autumn

#338: Thank you, magic autumn!


ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Chưa bao giờ tớ có một mùa thu bận rộn, mệt lử nhưng đầy ý nghĩa như mùa thu năm nay.

Mùa thu năm nay, có một nỗi buồn lớn vì sự ra đi của ông nội, nhưng chắc ông sẽ rất hạnh phúc vì cháu đã vẫn cố gắng làm việc, và làm được rất nhiều việc để thực hiện rất nhiều kế hoạch rất lớn và kỳ công cho tương lai, mặc dù đã rất vất vả và phải từng bước một. Có lẽ ông đã phù hộ cho cháu!

Năm nay là năm cuối tớ ở lại New York.  Có lẽ, tính ra tổng cộng tớ đã có tới cả gần chục cái mùa thu ở đây rồi. Tớ sẽ quay trở lại, nhưng phải một thời gian nữa, vì tớ nhớ Việt Nam lắm rồi. Nhưng dù sao, cái cảm giác mỗi khi mùa thu tới rất kỳ lạ, bởi vì đó là mùa chuyển giao từ mùa hè đầy gió mát lá xanh (tha hồ mà đi chơi) sang một mùa lạnh lẽo buốt giá (rất trầm cảm và chỉ ở trong nhà). Vậy nên người ham chơi như tớ hay có cảm giác tiếc nuối và sốt ruột, mỗi cái lá rụng là trời sẽ lại lạnh lên một chút, lại lười ra khỏi nhà một chút. Và tất nhiên, với tớ, mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm, nhưng cũng ngắn ngủi nhất nữa. Thế giới kỳ diệu của lá vàng lá đỏ, chỉ vỏn vẹn đẹp nhất trong 3 tuần đến 1 tháng trời. Mà đẹp nhất, có khi chỉ 3 ngày! Sao mà tiếc thế….

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Không hiểu sao, trước khi mùa thu năm nay tới, tớ đã thấy sốt ruột lắm rồi, và tớ ước ao mình sẽ có một mùa thu thật bận rộn để có thể đủ kiếm tiền đạt nốt bộ chỉ tiêu ước mơ đi du lịch châu Âu châu Mỹ tự đặt ra trong 2 năm. Trước khi mùa thu, chỉ có một vài đơn đặt hàng nhỏ và một đôi đặt hàng chụp ảnh cưới thôi, nên tớ lại càng thêm sốt ruột. Giấc mơ Machu Picchu làm tớ ăn không ngon, ngủ không yên! 0 chỉ vậy, tớ rất thích mình được thỏa sức sáng tác những cặp đôi hạnh phúc trong cái không khí và không gian tuyệt đẹp rực rỡ này. Nó 0 chỉ phải là vấn đề tiền bạc, nó còn là niềm ưa thích sáng tác! Vậy nên, chắc chắn, ảnh phải đẹp!

Tớ ước về một mùa thu kỳ diệu.

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Và thế là mùa thu ấy đến thật. Nên các bạn í, cứ ước mơ đi, không thể biết được thế nào đâu nhé!

Đầu tiên, người đặt hàng tớ chụp ảnh đến ngày càng nhiều và rất bất ngờ,  khiến tớ còn phải loay hoay xếp lịch vì sợ không đủ. Mùa thu đẹp nhưng ngắn quá, không biết làm sao ai cũng có đủ mùa thu đây!!!!

Ấy vậy mà, mùa thu năm nay lại đem lại điều kỳ diệu thứ hai cho tớ nữa. Đó là nó tự nhiên…kéo dài và ấm hơn mọi năm rất nhiều. Thế là nhờ thế, tớ có một mùa lao động khá vất vả mà lại rất suôn sẻ, và không bị bỏ lỡ một đơn đặt hàng nào hết. Kể cả chụp trẻ con hay cô dâu chú rể, hay là cả…cầu hôn. Mùa thu kéo dài đồng nghĩa với cảnh đẹp cũng sẽ dài hơn…cứ như có ai đó lắng nghe được mong ước của tớ vậy í. Tớ tin là ông đã phù hộ cho tớ, và tớ tin là mọi việc xảy ra đều có những lý do nào đấy. Mặc dù giấc mơ Machu Picchu vẫn hơi xa xa…..nhưng mà…kệ chứ, keep going và không quên nói lời cảm ơn!

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

#190: Giấc mơ mùa thu

http://img194.imageshack.us/img194/15/igp0364.jpg

Mùa hè là mùa của sự nóng bỏng và những thú vui.

Mùa xuân là mùa đâm chồi nảy lộc, là mùa của những mầm sống mới đang bắt đầu.

Mùa đông là mùa của trơ trụi và lạnh lẽo.

Mùa thu, là mùa của của hạnh khô, của những sắc màu và những giấc mơ.

Tại sao nói mùa thu là lại là mùa của những giấc mơ? Bởi vì mùa thu là mùa có những cảnh đẹp như có từ những giấc mơ.

Với tớ, đây là mùa tuyệt diệu nhất, là mùa đem lại những cảm hứng và niềm vui bất tận…

Những tấm ảnh và những câu chuyện mùa thu này sẽ là entry mở đầu cho chuyến hành trình lang thang nước Mỹ vừa xong. Nếu theo đúng lịch trình thì chuyến đi mùa thu này là hành trình cuối cùng của toàn bộ cuộc hành trình, nhưng nó lại được post lên đầu tiên, bởi vì nếu không post nhanh thì mùa thu đã qua đây mất rồi. Chỉ vài ngày nữa thôi, lại nhìn thấy một mùa nữa đi qua ngoài cửa sổ. Tuần trước cái sân ấy còn ngập tràn những hàng cây đủ màu sắc, cả cái sân cỏ rộng lá rơi ngập những hàng ghế đá. Sáng sớm nay ngó ra, những tán cây ấy đang chỉ trơ lại một vài những chiếc lá vàng úa, cành nhọn khẳng khi bắt đầu đứng trơ trọi.

