binhluan

#314: Giận, bình yên và….

Bạn tớ bảo (mấy bạn liền): Hà Kin bây giờ trong trắng ngây thơ quá, đâu rồi HK đanh đá và quyết liệt hồi 360 nữa chứ!

Haha, đúng rồi, sao dạo này mà “trong trắng ngây thơ”, công nhận khác hồi 360 thật. Nhưng cũng là một điều thú vị mà tự nhiên muốn viết!

Nhớ ngày nào 360 của tớ lúc nào cũng sôi sục, 0 viết bài nào thì thôi, viết bài nào “phản biện” là đông như kiến cỏ, tranh cãi căng thẳng. Phát đầu tiên là vụ các tình nguyện viên APEC. Một thời cơn lốc bức bối của các tình nguyện viên lan tràn điên đảo. Một Hà Kin toàn tranh ảnh đi chơi viết truyện hài (giống như bây giờ) nhảy vào làm một bài.  Thế là thế trận thêm căng thẳng, rồi từ từ đi đến cân bằng. Gần như một mình mình chống lại mafia. Nghĩ lại thấy mình tài ghê, mà cũng từ đó mọi người bắt đầu biết tới blog HK. Đặc biệt là sau vụ được “lăng xê” sỉ nhục miễn phí trên báo Tuổi trẻ vì cái bài APEC. Mọi người lại càng vào hăng, và có người làm độc giả trung thành từ ngày đó đến giờ….đời thế mới nghịch lý!

Từ lúc đấy tớ bắt đầu có những trải nghiệm đầu tiên về sự thử thách bản thân trước dư luận và đối mặt với những sự hết sức phức tạp của xã hội mạng. Lần đầu tiên thấy có người vào chửi thậm tệ, rồi lôi cả bố cả mẹ mình ra mà chửi, rồi các thể loại đạo đức giả, khuyên bảo, dạy đời….Có lúc cũng nóng đầu ngùn ngụt và tức điên hết cả người vì sao có người ngu và vô học thế, nhưng mà giờ nghĩ lại mới thấy. Đời thế mới thú vị, vì học được bao nhiêu là thứ!

Rồi bắt đầu những vấn đề nổi bật cũng làm tớ ngứa ngáy. Như là vụ vùi dập lẫn nhau của những nhân vật đầy xì căng đan. Như là những bài báo độc ác……tới cả những vấn đề mà hàng ngày ai cũng gặp, ai cũng né tránh và đem lại rất nhiều bức xúc như vụ rao giảng sex trước hôn nhân, lấy chồng muộn hay sớm… Tớ cứ bực lên là tớ viết, blog cứ sôi sùng sục. Mỗi người một quan điểm, xã hội thì phức tạp, comments mỗi ngày hàng chục cái đủ các thể loại. Ở đâu có tranh luận ở đó có người Việt trẻ tuổi. Chẳng phải cái comments nào cũng vui, cũng ủng hộ. Phản đối là chuyện bình thường, nhưng cái cách phản đối và cái tư duy phản đối mới là cái vấn đề khiến tớ quan sát.

Đôi lúc tớ viết một bài viết, chỉ là để xem thiên hạ nghĩ gì, phản đối ra sao, một cách tự rèn luyện để hiểu tâm lý của cộng đồng. Xấu tốt thì đều là học cả, thậm chí phải đánh đổi bằng sự ức chế và bực mình, nhưng mà chắc chắn là học được cái gì đó. Trong đó lớn nhất là học được cái bản lĩnh đối mặt với dư luận để giữ chắc quan điểm của mình! Thứ nhì học được là: Xã hội này quá phức tạp và 0 bao giờ có thể làm vừa lòng được ai cả (mà 0 việc gì phải thế!).

Tiếp

#244: Sướng thế này í….mà quán ốc đâu rồi?

IMG_7942, photo, hinh anh, upload, download

Mấy hôm nay tớ ăn uống và ăn chơi điên đảo lắm nhé. Đa phần tớ được các đại gia bao bọc. Riêng đại gia Thủy Bông bây giờ còn thêm cả quả bao cả tâm hồn lẫn thể xác. (Tâm hồn: Giọng hát của Thủy; Thể xác: Mát xa mỗi tuần ít nhất một lần).

Bây giờ tớ đang ngồi lọ mọ lên lịch để tìm kiếm tài trợ những buổi ăn chơi.  Tối nay tớ lại rủ đại gia Hạnh đi ăn chân gà nướng, cả ngày qua thì có zai đèo khắp nơi, rồi có em Bi Mập và bạn Chi kẹo khao đủ bún chua nem rán tới ốc iếc. Mai lại lẩu cá kèo, nghe nói cũng sẽ lại được bao, thấy cứ sung con bà sướng ấy, hihihih haha. Được cái, mọi người cũng thông cảm tớ đã dốc hết đồng bạc cuối cùng của tớ cho chiếc máy ảnh, thế nên ai cũng mún đầu tư tâm hồn và thể xác tớ cho mạnh khỏe, sau còn dẫn họ hàng con cái tới….chụp ảnh giảm giá.

