aodaitrang

#328: Tôi yêu phụ nữ – tôi yêu áo dài trắng – VIDEO


ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

CÁC PHẦN TRƯỚC – click

Minh Tú là cô gái cuối cùng được lựa chọn, nhưng lại đóng vai trò quan trọng nhất trong bộ video này. Minh Tú cũng là diễn viên chuyên nghiệp duy nhất trong tất cả các người mẫu.


Trước hết, để tớ giới thiệu qua về Minh Tú.


Minh Tú có một khuôn mặt rất thuần Việt Nam, đặc trưng của con gái miền nam. Một khuôn mặt mà dù gặp cô ấy ở bất kỳ đâu trên thế giới này, tớ cũng biết ngay đó là một cô gái Việt Nam. Và không có gì ngạc nhiên khi Minh Tú được chọn đóng vai cô du kích Việt Cộng trong bộ phim “The men who stare at goats”, thay vì chọn những diễn viên châu Á khác đóng vai người Việt như trước giờ trong phim Hollywood. Nếu ai đã từng xem phim này thì chắc chắn sẽ nhận ra ngay Minh Tú. Minh Tú cũng là người đóng vai cô gái chửa hoang bị dân làng thả trôi sông và được vua Lý Công Uẩn thương tiếc trong bộ phim “Khát vọng Thăng Long”. Khoe vậy thôi chứ chả biết khi nào thì tớ được xem phim!


Minh Tú là người sẽ đảm nhận vai trò chính và khác biệt trong phần II của video. “Vai diễn” này khi tớ hình thành ý tưởng, là để dành ngay cho MT, và không thể là ai khác. Khi gặp Minh Tú lần đầu tiên cách đây 2 năm, tớ đã rất để ý và ấn tượng. Điều đặc biệt tớ nhận ra ở cô gái này, đó là MT có thể biến thành rất nhiều kiểu tính cách. Một khuôn mặt rất dịu dàng. Nếu cô ấy khoác lên mình một chiếc váy dài và một chiếc áo bó sát người, trông cô ấy thật hiền dịu và mong manh. Nhưng nếu cô ấy mặc một chiếc áo ngắn cũn cỡn, quần rách và buộc tóc thật cao, đi bốt và liếc nhìn, cô ấy đích thị là một phụ nữ sôi động và nổi loạn. Điều quan trọng là, ở vai trò và cá tính nào, Minh Tú cũng xuất sắc. Vậy nên, phần II, khi chủ đích của tớ là xây dựng lên một cô gái áo dài mà bạn có thể chưa bao giờ từng thấy hoặc không nghĩ rằng….sẽ như thế, một cô gái mà đúng như tớ thích, và tớ mong muốn. Dịu dàng, nổi loạn, cá tính, gợi cảm trong sự cuồng nhiệt hết mình, và đó đích thị là một cô gái Việt Nam mặc áo dài. Tớ chọn Minh Tú. She rocked!


Cho dù tất cả các phần về những cô gái trước tớ đã quay xong, tớ đã phải chờ thêm 4 tháng liền để tớ và Minh Tú có một ngày lịch khớp gặp được nhau để quay. Minh Tú ở Việt Nam tới mấy tháng để đóng phim còn tớ thì đi hết từ châu Âu cho tới châu Mỹ. Cuối cùng, cũng hẹn nổi một ngày, một ngày mà tớ ốm bê bết và đau đớn trong người. Quay xong Minh Tú mà tớ về tưởng ngất ở trên tàu điện ngầm với đống máy móc đè trĩu nặng hết cả người! Nhưng bù lại, tớ ngạc nhiên và hạnh phúc vô cùng vì những thước phim mình quay được. Phải nói, đó là một cô gái quá thông minh, quá xuất sắc và nhiệt tình, hầu như Minh Tú hiểu hết được tất cả những gì tớ nói và yêu cầu, nên mọi cảnh quay đã được hoàn thành chỉ trong một ngày như vậy. Có lẽ đúng là Minh Tú sinh ra để làm diễn viên!

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Tiếp

#327: Tôi yêu phụ nữ, tôi yêu áo dài trắng – Phần III

CÁC PHẦN TRƯỚC – click

Tất cả những ảnh trong entry này là ẢNH CHỤP trong quá trình quay, chứ 0 phải cắt ra từ video.


