5Dvideos

#409: Những màu của gió…

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/s720x720/310658_10150347681914631_101079614630_7981959_1337431589_n.jpg

Mọi người cứ nghĩ tớ được đi nhiều lắm, chứ cũng là…nhiều thật. Chỉ là, so với rất nhiều người thì tớ cũng chưa phải là hoành tráng lắm đâu, chỉ là họ không chịu khoe hoặc họ khoe mà không…chém giỏi bằng tớ thôi J)

Cứ khi nào tớ post ảnh du lịch lên, thể nào cũng có comment không vừa ý: “Tại sao cứ phải khoe là mình được đi nhiều thế?”

Câu trả lời là: “Khoe…thì sao?”. Có thể bạn sẽ ghen tị vì tớ được đi nhiều hơn bạn, nhưng sao 0 lấy đó làm động lực để phấn đấu để được đi? Mà thôi bàn mãi về mấy cái chuyện này nhức đầu lắm. Bạn 0 đi được kệ bạn, còn tớ chỉ nói với tất cả rằng: Những chuyến đi của tớ đều vô cùng vất vả, đầy nỗ lực và rủi ro….Tớ đi 0 phải để bạn ngưỡng mộ đâu, tớ đi vì đó là…cuộc đời tớ. Tớ cũng như các bạn, chỉ có một cuộc đời thôi, mà thế giới thì rộng lớn quá, sống và trải nghiệm được từng nào thì hay từng đó! Sống 20 năm của cuộc đời mà được trải nghiệm những điều kỳ diệu và làm được những điều vĩ đại chắc chắn là hơn sống tới 80 tuổi mà chỉ là bóng hờ giữa cuộc đời, phải không?

Bây giờ thì tớ đang…tạm ngưng lại chút xíu để kiếm tiền…mới đi chơi tiếp được chứ. Nói chung là tớ chả bao giờ tiết kiệm được đồng nào cả, vì trong đầu tớ còn có chữ: “Đi”, thì chắc là tớ còn…đi. Ước mơ lớn của đời là lấy được chồng giàu có, thích cho…vợ đi chơi =)) =)). Ước mơ đó bự quá và nghe nói chắc là chỉ có trong…phim Mỹ.

Hôm nay, tớ lại kể cho mọi người nghe một trong vài động lực rất…lạ khiến tớ lúc nào cũng thèm được đi đây đi đó. 0 biết mọi người có tin không, chứ với tớ, chỉ vì một bài hát tớ cũng phải xỏ giầy vào để…đi cho bằng được!

Đọc tiếp

#376: Tác phẩm video mới: Phần 2. Music clip “The Great Nowhere”

 

Chúng ta lại tiếp tục câu chuyện chứ nhỉ?

Tớ đang kể cho các bạn nghe về cô ca sĩ tài năng Alyson Faith của đất New York đúng không? Và tất nhiên hôm nay mọi người cũng sẽ xem tác phẩm video mới của tớ nữa chứ!

Tớ lần đầu nghe Alyson vào một buổi cafe ca nhạc nho nhỏ, của những người bạn nghệ sĩ nghèo ở New York, cùng nhau đàn hát trong một quán bar với đủ các ca khúc mừng Giáng Sinh và để chúc nhau một năm mới tốt đẹp hơn. Trời rất rét và ngoài đường trơn tuột, nhưng tớ vẫn quyết định tới dự buổi ca nhạc nho nhỏ này. Đó là vào lúc tớ rất không vui vì rất nhiều chuyện tồi tệ đang xảy ra. Tớ nghĩ rằng mình cũng cần phải có một năm mới tốt đẹp hơn.

Trời rét và cái quán bar nhỏ xíu nhưng đủ cả các thể loại nhạc cụ, từ piano cho tới trống, kèn, guitar làm cho mọi thứ chật chội và ấm áp ngay từ đầu khi tớ bước chân vào. Tớ hầu như chả quen ai cả, nhưng mà chả sao, quen hay không quen thì cũng được ngồi nghe nhạc!

