Oups, something went wrong

Sorry, access to this area is forbidden (Error 403)

Go back to the main site: spamcheckr.com

0chilablog

#258: Đôi điều về “Không chỉ là blog, mà còn…”

TỔNG HỢP: KHÔNG CHỈ LÀ BLOG, MÀ CÒN…CLICK

sach1, photo, hinh anh, upload, download

“Chào Hà Kin,
Cuối tuần trước Duy Domino mới gửi cho anh bản thảo “Không chỉ Blog, mà còn…” của em. Hai ngày nghỉ cuối tuần anh đã đọc. Dù đọc lại nhưng nó vẫn ám ảnh anh. Phải là người có trái tim nhân ái và tấm lòng rộng mở, tình yêu quê hương đất nước da diết mới có được những trang viết như thế. Và phải chăng người đi xa ngoái đầu nhìn lại mới càng thấy trân trọng nâng niu những gì mình đã có. Anh yêu quý và cảm ơn em. Đọc những trang viết về gia đình, quê nội, quê ngoại, về con chó Kitty…. của em tự nhiên anh lại nhớ đến tác phẩm
“Daghetxtan của tôi” của Raxun Gamzmatov. Ai cũng có một quê hương, một gia đình yêu dấu đầy kỷ niệm nhưng không phải ai cũng viết ra được như vậy. Em đã nói hộ được rất nhiều người đấy, Hà Kin ạ…”

Đấy là trích thư của anh Đức Bình của nhà xuất bản Văn Nghệ, là nơi đọc kiểm duyệt và cấp giấy phép cho cuốn “Không chỉ là blog, mà còn…” của tớ.

Đọc qua vậy, chắc mọi người đã càng hiểu cuốn sách của tớ về vấn đề gì. Quả thật bây giờ mọi người cứ hỏi rằng cuốn sách mới của tớ là về cái gì, ra làm sao, tớ cũng hơi lung túng một chút. Bởi vì cuốn sách này chả có một chủ đề xuyên suốt cụ thể nào cả. Nó là những mảnh ghép cuộc sống, những con người, sự vật, những cảm xúc, những điều tớ yêu thích, những điều nên được chia sẻ và chắc chắn sẽ được đón nhận khi được chia sẻ.

Trong cuốn sách này, tớ sẽ kể cho mọi người nghe về kỉ niệm với ông và vườn sen thơm ngọt của ông, sẽ kể về quả nhót, về những chuyến đi, về người mà tớ “yêu” và hâm mộ cả mười mấy năm, về những cảm xúc tới những điều được nhìn và nghe thấy, về những bất ngờ và những thú vị cuộc sống….về những gì mà có thể chính bạn cũng trải qua y như vậy, hay bạn chưa biết tới, hay bạn rất muốn biết mà không thể viết lên được thành lời cho chính bản thân mình (thì tớ nói hộ, có sao đâu, tớ có khả năng đó mà, hehe).

#256: Chắc chắn và không chắc chắn…

KHÔNG CHỈ LÀ BLOG, MÀ CÒN…CLICK

Cuối cùng sau 7 tháng thì cái cuốn “Không cỉ là blog, mà còn…” của tớ cũng đã thực sự hiện hữu!!!

Cách đây cả 7 tháng tớ đã khoe rằng mình có một cuốn sách mới, tớ cứ tưởng rằng mọi việc lúc đó đã hoàn toàn ok rồi. Bản thảo cũng đã xong hết rồi, thậm chí cái bìa cũng xong.

Nhưng mà cuộc đời chẳng có gì là chắc chắn cả. Thương lượng cả gần xong để ra một cuốn sách đẹp nhất có thể (vì sách có rất nhiều ảnh), cực kỳ gam go vất vả và khá…đanh đá. Cuối cùng phải rút bản thảo lại vì nhà xuất bản không chịu in như ý thích của tớ. Tớ nói với họ là: “Nếu đã ra một cuốn sách, thì nó phải đẹp hoặc phải…thế nào đấy, chứ in ra một cuốn sách quá tầm thường và sách lậu có thể luộc quá ngon thì thà không có còn hơn”. Bởi vì tớ không sống bằng những cuốn sách này, tớ chỉ muốn có một sản phẩm nào đó đánh dấu mốc những điểm trong cuộc sống của mình và để chia sẻ. Vậy nên, không thể như yêu cầu của nhà xuất bản rằng chỉ cần “in cho mà có”, như là yêu cầu in hết bằng giấy fort và ảnh trắng đen thì không thể được. Tớ đành xin lỗi và rút lại bản thảo.

Domino của Duy lại nhận cuốn sách. Nhưng dường như một cuốn sách có kèm ảnh có vẻ khó khăn hay sao vậy? Duy  nói đưa hết tất cả những nơi có thể về chế bản họ đều im lìm. Tệ cái là không làm được thì nói một câu là không làm được, đây cứ im lìm hết, ngâm cho tới khi phải gọi phải giục ầm ĩ thì họ mới tuôn ra là: “Không làm được!”. Mà lạ là dường như đây là một phong cách chung hay sao vậy, vì theo lời Duy đưa cho cả gần chục chỗ chế bản thì cả chục chỗ đều im lặng y như nhau, làm tớ cứ mòn mỏi chờ và 0 biết thế nào để xử trí.