(Hoa Di Linh)

Không quên kể sáng hôm đó, trời đang nắng cả tuần tự nhiên đêm mưa. Mà tới tận 8h vẫn mưa rả rich, rồi từ từ nó ít dần một tí, nhưng trời đó thì chắc chắn là mưa bất cứ lúc nào tiếp. Nhưng tớ vẫn tặc lưỡi, mưa thì quay kiểu…mưa. Khi vác khệ nệ đống đồ gồm 2 cái máy ảnh, 4 ống kính, chân máy, phản quang cùng…cái gì chả nhớ xuống nổi dưới nhà thì điện thoại bất ngờ có tin nhắn. 0 hiểu sao cứ mỗi khi có một sự kiện gì cần đi đâu là y như rằng điện thoại kêu vào phút thứ 89 và tới 90% là “tin chẳng lành”, nếu mà là đi chơi thì chắc chắn là sẽ bị bỏ bom.  Nguyên một năm ngoái thì gần như là 100% chuyện đó đã xảy ra với tớ. Tự nhiên nó thành linh tính ra.

Và y như rằng, tin nhắn của em Linh: “Chị ơi, em bị…tai nạn”. Thôi, xong, tèo!

Nín thở một cái, ra vuốt tóc em chó của tớ cho lấy lại bình tĩnh một chút, tớ gọi cho Linh, thấy mếu máo đau khổ lắm. Rồi tớ gọi cho Thanh, bạn thân kiêm người yêu Linh, thấy Thanh đang hớt hải chạy đi “giải cứu” người yêu. Tớ hỏi Linh có thể nào cố gắng được không? Mọi thứ đã chuẩn bị hết rồi, và rồi 0 biết lịch hẹn ngày quay tiếp theo thế nào nữa, mà áo dài thuê một ngày là một đống tiền. Đôi đó có vẻ cố gắng và bàn bạc, nhưng đành give up, Thanh nhắn: “0 cố nổi rồi, toe toét hết cả rồi”. Ôi giời, bao nhiêu ý tưởng, cảm hứng, hồi hộp của bao lâu qua là có một sự khởi đầu như vậy đó. Nhưng một năm trời tớ toàn gặp phải chuyện vậy, đến nỗi tớ cũng hết cả…chán!

Bây giờ rất dở, đó là tớ 0 kịp hẹn thêm ai khác. 0 chỉ là vấn đề thời gian, mà còn là ý tưởng, bối cảnh, và tất nhiên là xoay được chiếc áo dài trắng. Mà đã xác định Linh là dành cho hoa đào, các em khác là sẽ là…chỗ khác, mà chỗ khác là chỗ gì thì lúc đó tớ vẫn chưa nghĩ ra!

Hoa đào thì chỉ còn 4 hôm nữa là hết vườn,  bản thân tớ thì kín lịch và rất sát sao, mà giờ mẫu còn bị tai nạn nữa thì sao kịp hồi phục? Một ngày ở nhà như thế này mà 0 làm được gì thì uổng phí quá.

Thế là tớ ngồi tính kế. Tớ có một thói quen là, mỗi khi cần phải suy nghĩ gấp điều gì hay phải tìm giải pháp cho một vấn đề gì, tớ hay uống một ly trà gừng nóng ngọt, ngồi mơ màng một tí rồi mới bắt đầu…nghĩ!

Hôm  nay phải làm cái gì đó, hôm nay 0 làm được cái này thì phải làm…cái kia. Đầu tiên là tớ sàng lọc các cô gái tớ chọn xem ai có khả năng “trực chiến” nhất, “máu nhất”.  Vừa nhắn, vừa nghĩ nếu được em này thì sẽ quay ở đâu, được em kia thì sẽ mần gì. Tranh thủ, tớ hẹn ăn trưa với một số người mà hẹn mấy hôm chưa được. Mọi lời lẽ dọa nạt và thuyết phục tuôn trào, nhắn tin nóng hết cả máy. Cuối cùng cũng hẹn được Ngọc Diệp, cô gái có những đường cong hấp dẫn. Tớ hẹn thêm được đứa em họ cùng nhà, nhưng khổ cái là giờ phải đi xoay áo dài trắng cho nó! Nhưng mà nhẹ hết cả người vì có việc mà làm, cho dù cảm hứng thì đã bị tụt thảm hại và khá nản!