Nhớ khi bắt đầu chuyến đi vòng quanh nước Mỹ, lá vẫn còn xanh, trời vẫn còn ấm áp. 1 tháng trở về, New York đã chuyển thành  mùa thu và bắt đầu co ro áo lạnh.

Hồi nhỏ, tớ nghe thầy giáo nói với tớ, nếu đã đi ngắm mùa thu nước Mỹ, là phải tới Virginia, nơi đó là nơi có mùa thu đẹp đến nao lòng, là một trong những bang đẹp nhất của nước Mỹ.  Những “gợi ý” này ám ảnh tới mức, cho dù chưa tới Virginia mùa thu bao giờ, nhưng cứ nghĩ tới mùa thu, là tớ nghĩ về cái tên ấy. Và vì thế, nó là một kế hoạch nhỏ mà dai dẳng, mà chắc chắn là tớ sẽ phải thực hiện.

Và ngày ấy cũng đến, giữa lúc mùa thu rực rỡ nhất, là lúc tớ nhận được một lời mời thật ngọt ngào đi thăm Virginia, với những hứa hẹn về những nơi tuyệt vời nhất, về những bức ảnh chắc chắn sẽ rất đẹp và về những con người mà tớ có những dự cảm rất tốt cho dù chưa từng bao giờ gặp gỡ. Họ chính là câu chuyện mùa thu kế tiếp sau đây, những con người thật vô cùng tình cảm và thú vị. Có lẽ đây là mùa thu tuyệt diệu nhất mà tớ từng được có, cứ như là đến từ một giấc mơ vậy!

Đọc tiếp

#182: Halloween Halloween

_MG_8030, photo, hinh anh, upload, download

Liam bé bỏng của tớ nè ;;)

Mặc dù bây giờ quá cái tuổi Halloween được đi xin kẹo lâu rồi, nhưng mà chả hiểu sao cứ tới dịp này là lại thấy bồi hồi không chịu được. Có lẽ là vì ấn tượng từ lúc nhỏ, mỗi lần tới Halloween lại được đi gõ cửa bét nhè xin kẹo, xong rồi về tới nhà thì cả một rổ kẹo đủ loại khệ nệ. Mà á, kẹo nào cũng ngon, trong đời chưa bao giờ lại thấy có được nhiều đồ ….free như vậy trong cuộc đời. Kẹo ăn mãi, ăn mãi cả tháng không hết. Sau kỳ Halloween đầu tiên thì mình vẫn chưa hiểu cái ngày lễ này là….ngày lễ gì. Điều nhớ duy nhất là đó là có rất nhiều kẹo, và trong đầu tớ hình thành một ý nghĩ: ĐÓ LÀ NGÀY ĐI XIN KẸO MIỄN PHI!

Chính vì nghĩ ngày đó là cái ngày chỉ đơn thuần là các gia đình “phát chẩn” cho trẻ em…nghèo đói, nên tớ còn chả thèm hóa trang, cứ hồn nhiên vác rổ đi xin. Xong rồi mỗi lần mở cửa, mọi người nhìn thấy tớ lại hỏi: “Where is your costume?” Tớ lại gãi đầu gãi tai, tuy nhiên, vì tớ quá gầy còm và ốm yếu, nên họ còn cho kẹo nhiều hơn bình thường.

Năm sau tớ rút kinh nghiệm, tớ….trùm áo rác lên người đi xin, cũng là hóa trang rồi….hihihi!

Thế rồi lại lớn lên tẹo nữa,  biết là đi xin chẳng ai cho nữa. Nên gần tới ngày bùn dễ sợ, bùn vì giờ muốn có kẹo thì phải….đi mua rồi. Mà giờ tuy lớn nhưng…tiền cũng chưa có. Thấy bọn trẻ con tới nhà xin kẹo, nhìn thấy mà ghét ghê, nhưng vẫn cho, hiihi, cứ thấy đứa nào gầy còm ốm yếu thì sẽ cho nhiều hơn đứa khác.

Hồi đó ở VN còn chưa biết Halloween là cái khỉ gì. Vậy mà bây giờ, đông vui chả kém gì trung thu, đủ các party rồi hoạt động, đi chơi đi bời. Có vẻ như Việt Nam sẽ càng ngày càng nhiều ngày lễ vui chơi, nhưng đa phần chỉ là thanh niên được hưởng lợi, mấy bãi cỏ đẹp ở mấy phố lớn được hưởng răng (ý là bị cào cho be bét), mà nhà nghỉ thì càng phát tài!

Halloween có một thứ nữa rất đặc trưng, đó là quả bí đỏ pumpkin. Thời tiết bên này khô thoáng nên quả bí đỏ họ cứ để cả năm cũng chả thối rữa gì, màu thì đủ kiểu, nhưng phổ biến nhất vẫn là màu vàng. Quả càng to nhìn càng thích, càng có cơ hội được đi trưng bày khắp mọi nơi, nhìn rất thích mắt. Mà vì Halloween lúc nào cũng vào mùa thu, mùa có màu sắc đẹp nhất và khí hậu tuyệt vời nhất của cả năm, nên quả bí đỏ trông càng hấp dẫn và nổi bật.