Tất nhiên là chất lượng âm thanh của cái quán này thì nó 0 được tốt cho lắm rồi, mà các nghệ sĩ thì không phải ai cũng xuất sắc. Nhưng phải nói thật là tớ thấy rất ấm áp và bình yên, cả đầy hy vọng nữa. Vì sinh nhật tớ sắp tới, mà cứ mỗi lần sinh nhật là tớ coi như wrap up hết một năm để bắt đầu những điều mới, cho dù là đen đủi và chuyện 0 vui cũng cho qua hết!

Rồi bỗng nhiên Alyson Faith ở đâu tới. Nếu nói về ngoại hình thì chị ấy 0 có một xu ấn tượng gì hết, trông lại còn có phần hơi nhếch nhác nữa, mà tớ cũng chả hề nghĩ rằng đó là một ca sĩ. Nhưng thấy Alyson có phần hơi bị “hyper” quá, cười nói và cứ tâng tâng trông cũng hơi…sờ sợ. Thế rồi chương trình được nửa thì Alyson nhảy lên giành cái đàn piano. Dạo đàn đã thấy khác hẳn những người còn lại, còn tới lúc cất tiếng lên thì thôi tớ lịm người và đầy ngạc nhiên luôn. Cái mic và chất lượng âm thanh kém cỏi ở cái quán bar không hề ngăn cản nổi giọng hát cực kỳ khỏe và rất ấm của Alyson. Lúc đó tớ còn có cảm giác như vừa được khoác một cái áo lên người và thấy hứng khởi một cách kỳ lạ. Và cứ thế, tằng tằng chị ấy hát, mà chị ấy cứ cất giọng hát là giọng của người khác…bẹp dí. Về sau giải pháp là thôi Alyson khỏi cần mic luôn. Tóm lại là chị ấy giành mất sân khấu một cách toàn diện. Mà khi Alyson hát, là thôi cảm tưởng như chị ấy quên hết, là cháy hết, không cần biết trước mặt là bao nhiêu khán giả và họ đang…nghĩ gì. Đó là biểu hiện của một người sống vì đam mê. Mà vì Alyson say quá nên khiến chị bạn đi cùng tớ bảo: “Trời ơi, chị này bị làm sao thế!!!”.

Đọc tiếp

#375: Tác phẩm video mới – Phần 1: Kỉ niệm về music video

Có một điều rất chi là…hay và trùng hợp là mỗi lần tớ làm xong một tác phẩm video nào đó là y như rằng tớ sẽ chuẩn bị lên đường cho một chuyến đi xa. Sở dĩ rất nhớ điều này là cứ gần đến ngày đi là tớ để máy chạy ngày đêm để render và sửa chữa videos. Có những lúc tớ không hề dự định làm phải xong đâu nhé, vì có khi ngày đi cận kề rồi. Nhưng mà sẽ phải có sự kiện gì đó xảy ra khiến cho tớ sẽ bị…delayed và thế là kế hoạch lỡ, thế là ngồi làm…đủ thứ, trong đó là thể nào cũng có một cái video!

Tớ thích video lắm lắm mà mỗi lần làm nó cực quá nên có khi cả nửa năm tớ mới có thể xong được một tác phẩm. Không phải vì là nó kinh khủng hay hoành tráng gì quá ghê gớm mà mãi không xong, mà vì tớ…lười. Vì không như hình ảnh. Mỗi cái ảnh chỉ phải nghĩ cho nó một chế độ màu và ánh sáng hợp lý. Còn với video, bên cạnh việc phải nghĩ ra ý tưởng và đủ sức khỏe để quay từ ban đầu. Còn sau đó là chọn lựa, kết nối các hình ảnh, âm nhạc, sắp xếp cho một kịch bản hay. Mà phải nói là phần lớn tớ làm video tớ lại chẳng bao giờ cho mình một cái kế hoạch hay một cái kế hoạch gì cụ thể. Tất cả là phụ thuộc vào một sự ngẫu hứng!

 

Hơn năm nay tớ được rất nhiều người đặt hàng làm video nhưng phải thú thật là tớ không thể nào hứa hẹn được, vì không thể sắp xếp được thời gian, cảm hứng và cả sức khỏe cho nó. Mà tớ thì đã làm ra một tác phẩm thì nó phải “đáng” như thế nào đó, chứ làm kiểu lấy tiền, hình ảnh có thể đẹp nhưng nhạt nhẽo, ẩu thả thì tớ không có muốn làm, vì nó cứ làm cho lương tâm tớ day dứt, hehehe!