(Diệp)

Tớ quyết định sẽ cho Diệp quay chợ hoa Tết ở trên Hàng Lược (đúng 0 nhỉ?). Tớ rất thích chợ hoa Tết ấy, cảm giác cứ như đang đi một phiên chợ hoa giữa gió mùa vào gần Tết của những năm 80’s. Chắc chắn đó phải là một bối cảnh tớ lựa chọn.

Ăn trưa xong, còn chạy sô đi uống café, rồi bắt đầu hẹn quay từ 2h chiều. Diệp đi nhờ ô tô, nhưng dở cái là lên tận chợ hoa phố cổ vào giờ gần Tết này bằng ô tô thì đúng là tự sát. Đứa em họ của tớ thì đi một vòng Hà Nội nhưng 0 thể kiếm được nổi một cái áo dài trắng nào với giá rẻ cả. Nên đành tính kế hoãn quay nó chờ đi mượn, mà mượn ai thì chưa biết!

Bon chen được vào tới chợ hoa thì 0 biết là mấy giờ chiều nữa. Diệp mặc áo dài trắng, tớ thì khệ nệ bao nhiêu là máy móc đồ đạc vác quanh mình, vừa quay vừa trông chừng rất căng thẳng, đi quay ở giữa chợ hoa đông người và toàn người bán hàng….đanh đá đúng là cũng ghê răng. Em ấy mà đứng lượn chỗ nào hoa đẹp hơi lâu một tí để quay thì có thể bị lườm cháy áo trắng như chơi, vì làm họ 0 bán được hàng, mà ai chưa mở được hàng thì chắc sẽ bị cái dép bay cho vào mặt không chừng. Nói chung tớ cũng hơi sợ,  0 sợ cho thân tớ, mà sợ cho những gì tớ….đang ôm.  Còn tất nhiên, làm người đẹp rực rỡ, uốn éo đi lại giữa chợ thì cứ gọi là, các chú dê già dê non cất tiếng. Có chú già còn hét to lên:  “Bố mẹ đẻ ra đẹp thế mà giờ đi ra đây ưỡn ẹo sao?” Tổ sư chú, không lẽ cháu nó đẹp về nhà riêng cho chú ngắm chắc! May mà Diệp cũng là đạo diễn phim ảnh, nên em ấy không nề hà ngại ngần, nhưng cũng mấy lần lỡ khoảnh khắc đẹp của tớ vì…giật mình!

Mấy đoạn quay Diệp qua đường (phải nói là qua đường thật căng thẳng), vẫn giữ lại được những ánh mắt hết sức tò mò và dê cụ của một đám thanh niên qua lại. Anh nào đi qua thấy Diệp uốn cong người đi, cười lung liếng và tóc bay mà 0 nhìn em ấy, cứ nhìn tớ, đích thị chỉ có thể anh ấy là gay thôi í! Mà khổ thân Diệp, phải cười, phải lúng liếng mà chắc chân rất run, vì xe có thể tung cho bay lên nóc nhà cổ!

Một trong những bối cảnh mà tớ cũng bị ám ảnh, rất yêu  mến và dứt khoát phải có mặt trong tác phẩm của mình, đó là cảnh Hồ Tây lúc hoàng hôn. Với tớ,  Hồ Tây vào ngày có hoàng hôn đẹp phải nói là một trong những nơi có cảnh hoàng hôn đẹp nhất trong tất cả những nơi tớ đã đi qua trên thế giới này. Ôi, cô gái mặc áo dài trắng trước hoàng hôn Hồ Tây với những nét cong của ngực và mông,  thật là hấp dẫn….(tớ tưởng tượng thế!)


ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site


Thế là, dù mệt đờ người ở cái chợ hoa, tớ vẫn lôi Diệp lên tiếp hồ Tây. Và tớ quả thật may mắn, đó là một ngày Hồ Tây có cảnh hoàng hôn tuyệt hảo. Cho dù sáng đó có mưa, trời thì mùa đông và gần Tết, vậy mà mặt trời đỏ rực và mặt nước óng ánh như gương rơi xuống hồ. Khi tìm chỗ quay cho Diệp, tớ gần như suýt ngất trên mặt đất vì khi nhìn vào trong máy quay, cảnh đẹp như một giấc mơ.  Khỏi cần tả, vì bạn cũng sẽ thấy thôi!

