ có gió biển rì rào mát rượi, nhà nghỉ công đoàn của Bộ còn có máy lạnh nữa chứ, tội gì, ở nhà thì làm gì mà có. Lại còn nghĩ, cái BỌN HOT BOYS HOT GIRLS nó thứ sáu mới xuống, đúng là hâm (vẫn biết các bạn bận, vì mình nghĩ ai cũng…trốn làm được như mình í mà)(sau này thì đúng là chả biết được là bọn nào hâm hơn). Mà công nhận, mát từ lúc lên…ô tô mát cho tới khi ra khỏi…ô tô.Lần này, ơn Đảng, chính phủ và PMU, đường đi phẳng lỳ, ổ voi ô gà đã về rừng Tuyên Quang hết, nên tớ đi ô tô không hề bị say bí tỉ như mọi lần, đủ hơi để buôn chuyện cell “em đang ngắm trăng trên đường vô Thanh Hoá, còn anh đang ngắm trăng trên sân thượng nhà… cô hàng xóm”! Đi vào buổi tối, lại đúng ngày chú Cuội khoe hàng nên hai bên đường sáng trưng soi cảnh núi rừng đồng ruộng đồng bằng miền Trung bắc bộ, nhìn cũng lãng mạn ra trò. Dù sao cũng hiếm có khi được những chuyến đi như vậy! Trên đường đi, xe có nghỉ chừng 15 phút ở…ven đường. Trên đường này có một ngôi đền khá hay, tớ vẫn nhớ như in tên ngôi đền đó là Đền Dâu. Mọi người do bận bịu đi tháo nỗi buồn trong lòng nên ít để ý tới ngôi đền. Tớ có vào thăm quan ngôi đền, có nét gì đó cổ kính và rất yên bình, nhất là ngắm phía sau có cái sân nhỏ xíu, có mấy cây cau, có ánh trăng chiếu chênh chếch phía trên tán cau và một chú (hay cô) tiểu đang đứng quét, một hình ảnh rất đẹp! Và nữa, mấy người trông đền rất friendly, họ nhìn thấy tớ là họ cười rất tươi, còn bảo: “mời cô ngồi”, và tớ đáp lại bằng một nụ cười rộng bằng ba nụ cười của bọn họ cộng lại. Một lúc sau, có thêm em Minh béo vào khấn vái, mua cả một mâm cúng thì phải, chả biết em khấn chi mà lâu thế. Chỉ biết cả ba xe đã trở về vị trí mà vẫn chưa thấy Minh đâu. Bạn Thái đành phải chạy đi tìm, và xem chừng khi Thái vào tìm Minh thì cũng động lòng ngồi khấn cùng vì suýt phải tới người thứ ba đi tìm hai bạn!

Continue reading “#21: Sầm Sơn ký – Phần 1” »

#20: Lời nói tuyệt vời nhất là lời nói của sự lặng im

When you say nothing at all – Hà Kin

Một câu chuyện lãng mạn như thế này. Có một đôi trai gái, tình cờ gặp nhau trên một con đường nhỏ. Ngày họ gặp nhau là một ngày trở gió sang thu, lá rơi vàng cả một trời chiều, những đôi mắt chạm nhau ánh lên màu bồi hồi của hơi lạnh heo may. “Một chút bối rối, một chút mong chờ”, họ chẳng nói gì cả, mỗi người về một hướng nhưng hình bóng của đối phương thì đã chung đường, hình bóng đó theo họ tới lần “tình cờ” thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ n…Lần thứ n mà họ vẫn chẳng nói với nhau một lời nào, cho tới khi, trong một tiếng giật mình thảng thốt, giây phút họ lướt qua nhau được níu giữ lại bằng một cái nắm tay và một lời thì thầm, rất nhỏ, gần như là một hơi thở, một hơi thở trong một khoảnh khắc thật nồng nàn, và họ hiểu được sức mạnh của một tình yêu không lời : “the smile on your face, let me know that you need me, there’s a truth in your eyes saying you’ll never leave…”. Lúc này đây, hai bóng hình đã cùng đổ về một hướng, nhưng tình yêu cảm nhận vẫn là vậy: “lời nói tuyệt vời nhất, là lời nói của sự lặng im”

Bài hát này, tôi xin dành tặng cho 2 người bạn của tôi, 2…đứa nó đó, hi, and for, some one special!

Continue reading “#20: Lời nói tuyệt vời nhất là lời nói của sự lặng im” »

#19: Hoa hậu và trẻ mồ côi


Trẻ mồ côi và hoa hậu

Đã thành “thông lệ”, cứ sau mỗi đợt thi hoa hậu thì những người đoạt vương miện lại được ban tổ chức thu xếp để đi thăm trại trẻ mồ côi.

Trẻ mồ côi, ai mà không biết, cần nhiều thứ lắm. Thức ăn cũng cần, đồ chơi cũng cần, quần áo cũng cần, văn hoá cũng cần và tình thương cũng cần.

Cái mà chúng không cần, nhất, khéo chính là…vương miện. Đơn giản, gần như chắc chắn chúng chưa biết hoa hậu là gì, trở thành hoa hậu khó như thế nào và cách tuyển chọn ra sao.

Do tiềm thức sâu thẳm là cô đơn và thiếu thốn, trẻ mồ côi nhận lấy tấm lòng của bất cứ ai với vẻ biết ơn như nhau. Hay nói cách khác, với trẻ em mồ côi, tình thương không có…danh hiệu.