Đọc tiếp

#333: Anh chàng đáng yêu nhất thế gian…

#59: I love him

(Đừng bỏ qua cái clip cực kỳ đáng yêu này đó nhé!)

Chàng sinh ra vào ngày đầu tiên của tháng 1, nghĩa là sau tớ có 3 ngày, tớ thì cuối cùng của năm, chàng thì đầu tiên của năm. Chàng sinh ra trong sự bỡ ngỡ, vui mừng và hạnh phúc khôn xiết của tất cả mọi người trong gia đình.

Sự ra đời của chàng hoàn toàn là kết quả của cái sự “lỡ”, khi trên chàng đã có chị gái 21 tuổi và anh trai 12 tuổi. Nhưng có lẽ chàng được xuất hiện trên thế gian này vì một vài lý do nào đó. Tới giờ, chàng là chàng trai “trẻ tuổi” đáng yêu và tuyệt vời nhất mà tớ từng được gặp và yêu thương.

Vì mẹ sinh chàng khi đã qua tuổi 40, nên những tháng đầu tiên khi chàng trong bụng mẹ, mọi nhất cử nhất động đều rất thận trọng, có những tháng ngày đầu tiên,  mọi người tưởng như đã không bao giờ thấy được mặt chàng. Và mẹ chàng đã phải nằm im suốt gần 9 tháng nhọc nhằn để chàng được ra đời an toàn và trở thành một “chàng trai” tuyệt vời của chị Hà Kin và cả gia đình như ngày hôm nay. Đó là món quà bất ngờ và kỳ diệu nhất xảy đến với Hà Kin trong cả 3 cái năm gọi là tam tai vừa xong. Vì từ đó, Hà Kin có một người bạn mới, một “người đàn ông” mới của cuộc đời, để chơi, để yêu, để hôn chùn chụt và để…chia sẻ kẹo mút cùng!

Chàng chính là cậu em họ bé bỏng của tớ. Tớ là lớn nhất trong cả đại gia đình, cả bên nội lẫn bên ngoại. Lớn cả về vai vế lẫn tuổi tác. Các em của tớ đều ít tuổi hơn tớ khá nhiều, hầu hết còn đang đi học phổ thông và còn đang…mút kẹo. Đó chắc cũng là một phần truyền thống gia đình, mọi người lập gia đình khá muộn. Đến bây giờ tớ vẫn còn có thêm 2 thằng em trai có hơn 2 tuổi, cả bên ngoại lẫn bên nội. Mỗi lần bế các chàng đi chơi, mọi người cứ ngỡ là là tớ đã đi lấy chồng!

Cái ngày nghe tin sắp có “em mới”, tớ rất bất ngờ, hồi hộp và tò mò lắm. Lâu lắm rồi tớ không còn cảm giác đón chờ một thành viên nào đó trong gia đình sắp ra đời. Lúc chàng oe oe khóc, tớ hỏi han mấy cô bé em học lớp 4, lớp 5 của mình: “Có thích không? Có thích không?”. Đàn em bé của tớ tíu tít, và chàng trai bé bỏng nhất nhà được các anh chị gọi âu yếm: “Em Cu”.

Về quê, lần đầu tiên gặp khuôn mặt nhắm tịt và đầy sữa của chàng, tớ đã thấy yêu khôn tả. Có điều gì đó đáng yêu và dễ thương kinh khủng toát lên khiến chỉ muốn ôm vào lòng và nghe bé lép bép tiếng muốn bú sữa.  Chàng ngoan bất ngờ, rất ít khóc, ngủ rất ngoan, còn chưa hiểu mình cười cái gì nhưng đã biết nghe lời. Lâu lâu lại nghoẹo cổ rồi chun mũi. Bàn tay mũm mĩm cố rướn sờ vào mặt bất kỳ ai đang ở gần vòng tay chàng ngắn tũn của chàng nhất. Mà bất kỳ ai đi qua, cũng chỉ muốn bế chàng lên và hôn dúi dụi, hôn cho bõ cái má phính sữa và đôi mắt ngây thơ đang ngơ ngác.

http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/w642h/2010/04/10/10/36651270870933.jpg

Đọc tiếp

#328: Tôi yêu phụ nữ – tôi yêu áo dài trắng – VIDEO


ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

CÁC PHẦN TRƯỚC – click

Minh Tú là cô gái cuối cùng được lựa chọn, nhưng lại đóng vai trò quan trọng nhất trong bộ video này. Minh Tú cũng là diễn viên chuyên nghiệp duy nhất trong tất cả các người mẫu.