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Hôm mở đầu là như thế đó, tớ trở về mệt lả, vì vác nặng và suy nghĩ khá căng thẳng, thiếu ngủ và đói, và tất nhiên tưởng như đã bỏ phí mất một ngày, vậy mà mình đã làm được cái gì đó, đó là điều tớ rất hứng khởi.

0 có nhiều thời gian nếu muốn quay nốt hoa đào, cuối cùng tớ cũng hẹn được gần sát 30 Tết để Linh và đứa em họ quay được một buổi. Hẹn hò mà đến 12h trưa mới gặp được nhau,  bọn tớ lang thang khắp nơi để tìm vườn hoa đào. Tết năm nay nắng nóng và hoa rất tàn, xấu, chưa kể thời tiết thì chả khác gì mùa hè, nên ai cũng mệt mỏi.

Tớ, Thanh, Linh, và Phương (em họ) đi khắp các vườn hoa mà tớ 0 ưng ý, tớ 0 tìm được chỗ nào mà như tớ muốn. Các em í phải mặc áo dài nên cũng lả, tớ cứ thốt lên 0 vừa lòng tớ 0 vừa lòng. Chịp!

Đang thấy nản thì tớ nhìn thấy một vườn hoa nho nhỏ, nhìn nó 0 đặc biệt, nhưng tớ có một cảm giác thích thú gì đó, tớ tưởng tượng ra được một vài góc quay. Lúc đó là 1 rưỡi chiều, nắng vẫn trên đỉnh, giờ tối kỵ để quay phim chụp ảnh, mà áo dài trắng thì càng dở! Nhưng mà…thử xem!

Chủ vườn đó quả thật dễ thương vô cùng, họ thả cho bọn tớ muốn làm gì thì làm, còn họ….khóa cổng đi chơi (hoa đào đang bị ế vì thời tiết)! Đồng nghĩa với việc là bọn tớ cũng bị nhốt trong đó luôn!

Gần 30 Tết mà nắng gắt kinh khủng khiếp. Tớ còn chả nón mũ chi hết, lăn lê bò toài. Thật may mắn có Thanh đi theo trông đồ và cầm hộ phản quang chắn nắng và thêm sáng. Mỗi tội Thanh có tính…giống y tớ, là….đãng trí. Vài hồi cũng chả nhớ là đồ để chân trời nào nữa. May mà…cổng khóa!

Ý tưởng cho buổi quay này đôi môi của những cô gái đẹp như những cánh đào. Cả hai cô gái của tớ đều có nụ cười đẹp tuyệt vời.  Đôi môi của Di Linh y như những cánh đào vậy, tớ thích một góc nhìn thật đẹp cho cả hoa và đôi môi ấy!

Buổi quay cũng mất vài tiếng và cộng thêm một tiếng…chờ chủ về. May mà tớ còn lần mò ra được số điện thoại…bán hoa đào của chủ vườn…hàng xóm viết trên….cành cây xa xa ngoài ngõ để điều tra chủ chính gọi họ về xin độc lập tự do! Lúc đó ai cũng đói mờ, khát nước, nóng nực và mệt mỏi vô cùng! Tớ mà quay chưa vừa ý thì tớ quay mãi cho đến khi nào tớ vừa ý thì thôi, nên mẫu tớ mệt kinh khủng! Mấy tiếng, chỉ để tớ sẽ lấy vài giây cho vài nụ cười trong video!

Tiếp

#326: Tôi yêu phụ nữ – Tôi yêu chiếc áo dài trắng – Phần II

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Tình yêu với chiếc áo dài trắng thì có từ lâu lắm rồi.  Nhưng làm thế nào để thể hiện tình yêu với nó thì….tớ cũng chả biết. Mà không thể yêu nó bằng cách mặc nó suốt ngày được, bởi vì rõ một điều là tớ mặc áo dài không có đẹp, hay chí ít là tớ nghĩ thế! Tớ có một đặc điểm là yêu cái gì (hay là ai) là phải làm…cái gì đó cho cái tình yêu của mình, không làm không chịu được, chỉ là làm sớm hay muộn, làm lúc nào và khi nào…tớ nghĩ ra mà thôi!