Không có, nhưng nếu có cũng chẳng có hại gì. Bởi rất nhiều cuộc thăm viếng trẻ mồ côi là nhắm hướng tới những ai…không mồ côi. Nghĩa là cho mọi người hiểu tình thương và lòng nhân ái, không biên giới, không khoảng cách, thậm chí càng khoảng cách càng quý dù là quảng cách học thức, khoảng cách địa vị hay khoảng cách…nhan sắc.

Continue reading “#19: Hoa hậu và trẻ mồ côi” »

#18: Hướng về mặt trời – Những món quà của tình yêu

Nếu có ai hỏi rằng, Hà Kin: bạn có điều gì đáng tự hào nhất ? Thì tớ sẽ trả lời rằng, : It’s that, I’m so rich in love! Since I was born, I’d already had too much love! Love comes from my parents, love comes from friends, love comes from people I love.

Mọi người vẫn hay hỏi rằng, trong các tác phẩm của tớ, sao lúc nào cũng có sự hiện diện của ánh nắng mặt trời? Đấy là bởi vì, ít nhất 3 lần trong cuộc đời tớ, tớ đã được tặng 3 món quà tình yêu liên quan tới mặt trời: một bài thơ lúc 3 tuổi, một bức tranh lúc 15 tuổi và một bản nhạc lúc 23 tuổi!

Continue reading “#18: Hướng về mặt trời – Những món quà của tình yêu” »

#17: Life is ironic

What is ironic ? What is the greatest irony of life? While I should be busy for the upcoming exams I am stucked with the forum, somedays before, I was so free but could not think of any thing fun! Stupid! I am thinking, may be I will find a man of my dream, probably he’s just Gay!
Today, I was talking to a friend, telling him how much I wanted to devote my first working experiences to this job as an investigator. I was REALLY  REALLY WILLING. But a sudden, mail came: You are selected to get a full master scholarship in January in England! Life is really a SHIT for that was what I’d been waiting for over a whole damn free year.

Today, while I need a computer so much, cause mine’s  failed with the screen, but the fine one is being occupied by my old colleague for games!


The Greatest Irony of Life…Loving the right person at the wrong time, having the wrong person when the time is right, and finding out you love someone right after that person walks out of your life. And sometimes you think you’re already over a person, but when once you see them especially when they smile at you, you’ll suddenly realize that you’re just pretending to be over him/her just to ease the pain of knowing that he/she will never be yours. For some, they think that letting go is one way of expressing how much you love the person. but for others, some are just afraid to see the one they love being held by someone else.

But anyway….

Most relationships tend to fail not because of the absence of love. Love is always present. It’s just that the one was being loved too much and the other was being loved too little. As we all know the heart is the center of the body but it beats on the left. Maybe that’s the reason why the heart is not always right. Most often, we fall in love with the person we think we love but to only discover that for them, we are just for past times, while the one who truly loves us remains either a friend
or a stranger. So here’s a piece of advice, let go when you feel you’re hurting too much. Give up when love isn’t enough. And move on when things are not like before. For sure, there is someone out there who will love you even more…

Here is the song for today, wonderful lyrics! Ironic life! Hey come on, gotta learn English ?

Một ông già trúng số độc đắc, nhưng vừa trúng hôm trước thì hôm sau lăn đùng ra chết, vì ông đã 98 xuân xanh rồi!

Một ngừơi đàn ông cả đời sợ đi máy bay, thế rồi quyết định sẽ thử một lần trong đời, thì cũng là lần cuối của cuộc đời, vì lần đó máy bay rơi…

Cả một mùa dài trời nắng, vậy mà đúng hôm đám cưới của bạn, thì trời lại đổ mưa.

Trong lúc có tới cả ngàn cái thìa thì bạn lại chỉ cần một cái dĩa….

Và, cuối cùng bạn cũng đã gặp được người đàn ông trong mơ của mình, cùng….cô vợ xinh đẹp của anh ấy…

Chả phải cuộc sống này rất là ironic đó sao?
Ironic

Alanis Morrisette

An old man turned ninety-eight

He won the lottery and died the next day

It’s a black fly in your Chardonnay

It’s a death row pardon two minutes too late

Isn’t it ironic … don’t you think

Chorus

It’s like rain on your wedding day

It’s a free ride when you’ve already paid

It’s the good advice that you just didn’t take

Who would’ve thought … it figures

Mr. Play It Safe was afraid to fly

He packed his suitcase and kissed his kids good-bye

He waited his whole damn life to take that flight

And as the plane crashed down he thought

‘Well isn’t this nice…’

And isn’t it ironic … don’t you think

Repeat Chorus

Well life has a funny way of sneaking up on you

When you think everything’s okay and everything’s going right

And life has a funny way of helping you out when

You think everything’s gone wrong and everything blows up

In your face

It’s a traffic jam when you’re already late

It’s a no-smoking sign on your cigarette break

It’s like ten thousand spoons when all you need is a knife

It’s meeting the man of my dreams

And then meeting his beautiful wife

And isn’t it ironic… don’t you think

A little too ironic… and yeah I really do think…

Repeat Chorus

Life has a funny way of sneaking up on you

Life has a funny, funny way of helping you out

Helping you out