#412: Những bức ảnh chụp bằng đầu đọc DVD

 

(Trích từ sách: Không chỉ là blog, mà còn…)

( Đồng một cent này).

 

Uhm, cứ đắn đó suy nghĩ mãi xem có nên viết câu chuyện này không? Sợ lại đầu độc một số các cháu bé và gây tội lỗi với một số….phụ huynh. Nhưng mà chậc lưỡi, gì chứ, đâu phải là tớ đầu têu, là tờ báo mạng lớn nhất Việt Nam đầu têu đó chứ…

Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo trong mục Vi tính của Vnexpress.

Lúc đầu chỉ là tò mò vào đọc xem nó viết cái gì, gì chứ cứ nghe thấy mấy từ khóa như là “ảnh”, “macro”, “đẹp” là tớ hí hoáy vào xem. Phải cái số xui, cứ topic nào mà phần ảnh sẽ hấp dẫn nhất, như là: “Ảnh khỏa thân của ca sĩ Phillipines bị tung lên mạng”, “Đẹp đâu phải là tội?”, “Ngực to thì có làm sao…?” là không biết sao cứ tèo lên tòe xuống, hô hấp nhân tạo cỡ nào mấy links đó cũng chỉ ra đúng chữ, mãi không ra…ảnh (chắc bạn hiểu được sự khó chịu này lắm đó). Mà chỉ những topic đó mất ảnh thôi, những links khác thì vẫn có ảnh, thực ra không biết số mình xui hay là vì mạng đang…quá tải nữa!

Continue reading #412: Những bức ảnh chụp bằng đầu đọc DVD

#293: Món quà dành tặng cho "0 chỉ là blog…"

Tớ vẫn đang phân vân xem có nên tái bản “0 chỉ là blog…” hay không, lý do tái bản là vì tớ muốn sửa lại một số lỗi typing trong sách, và cả một số tấm ảnh in sai profile màu nữa. Vì những bài viết trong cuốn sách đều lấy lại từ blog, nên có rất nhiều lỗi đánh sai dấu sửa không hết, mà thực ra sửa cũng hết rồi. Tại bản đi in bị nhầm, không phải là bản sửa cuối. Nhưng mà tớ lại vừa…không muốn tái bản, bởi vì tớ đã nói ngay từ đầu, cuốn sách được sinh ra làm quà tặng cho gia đình, bạn bè và những người bạn thích chia sẻ. Nhiệm vụ của nó đã hoàn thành xuất sắc, tớ muốn dừng lại ở đó. Hoặc có thể, tớ mà tái bản thì sẽ với số lượng rất ít. Chỉ sợ 0 đủ sách cho một số bạn…chưa kịp về nhà mua, hehe!

Tớ cũng từng nói cuốn sách này 0 cần phải PR rầm rộ, 0 cần phải lên báo lên chí, 0 cần phải phát tán nói về nó suốt ngày, bởi vì nội dung của nó đủ chắc để tớ tự tin về một sự “lan truyền” ngầm. Mà tớ thích nó như vậy. Hàng ngày, khi tớ vẫn nhận được liên tục những messages và email nói về NYLS (chưa một ngày nào mà không có nhé, đừng có choáng!), giờ tớ lại tiếp tục nhận được những emails và messages cảm xúc về những bức ảnh tớ chụp, và tất nhiên là không thể thiếu “0 chỉ là blog…”.

Hãy đọc những dòng tâm sự của 2 độc giả dưới đây. Một người tớ chưa từng gặp, một người tớ chỉ gặp 1 lần ở buổi ra mắt sách. Nhưng đọc những gì họ tâm sự lại từ cuốn sách, làm cho tớ rất hạnh phúc, vì tớ nghĩ rằng, mình đã làm được “điều gì đó” đáng cho mọi người được quan tâm rất ngọt ngào như vậy. Tớ cũng chả biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn. Cảm ơn, là từ tớ nói quá nhiều thời gian gần đây, nhưng sẽ là câu tớ sẽ không bao giờ nhàm và ngừng nói!

Continue reading #293: Món quà dành tặng cho "0 chỉ là blog…"

#280: Chuyện hôm nay, Zúa và Pentax K2000

_IGP1744, photo, hinh anh, upload, download

Hôm nay sáng ra check mail. Thấy email từ lãnh sự Anh nói đã chấp nhận cho visa rồi, hộ chiếu cũng đang trên đường quay trở về nhà rồi mới ghê.  Sở dĩ quả accept visa này khiến mình choáng váng là vì, nó NHANH KỶ LỤC. Ngay trong quy định của lãnh sự Anh, kể từ ngày nhận hộ chiếu, thì sớm nhất là 5 ngày, muộn nhất là 2 tuần họ mới có câu trả lời. Và họ 0 chấp nhận phỏng vấn, chỉ chấp nhận nhận hồ sơ qua đường bưu điện (phải gửi kèm hộ chiếu gốc). Vậy mà chưa nổi 3 ngày họ đã đồng ý cho mình visa (trong khi trước đó thì lo sốt hết cả vó vì 0 biết có được chấp nhận không – vé tàu vé xe khách sạn thì book hết rồi).