Tớ định vẽ một bức tranh sơn dầu về chiếc áo dài. Nhưng kế hoạch đó phải chờ khi tớ có không gian rộng và khi trở về Việt Nam đã. Kế hoạch đó sẽ thực hiện, nhưng phải…chờ đã!


1.       TẬP CẦM MÁY TRƯỚC ĐÃ:


Thế rồi, sau sự kiện ly kỳ về việc tớ bất ngờ mua được chiếc máy ảnh 5D mark II nhanh hơn rất nhiều so với chỉ tiêu. Những ý tưởng nghĩ phải 1,2 năm nữa mới làm được thì bất ngờ có thể thực hiện được một vài từ bây giờ. Có chiếc mark II trước chuyến đi về Việt Nam quả là một trong những điều kỳ diệu và có ích nhất trong năm, vì từ đấy tớ…nghĩ ra được bao nhiêu là thứ!

Suốt dọc hành trình lang thang, tớ cầm chiếc máy và quay lại mọi thứ có thể bằng cái gọi là “moving photography”, một hình thức quay video bằng máy ảnh và sử dụng mọi kỹ năng của nhiếp ảnh. “Những khoảnh khắc Việt Nam” chính là một sản phẩm ngẫu hứng từ những ngày lang thang.

http://www.facebook.com/hakinpage#!/video/video.php?v=145333778818283

(Mới thấy video của tớ post lên trang facebook này, bị cắt xén một tí và chất lượng hơi kém, nhưng có cả trăm comments và mấy trăm người like, khiếp phết!)

Chiếc máy ảnh rất nặng và không có giá đỡ, khi quay phải cầm trên tay và nhìn bằng LCD screen chứ 0  phải nhìn qua view finder (vì còn lâu mới có tiền kiếm thêm phụ kiện cho nó) quả là quá nặng so với bàn tay gầy nhom của tớ (ai thấy tớ ngoài đời đều biết tớ nhỏ bé tới thế nào). Mọi người cứ tưởng tượng giơ cái tay lên không tựa đỡ vào đâu một lúc đã thấy mỏi, mà còn cầm thêm cái máy và ống gần 3 ký nữa và giữ như vậy một lúc thì sẽ hiểu.  Nhưng cách đây gần 3 năm , khi lần đầu tớ cầm chiếc mark I trên tay, tớ tưởng như mất hết năng lượng trong người sau 15 phút cầm máy vì quá nặng. Vậy mà giờ đây, tớ có thể ôm tới hai cái máy to nặng hơn thế để ròng rã đi cả một ngày trời. Vậy nên, chỉ một thời gian rèn luyện, tớ đã có thể cầm được chiếc mark II và quay mà không còn bị run rẩy và quá mỏi nữa. Tớ nghiệm ra nhiều điều, nhiều thứ tưởng 0 làm được, nhưng mà hóa ra rèn luyện được hết!

Tớ biết, để mình có thể quay được đẹp, sáng tác được đẹp, 0 phải là vấn đề ngồi nghĩ ý tưởng mà làm được ngay. Mà trước hết, là phải RÈN LUYỆN thể lực và chỉ tập cầm máy đầu tiên. Tớ chuẩn bị bắt đầu từ việc mua Vitamin One per day uống hàng ngày (cho dù hôm nhớ hôm quên), và cầm máy lên quay mọi thứ có thể để tập với độ nặng của máy, cho dù những hình ảnh ban đầu đầy run rẩy và chỉ được một lúc là….tớ ngồi phịch ra và nhừ hết hai tay. Tớ phải rèn luyện, bởi vì thời gian về Việt Nam ngắn ngủi, máy chỉ vừa kịp có, nếu không tập, thì không thể tiến bộ và các ý tưởng không thể kịp thực hiện.  Đó là những gì đầu tiên tớ phải làm!