Mà tớ thì 0 ở nhà để mà giục giã nổi. Kết quả là cách đây 7 tháng tớ tưởng tớ CHẮC CHẮN có cuốn sách rồi, vậy mà tới giờ tớ cũng vẫn chưa chắc chắn, kể cả sau bao nỗ lực và cả chuyến đi về VN này về vì nó. Kể cả khi nó vào nhà in rồi, và sắp có sách demo rồi, tớ cũng vẫn chưa chắc chắn.

Và tớ sợ nhất nữa là cuốn sách không được ra như mình ưng ý. Tớ đang hồi hộp từng tí một để xem cuốn sách xem nó sẽ trông như thế nào. Tóm lại là tớ chưa chắc chắn cái gì cả, mà năm vừa qua của tớ đã có quá nhiều vụ bị hoãn vào phút thứ 89, và có những thứ tưởng chừng như rất chắc chắn rồi mà đến phút cuối hoàn toàn thay đổi. Chuyện xảy ra nhiều tới mức, tự nhiên bây giờ tớ không tin được cái gì và không dám chắc chắn bất cứ một cái gì, kể cả khi đó đã là phút cuối rồi…

Trong cái rủi luôn có cái may. Vì nó ra muộn, nên tớ đã kịp bổ sung thêm một số bài và ảnh rất thú vị và tâm đắc, và rất…xứng phải thế.

Hôm nay thì cuốn sách đã thực sự hiện hữu và đã nằm trên tay bố tớ rồi. Nhưng tớ vẫn chưa được xem, lý do là vì tớ vẫn đang vui chơi ở Đà Nẵng. Dù bố tớ bảo là cũng được đấy, nhưng tớ chưa được sờ tận tay, tớ chưa thể chắc chắn cái gì hết á. Thứ hai tớ ra HN, tớ mới được xem, trời ơi tớ hồi hộp mà chết mất.

Hôm nọ tớ kêu gào xin ai đó bay từ SG ra HN cầm dùm hộ sách demo. Gào một phát là có người giúp liền à, mà lại đúng một anh bạn blog rất tâm lý nữa ấy.

Cảm ơn anh Minh xalo và phu nhân của anh đã giúp tớ mang được cuốn sách ra đúng ngày và đưa tận tay cho bố tớ. Anh cực kỳ tâm lý nhé, anh còn tranh thủ chụp vội vàng một cái ảnh trong lúc chờ bố tớ đi xe tới lấy. Bởi vì anh ấy biết là tớ đang ở ĐN, rất háo hức muốn được nhìn thấy cuốn sách thế nào, và vì chắc chắn là bố tớ…chả biết chụp mà up len mạng. Vì chụp vội nên chỉ được 1 tấm, nhưng mà với tớ nó rất ý nghĩa và quý giá. Nó làm tớ cảm thấy có gì đó…chắc chắn.

Rồi mọi người sẽ hiểu kỹ hơn, khi tớ bắt đầu kể về nó, tích tụ mãi, xiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii……….

#244: Sướng thế này í….mà quán ốc đâu rồi?

IMG_7942, photo, hinh anh, upload, download

Mấy hôm nay tớ ăn uống và ăn chơi điên đảo lắm nhé. Đa phần tớ được các đại gia bao bọc. Riêng đại gia Thủy Bông bây giờ còn thêm cả quả bao cả tâm hồn lẫn thể xác. (Tâm hồn: Giọng hát của Thủy; Thể xác: Mát xa mỗi tuần ít nhất một lần).

Bây giờ tớ đang ngồi lọ mọ lên lịch để tìm kiếm tài trợ những buổi ăn chơi.  Tối nay tớ lại rủ đại gia Hạnh đi ăn chân gà nướng, cả ngày qua thì có zai đèo khắp nơi, rồi có em Bi Mập và bạn Chi kẹo khao đủ bún chua nem rán tới ốc iếc. Mai lại lẩu cá kèo, nghe nói cũng sẽ lại được bao, thấy cứ sung con bà sướng ấy, hihihih haha. Được cái, mọi người cũng thông cảm tớ đã dốc hết đồng bạc cuối cùng của tớ cho chiếc máy ảnh, thế nên ai cũng mún đầu tư tâm hồn và thể xác tớ cho mạnh khỏe, sau còn dẫn họ hàng con cái tới….chụp ảnh giảm giá.

Tiếp

#239: Đâu cứ phải có sách thì là nhà văn nhỉ?

Tác phẩm của rocker Trần Lập nghịch tặng tớ. Bật mí là Phần Lời nói đầu có liên quan tới anh Lập đấy nhé!!!!!

OK, trong lúc chúng ta cùng nín thở chờ đợi xem số phận cuốn sách mới của tớ nó có lết nổi tới nhà in không. Tớ lại có đề tài thú vị xoay quanh nó, đó là bàn về những khía cạnh của một cuốn sách và tác giả.