Nói chung thấy cái thông báo mà vẫn 0 tin nổi nữa. Giờ chờ tới cuối tháng xin nốt Schengen visa nữa là xong. Nhưng UK còn được thì Schengen chắc còn ngon ăn hơn. Cứ chờ xem. Nói chung là phấn khởi điên đảo! Công nhận có một cái profile tốt thật là tuyệt, hehehehe!

Bình thường thì đêm ngủ muộn cỡ…5h sáng thì chiều hôm sau đố có mà đi đâu. Nhưng trưa dậy thấy tin tốt lành (cộng thêm một vài tin rất rất tốt lành khác nữa), nên nhận lời đi theo em Zúa đi ăn chùa. Nghe em í nói, ở trường hôm nay em í được mời tới mấy chỗ trao giải thưởng liền, mà chỗ nào cũng cho đồ ăn ngon. Chưa kể trước khi đi ăn, em í hứa khao no bụng cheesecake, rồi cả ăn tom yum và gỏi xoài ở quán Thái nữa. Thế là tớ hăm hở đi nhé. Hôm nay trời lạnh lắm, nhưng tớ quyết tâm hành tẩu giang hồ với máy ảnh kề bên. Chỉ khác là hôm nay tớ 0 cầm theo 2 bạn 5D hoành tráng. Tớ cầm theo bạn Pentax K2000 bé bỏng (bình thường bị hắt hủi ghê lắm, hic), và cầm theo quả ống 50mm fix dành cho ống phim.

Bình thường quen cầm máy ống cả chục ký, cầm cái bạn này làm nhiều lúc mình…giật mình vì 0 hiểu có đang cầm máy trên tay không nữa.

Bạn Pentax K2000 rẻ hều, nếu so với những dòng DSLR khác, dòng ống kit còn toàn made in Vietnam mới ghê. Lâu không dùng, nhưng hôm nay đi chụp Zúa, giật hết cả mình vì bạn ấy….đẹp (tức là cả chất lượng ảnh ra đẹp lẫn bạn Zúa cũng đẹp).

Từ nay mình sẽ năng cầm bạn í đi chơi hơn. Vừa tiện vừa đẹp. Chả thua kém gì máy xịn nào hết!

_IGP1708, photo, hinh anh, upload, download

Continue reading #280: Chuyện hôm nay, Zúa và Pentax K2000

#272: 0 chỉ là blog – Free PR

KHÔNG CHỈ LÀ BLOG, MÀ CÒN…NHỮNG CÂU CHUYỆN LIÊN QUAN!  CLICK

Topic này bắt đầu từ mẩu chat giữa tớ và Thủy Bông. Tự nhiên bạn Thủy chạy vào và nói là, bây giờ mới bắt đầu đọc sách và thấy yêu tớ hơn rất nhiều, nói chung là bạn ấy nói câu gì đó rất yêu thương, đầy xúc động mà…của nợ, tớ quên 0 save message archive nên 0…chụp lại được làm bằng chứng. Nhưng may là, dường như bạn ấy không đã mấy lời yêu thương đó, vẫn tiếp tục đổ bộ lên facebook, như thế này:

Thế nên bạn ấy đã làm nguồn cảm hứng để tớ tạm dừng jetblue và viết topic này ngày hôm nay, hehehe.

Tình hình là cuốn sách mới này của tớ không có PR rộng rãi khắp các phương tiện đại chúng. Bởi vì thứ nhất nó được sinh ra như là một sản phẩm đánh dấu mốc “những giai đoạn cuộc sống” (thì nghe cho nó to tát), thứ nhì còn quan trọng hơn, là quà dành tặng cho gia đình/bạn bè hoặc những ai thích hoặc quan tâm tới những gì tớ chia sẻ. Thứ ba, tớ biết là việc quảng cáo rầm rộ nó sẽ không cần thiết, bởi vì nếu đã đọc, nếu đã thích, thì tự nhiên tớ sẽ có những sự Free PR một cách rất tự nhiên và thật lòng. Mà đó mới là bản chất của cuốn sách. Nói chung ai đọc rồi thì…sẽ hiểu, hehe.

Cho tới hôm nay thì tớ nhận được kha khá phản hồi từ nhiều nguồn, và 100% là phản hồi tốt (là tớ nói nội dung), chứ còn lại vụ sót lỗi chính tả và một vài lỗi ảnh 0 theo ý tớ thì đành…xử lại sau này. Có một điểm chung trong tất cả những phản hồi, đó là ai cũng được những trận cười rất sảng khoái. Trời, chuyện….tớ mà lại, hihihihi….