Phần thứ hai tớ phải rèn luyện, đó là LẤY NÉT. Quay bằng máy ảnh nó dở hơn chụp ảnh là mọi thứ đều phải lấy nét bằng tay, có lúc độ Aperture để mỏng quá, nhân vật chỉ quay nghiêng một phần mấy chục độ là đã bị mất nét.  Nếu chuyển động mạnh hơn thì không thể lấy nét kịp. Nhưng mà đó cũng chính là một đặc trưng của “nhiếp ảnh động”,  để phân biệt với video quay bằng máy quay video bình thường. Nhưng…không sao cả, tớ…thích, vì tớ biết tớ sẽ nghĩ cách vận dụng những nhược điểm đó thành cái gì đó thú vị cho sáng tác của mình!

Tiếp

#324: Tôi yêu phụ nữ – Tôi yêu chiếc áo dài trắng – Phần 1

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Câu chuyện về tình yêu bé nhỏ với chiếc áo dài trắng, xuất phát từ một buổi chiều rất nắng cách đây đã mười mấy năm, không nhớ là mười mấy năm nào!

Cũng không nhớ lúc đó tớ đang làm gì trên đường hay nhìn từ một góc nào đó nhìn ra. Chỉ nhớ thấy một bóng áo dài trắng lướt qua như một cơn gió rất nhẹ, tà áo bay trắng ánh vào nắng nhức mắt nhẹ rồi như được thổi đi rất nhanh. Chị ấy đạp xe hơi gồng mình lại vì ngược gió, chắc hẳn là vừa đi học về. Mái tóc dài cứ quấn qua lại trên khuôn mặt, cái tay nhát lại hất ra mà tóc lại quấn lại. Rồi tóc cứ bay, áo cứ bay, dáng ấy cứ xa dần, đi qua nắng, đi qua bóng cây che,  nghiêng nghiêng vơi dần trên phố.  Hình ảnh ấy, với tớ như một khúc nhạc – nhẹ nhàng và bình yên, giản đơn mà in thành một dấu ấn không thể nào xóa nổi.

Lúc đó sao xa xôi thế, nhỏ bé thế, nhưng lại sao có những cảm xúc mà đến tận khi bây giờ đã “quá” lớn rồi, lại tự thắc mắc tại sao mình có thể cảm nhận ra được những điều đẹp như vậy từ khi đó? Có thể là có năng khiếu…biết cảm nhận cái đẹp, hoặc có thể là giờ nhớ lại thì thấy nó đẹp? Nhưng nếu 0 biết ấn tượng từ lúc đấy, thì giờ làm sao thấy nó đẹp?  Tóm lại là, có những ký ức hình thành nên một vài đam mê!

Tớ chưa bao giờ mặc áo dài đẹp, và cứ nghĩ mình phải mặc áo dài thì thật là kỳ. Hồi đi học cấp III, nghe lơ mơ thấy bảo phải mặc áo dài đi học mà sợ chết khiếp. Tớ có mặc áo dài thế nào đi chăng nữa thì cũng chẳng nữ tính lên được tí nào hết.

Sau lớn lên chút nữa thì càng thấy chiếc áo dài đẹp, và lúc nào tớ cũng chỉ thấy và thích một kiểu áo dài duy nhất đẹp: Đó là chiếc áo dài truyền thống không cách điệu và MÀU TRẮNG. Tớ thấy những chiếc áo dài cách điệu và làm đủ trò với nó chỉ làm nên một kiểu thời trang kỳ dị và bị lẫn vào trong vô vàn kiểu thời trang kỳ dị và phổ biến của thế giới mà thôi, nó thỏa mãn được sự thích “thay đổi” của con người. Với tớ, lúc nào sự ĐƠN GIẢN chính là điều làm nên sự khác biệt và ấn tượng, chính là điều làm nên CÁI ĐẸP. Những cái đẹp rất ngọt ngào!

So với những trang phục dân tộc của những quốc gia khác, tớ thấy chiếc áo dài ăn điểm chính là ở sự ĐƠN GIẢN mà ấn tượng của nó. Với tớ, không có một trang phục nào ít cầu kỳ mà lại tôn hết lên được những gì nữ tính nhất, phụ nữ nhất như chiếc áo dài. Chiếc áo ấy có thể gợi lên gì đó thật mong manh, yêu thương, dịu dàng, bay bổng mà có thể lại rất gợi cảm và cuồng nhiệt.

Tiếp