30 Apr 2012 11 Comments
#409: Những màu của gió…

Mọi người cứ nghĩ tớ được đi nhiều lắm, chứ cũng là…nhiều thật. Chỉ là, so với rất nhiều người thì tớ cũng chưa phải là hoành tráng lắm đâu, chỉ là họ không chịu khoe hoặc họ khoe mà không…chém giỏi bằng tớ thôi J)
Cứ khi nào tớ post ảnh du lịch lên, thể nào cũng có comment không vừa ý: “Tại sao cứ phải khoe là mình được đi nhiều thế?”
Câu trả lời là: “Khoe…thì sao?”. Có thể bạn sẽ ghen tị vì tớ được đi nhiều hơn bạn, nhưng sao 0 lấy đó làm động lực để phấn đấu để được đi? Mà thôi bàn mãi về mấy cái chuyện này nhức đầu lắm. Bạn 0 đi được kệ bạn, còn tớ chỉ nói với tất cả rằng: Những chuyến đi của tớ đều vô cùng vất vả, đầy nỗ lực và rủi ro….Tớ đi 0 phải để bạn ngưỡng mộ đâu, tớ đi vì đó là…cuộc đời tớ. Tớ cũng như các bạn, chỉ có một cuộc đời thôi, mà thế giới thì rộng lớn quá, sống và trải nghiệm được từng nào thì hay từng đó! Sống 20 năm của cuộc đời mà được trải nghiệm những điều kỳ diệu và làm được những điều vĩ đại chắc chắn là hơn sống tới 80 tuổi mà chỉ là bóng hờ giữa cuộc đời, phải không?
Bây giờ thì tớ đang…tạm ngưng lại chút xíu để kiếm tiền…mới đi chơi tiếp được chứ. Nói chung là tớ chả bao giờ tiết kiệm được đồng nào cả, vì trong đầu tớ còn có chữ: “Đi”, thì chắc là tớ còn…đi. Ước mơ lớn của đời là lấy được chồng giàu có, thích cho…vợ đi chơi =)) =)). Ước mơ đó bự quá và nghe nói chắc là chỉ có trong…phim Mỹ.
Hôm nay, tớ lại kể cho mọi người nghe một trong vài động lực rất…lạ khiến tớ lúc nào cũng thèm được đi đây đi đó. 0 biết mọi người có tin không, chứ với tớ, chỉ vì một bài hát tớ cũng phải xỏ giầy vào để…đi cho bằng được!








Recent Comments