Mấy Free PR tớ cóp nhặt được từ hôm ra mắt sách tới giờ. Mà có người đọc rồi, có người chưa đọc, nhưng  mà, họ đều…tự nguyện à nhá, tớ không xui à nhá, tớ cũng 0 bắt ai pose à nhá…cứ hỏi thử Thủy Bông đi, hehehe….

Continue reading #272: 0 chỉ là blog – Free PR

264: Ký tặng sách ở TP HCM – Phần 2

IMG_2037, photo, hinh anh, upload, download

( Tiếp theo phần trước)

KHÔNG CHỈ LÀ BLOG, MÀ CÒN…NHỮNG CÂU CHUYỆN LIÊN QUAN!  CLICK

Thế là tớ ngơ ngác, rơi cả bánh ra khỏi miệng bảo: “Ơ, chương trình nào? Mà chương trình của mình có bị lẫn với chương trình của bạn ca sĩ Quốc Hùng kia không?” (Tại tớ nghĩ, trưng cái biển to thế kia, chắc chốc bạn Hùng sẽ tới í).

Tớ thì có suy nghĩ rất hai lúa là, tớ ngồi ở cái bàn uống nước đó để giao lưu có được không? Nhưng cái bàn đó khuất. Độc giả đã tới khá đông, gần như đã bắt đầu đầy kín cả cái quán, mọi người đang bàn nhau là Hà Kin ngồi góc nào. Thế là tớ đành kêu Ngọc và chị Ô Mai đi hỏi tớ dùm là có tháo được bạn Quốc Hùng ra không? Chứ tự nhiên giờ tớ lên ngồi nói chuyện giao lưu, các bạn chụp ảnh toàn ảnh bạn Quốc Hùng sau lưng thì có mà tớ…vô duyên chết! Mà ức hơn nữa là, thế quái nào tóc bạn Quốc Hùng và tóc mình lại giống y xì nhau, thêm quả kính đen vào nữa thì chuẩn.  Thế nên em T gian manh có chụp cái tấm ảnh ở góc này và kèm theo lời tựa (cóp từ fb em nó về):

Continue reading 264: Ký tặng sách ở TP HCM – Phần 2

#263: Ký tặng sách ở TP HCM – Phần 1

IMG_2029, photo, hinh anh, upload, download

KHÔNG CHỈ LÀ BLOG, MÀ CÒN…NHỮNG CÂU CHUYỆN LIÊN QUAN!  CLICK

Vậy nhé, buổi Hà Nội đã xong, mình kể tiếp buổi Sài Gòn cho các bạn nghe này!!!

Nói chung, sở dĩ buổi ở Hà Nội có vui và rôm rả hơn là bởi vì do buổi ở Hà Nội tổ chức sau, nên mình có kinh nghiệm hơn ở khoản…đi mời. Buổi ở SG, tớ có tập làm thử một cái mời event trên facebook, nhưng về sau tá hỏa vì không thể bấm được tới 5000 cái mặt để mời, mà mời riêng thì chả biết ai với ai (bạn bè thân quen thì biết hết cả rồi, cần gì phải mời nữa), thế nên tốt nhất làm xong mà…khỏi mời ai. Thế nên hậu quả là, buổi ra mắt sách xong được 2 hôm rồi, rất rất nhiều bạn ở SG mới biết, haizz!

Tớ thì vốn không có thông thạo địa điểm trong TP HCM, mà lại quá bận bịu, đi như chịm. Có lúc sáng ra còn phải nghĩ một lúc xem là mình đang ở nơi nào, nên nhiều khi chả tập trung hay có nhiều thời gian để đi tìm một địa điểm thật sự tốt và hợp lý để ra mắt sách trong đó. Tớ có nhờ  Duy của Domino liên hệ tìm dùm. Duy có đăng ký và đặt event ở café sách Phương Nam, tớ nghe nói chỗ đó nổi tiếng và hay ra mắt sách hay sự kiện gì đó ở đây, nên tớ yên tâm. Về sau, khi đã thông báo rộng rãi rồi, mọi người mới nói là, tại sao lại tổ chức ở một nơi xa trung tâm như vậy? Thì tớ nào có biết đâu, mà hóa ra Duy nó cũng chả biết luôn. Mà “ván đã đóng thuyền” rồi thì lại có bao nhiêu lời mời hấp dẫn chỗ này chỗ nọ tới, có tới 2 chỗ còn đồng ý cho mượn mặt bằng và cho free nước uống luôn. Nhưng mà đã trót lao thì đành phải theo lao thôi. Tóm lại cũng là bài học!!!