May mắn sao thời gian gần đây không thấy còn ai gọi tớ là nhà văn hay là lâu lâu mới lại có người liên lạc phỏng vấn “xin hỏi chị với tư cách là một nhà văn trẻ/cây viết trẻ nữa?”.  Chắc tại mọi người công nhận là tớ….không biết sáng tác và…viết văn truyền thống không hay!!!!

Cho dù bất kể NYLS là một cuốn sách do tớ viết tự truyện hay là tớ bịa ra đi chăng nữa, thì đó cũng chỉ là một cuốn sách, và thật vô lý khi chỉ với một cuốn sách mà đã được lên hàng nhà văn. Nói vậy để mọi người hiểu, mọi người vẫn nhầm lẫm nghiêm trọng về việc cứ phải có mối quan hệ hữu cơ giữa việc có một cuốn sách thì chắc chắn sẽ là nhà văn.

Thực lòng mà nói, theo ý hiểu của tớ, là một nhà văn, phải là một người thực sự viết nhiều, có khả năng sáng tác và chăm chỉ sáng tác, không biết là yêu văn học ít hay nhiều nhưng chắc chắn là có yêu, hiểu biết về từ ngữ và cũng phải đọc nhiều. Thật khó mà có thể nói, chỉ với một cuốn sách chỉ xuất bản (chưa nói là dạng sách gì), thì cũng không thể đã được gọi là nhà văn được. (À mà trừ khi người đó viết văn trên báo chí này nọ quá thường xuyên và có tiếng rồi!).

Tiếp

#238: Trích từ sách mới – Người đàn ông hoàn hảo của tớ (phần 1)

Đây là một trong những bài viết trong cuốn sách mới mà tớ nhắc đến. Cũng có nhiều người theo dõi blog tớ trước kia đã từng đọc rồi, và comment “điên đảo”. Nhưng mà chắc chắn cũng chưa nhiều người đọc, và cũng lại càng chả làm sao khi đọc lại chứ. Những bài viết thế này, thì làm sao để nó trôi vào dĩ vãng theo 360 được – đúng không nào?

Up một bài lên để mọi người “làm quen” và sẽ hiểu hơn với cuốn sách mới. Bật mí là cuốn sách mới của tớ còn cả tổng cộng cả hơn trăm cái ảnh nữa cơ đó nhé. Ảnh tớ đều làm lại màu và chọn lọc rất kỹ.

Khỏi phải nói nhiều, mọi người cứ thử đọc đi và bắt đầu nghĩ về sách mới xem nào ;;).

Người đàn ông hoàn hảo của tớ – kỳ 1

Có một người yêu hoàn hảo:

Đó có phải là điều tất cả chúng ta cùng ước mơ không? Đúng thế, lúc nào ta cũng mong muốn tìm được một người yêu “hoàn hảo”. Chả phải trong hầu hết tất cả các câu hỏi phỏng vấn: “Hình mẫu lý tưởng người yêu của anh/chị là như thế nào?”.

Tớ nhớ ngày xưa tất cả đều trả lời theo một “ước mơ chung”, kiểu: “phải đẹp, biết chiều, thông minh, ít cũng phải đủ tiền đi….trà đá hàng ngày…..thế thôi, chả cần gì nhiều”.

Tớ có nguời bạn trai, bạn ấy cao ráo đẹp trai, thông minh, thừa tiền đi…nước cam hàng ngày, thế mà mãi không có bạn gái, vì bạn ấy có yêu cầu thường trực là: “Phải thông minh nhưng phải phải hot, phải hot…”, tớ chép miệng, tốt nhất là bạn í nên yêu một…con chim Vàng Anh (nhớ nhé, là CON CHIM Vàng Anh nhé!).

Có những cô gái chàng trai “ế muộn” mãi chỉ vì họ cứ mải mê đi tìm Ms/Mr Right của mình.

Tớ thì tớ cũng muốn tìm người đàn ông hoàn hảo của mình lắm. Sự hoàn hảo ấy cứ thay đổi dần theo năm tháng, và nó cho tớ những bài học đáng kể! Kể cho mọi người nghe những câu chuyện đằng sau nó.

Câu chuyện 1: Câu chuyện về tập ký chữ ký của bố.

Ngày còn “be bé xinh xinh”, tớ rất thích bạn trai nào đẹp trai, gì chứ cứ đẹp trai là tớ đi học rất đúng giờ, ngồi rất đúng chỗ. Hiện giờ thì tớ không nhớ là tớ thích bao nhiêu bạn đẹp trai, tớ chỉ nhớ lần này nhất, cũng không biết là lớp mấy, chỉ nhớ là hồi đấy học Trưng Vương. Lớp chuyển về một cậu bạn cũng “nhỏ nhỏ xinh xinh”, có nụ cười và hàm răng trắng thôi rồi (thật hiếm có), bạn ấy còn có lúm đồng tiền nữa, duyên tới ngẩn ngơ. Đó là tất cả những gì…tớ cần, đó là…hoàn hảo!

Tiếp