Trước hết, để tớ giới thiệu qua về Minh Tú.


Minh Tú có một khuôn mặt rất thuần Việt Nam, đặc trưng của con gái miền nam. Một khuôn mặt mà dù gặp cô ấy ở bất kỳ đâu trên thế giới này, tớ cũng biết ngay đó là một cô gái Việt Nam. Và không có gì ngạc nhiên khi Minh Tú được chọn đóng vai cô du kích Việt Cộng trong bộ phim “The men who stare at goats”, thay vì chọn những diễn viên châu Á khác đóng vai người Việt như trước giờ trong phim Hollywood. Nếu ai đã từng xem phim này thì chắc chắn sẽ nhận ra ngay Minh Tú. Minh Tú cũng là người đóng vai cô gái chửa hoang bị dân làng thả trôi sông và được vua Lý Công Uẩn thương tiếc trong bộ phim “Khát vọng Thăng Long”. Khoe vậy thôi chứ chả biết khi nào thì tớ được xem phim!


Minh Tú là người sẽ đảm nhận vai trò chính và khác biệt trong phần II của video. “Vai diễn” này khi tớ hình thành ý tưởng, là để dành ngay cho MT, và không thể là ai khác. Khi gặp Minh Tú lần đầu tiên cách đây 2 năm, tớ đã rất để ý và ấn tượng. Điều đặc biệt tớ nhận ra ở cô gái này, đó là MT có thể biến thành rất nhiều kiểu tính cách. Một khuôn mặt rất dịu dàng. Nếu cô ấy khoác lên mình một chiếc váy dài và một chiếc áo bó sát người, trông cô ấy thật hiền dịu và mong manh. Nhưng nếu cô ấy mặc một chiếc áo ngắn cũn cỡn, quần rách và buộc tóc thật cao, đi bốt và liếc nhìn, cô ấy đích thị là một phụ nữ sôi động và nổi loạn. Điều quan trọng là, ở vai trò và cá tính nào, Minh Tú cũng xuất sắc. Vậy nên, phần II, khi chủ đích của tớ là xây dựng lên một cô gái áo dài mà bạn có thể chưa bao giờ từng thấy hoặc không nghĩ rằng….sẽ như thế, một cô gái mà đúng như tớ thích, và tớ mong muốn. Dịu dàng, nổi loạn, cá tính, gợi cảm trong sự cuồng nhiệt hết mình, và đó đích thị là một cô gái Việt Nam mặc áo dài. Tớ chọn Minh Tú. She rocked!


Cho dù tất cả các phần về những cô gái trước tớ đã quay xong, tớ đã phải chờ thêm 4 tháng liền để tớ và Minh Tú có một ngày lịch khớp gặp được nhau để quay. Minh Tú ở Việt Nam tới mấy tháng để đóng phim còn tớ thì đi hết từ châu Âu cho tới châu Mỹ. Cuối cùng, cũng hẹn nổi một ngày, một ngày mà tớ ốm bê bết và đau đớn trong người. Quay xong Minh Tú mà tớ về tưởng ngất ở trên tàu điện ngầm với đống máy móc đè trĩu nặng hết cả người! Nhưng bù lại, tớ ngạc nhiên và hạnh phúc vô cùng vì những thước phim mình quay được. Phải nói, đó là một cô gái quá thông minh, quá xuất sắc và nhiệt tình, hầu như Minh Tú hiểu hết được tất cả những gì tớ nói và yêu cầu, nên mọi cảnh quay đã được hoàn thành chỉ trong một ngày như vậy. Có lẽ đúng là Minh Tú sinh ra để làm diễn viên!

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Đọc tiếp