Tớ lo là cái vụ giao lưu trong SG sẽ rất ít người biết, chưa kể địa điểm xa bị kêu nhiều, nên nếu không ai tới thì tớ xí hổ chết. Thế nên tớ đã phải tập hợp hết bạn bè có thể trong SG lại, và đề nghị tất cả phải có mặt đông đủ. Để nếu trong trường hợp hôm đó không có một ai đến, chỉ có “người nhà”, thì tớ có một biện pháp: Đó là chụp ảnh các bạn rồi…photoshop lên thành nhiều lần. Riêng bạn Thanh đầu trọc của tớ là có khả năng multiply thành nhiều lần nhất, tớ đã phải tranh thủ về nhà kiếm tóc giả, kính đen, và rất nhiều hình tóc, quần áo stock trên mạng. Chuẩn bị sẵn sàng tinh thần sẽ phải đóng rất nhiều vai.

Và  tớ phải công nhận là…xa. Hôm đó tớ định tổ chức từ 7 rưỡi. Bạn H đèo tớ phi như điên trên đường từ nhà Thanh tới chỗ đó, mà tắc đường dã man, mà đi mãi, đi mãi chả thấy tới. Tớ phục bạn H ghê, cứ đoạn nào tắc và “căng thẳng”, là bạn ấy lại mò được đường trong ngõ. Bạn Nga đi theo toát cả mồ hôi hột!!!!

Tới nơi, tớ cũng tưởng là cái quán café nào đó. Ai dè là cả một nhà sách lớn và nhộn nhịp. Tớ là tớ hoang mang 0 biết là cái chỗ café nó ở đâu và chỗ ra mắt sách là cái chỗ nào. Thấy mọi người đều chúi mặt mua sách và cứ lạnh tanh. Tớ định bụng, chắc tại tớ lạ chỗ, chứ các bạn khác thảo nào mà chả biết (cứ nghĩ thế cho bớt căng thẳng).

Tớ gọi được bạn quản lý, bạn đó nói lên tầng 3. Tớ bấm thang máy mỏi cổ không thấy nên đi bộ. Lên tới nơi, phải công nhận cái quán café đó đẹp và rất dễ thương, sách tớ được xếp rất đẹp, và cả trên kệ trông rất cute nữa. Tóm lại là rất lịch sự, quán này mà ở gần trong trung tâm thành phố thì có phải là tuyệt không.

IMG_1933, photo, hinh anh, upload, download

IMG_1930, photo, hinh anh, upload, download

Tớ có ra góp ý với bạn quản lý là nên cho tớ cái bảng chỉ dẫn lên tầng 3 ở tầng 1 cho những ai sẽ tới vì “0 chỉ là blog…”. Bạn quản lý nói là có vài dòng ở chỗ nhà xe thôi, ak ak, nói chung là nghe xong tớ hơi nản. Nên là, thôi để đến đâu thì đến. Tớ tin là ai đã cất công đi tới tận đây vì lời mời của tớ thì thể nào mà chả tìm ra.

Continue reading #263: Ký tặng sách ở TP HCM – Phần 1

#262: Cái kết của buổi ra mắt sách ở Hà Nội

(Cậu bé này, cũng ở trong sách đấy, có ai đọc mà nhận ra không?)

Free Fallin’
By Hà Kin

Free-falling-re2.mp3

And all the bad boys are standing in the shadows
And the good girls are home with broken hearts…

KHÔNG CHỈ LÀ BLOG, MÀ CÒN…NHỮNG CÂU CHUYỆN LIÊN QUAN!  CLICK

Bây giờ là gần 6h sáng, ngủ mê mệt chả theo giờ giấc nào cả. Jetlag một phần thôi. Một phần là bị 2 cú sốc lớn trong một buổi sáng, nên mệt mỏi và căng thẳng.

Nhưng giờ, ngủ được tới bây giờ, nghĩa là mọi việc lại ổn. Không hiểu vì sao shocks thích làm bạn với mình thế, mình cũng chả thích viết về chúng nhiều đâu! But things will always be fine to me, I know that!

Kết cho phần ra mắt sách ở Hà Nội. Đây là cảm xúc của một cô bé đã tới dự ngày hôm đó. Buổi tối khuya, khi chia tay bồ béo từ buổi ra mắt sách về, lên nhà và mở máy, đã thấy cái note này trên facebook, cùng những bức ảnh tagged và những status đầy phấn khởi từ buổi ra mắt sách. Dường như ai cũng đã rất vui. Hãy thử tưởng tượng vừa có một buổi ra mắt rất vui nhộn, ấm cúng và thành công, khi trở về được nhận phản hồi thế này, ta có vui không?

Thế mới bảo, cuộc sống thú vị, hoàn toàn là do mình tạo ra. Đọc sách sẽ thấy, hehehe!

Cảm ơn cô bé facebook vì cái note này nhé. You made my day complete!

Continue reading #262: Cái kết của buổi ra mắt sách ở Hà Nội