Tiếp

#239: Đâu cứ phải có sách thì là nhà văn nhỉ?

Tác phẩm của rocker Trần Lập nghịch tặng tớ. Bật mí là Phần Lời nói đầu có liên quan tới anh Lập đấy nhé!!!!!

OK, trong lúc chúng ta cùng nín thở chờ đợi xem số phận cuốn sách mới của tớ nó có lết nổi tới nhà in không. Tớ lại có đề tài thú vị xoay quanh nó, đó là bàn về những khía cạnh của một cuốn sách và tác giả.

May mắn sao thời gian gần đây không thấy còn ai gọi tớ là nhà văn hay là lâu lâu mới lại có người liên lạc phỏng vấn “xin hỏi chị với tư cách là một nhà văn trẻ/cây viết trẻ nữa?”.  Chắc tại mọi người công nhận là tớ….không biết sáng tác và…viết văn truyền thống không hay!!!!

Cho dù bất kể NYLS là một cuốn sách do tớ viết tự truyện hay là tớ bịa ra đi chăng nữa, thì đó cũng chỉ là một cuốn sách, và thật vô lý khi chỉ với một cuốn sách mà đã được lên hàng nhà văn. Nói vậy để mọi người hiểu, mọi người vẫn nhầm lẫm nghiêm trọng về việc cứ phải có mối quan hệ hữu cơ giữa việc có một cuốn sách thì chắc chắn sẽ là nhà văn.

Thực lòng mà nói, theo ý hiểu của tớ, là một nhà văn, phải là một người thực sự viết nhiều, có khả năng sáng tác và chăm chỉ sáng tác, không biết là yêu văn học ít hay nhiều nhưng chắc chắn là có yêu, hiểu biết về từ ngữ và cũng phải đọc nhiều. Thật khó mà có thể nói, chỉ với một cuốn sách chỉ xuất bản (chưa nói là dạng sách gì), thì cũng không thể đã được gọi là nhà văn được. (À mà trừ khi người đó viết văn trên báo chí này nọ quá thường xuyên và có tiếng rồi!).

Tiếp

#222: Bài cuối cùng về Bóng – Tớ nghĩ gì về cuốn Bóng?

http://themave.com/bijou/60/galry/gal-chamberlain.jpg

BÓNG VÀ NHỮNG BÀI LIÊN QUAN– CLICK

Ai đọc từ feed của Facebook thì click vào View Original Post để đọc tiếp.

Ảnh:  Sau nhiều năm sống trong tin đồn, cuối cùng Richard Chamberlain diễn viên Mỹ nổi tiếng (Cha Ranph trong “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”) quyết định công khai: “Tôi đồng tính, thì sao?!”

Khi tớ đang chuẩn bị cho những ngày đầu tiên ra mắt cuốn “Chuyện tình New York” của mình. Duy, giám đốc nhà sách Domino (là nhà sách của CTNY) có nói nhỏ với tớ: “Bọn tớ đang lên kế hoạch xuất bản một cuốn tự truyện của một người đồng tính, chắc sẽ gây sốc lắm”. Tớ cũng không dám hỏi thẳng, nhưng tớ nghĩ, đó chỉ là một đề tài khai thác để ăn khách giật gân mà thôi. Nhưng tớ cũng tò mò, và tớ cũng bày tỏ muốn xem. Nhưng kể từ đó cho tới một năm sau, cuốn sách mới hoàn thành và khi tớ được cầm trên tay cuốn sách, cũng phải một thời gian tớ mới bắt đầu đọc nó! Chỉ khoảng thời gian đó cho thấy sự kỳ công góp nhặt để chuẩn bị cho sự ra đời của một cuốn sách.

Thời gian khi còn phân vân với cái tên gọi của cuốn sách. Duy gọi điện hỏi tớ: Lấy tên là gì bây giờ? Có 2 tên: “Bóng” và “Tình trai”. Tớ hỏi lại: “Thế không còn cái tên nào khác à?” “Bóng” à? Quá nhàm, không có điềm nhấn, không bắt lắm. “Tình trai” à, nghe rẻ tiền quá, giống hệt mấy cuốn sách lậu bán rong ngoài đường hoặc giống mấy bài phóng sự lá cải. Mặc dù nếu nói về độ kêu thì thấy có chữ “Tình” vào thì sẽ ăn khách hơn hẳn. Nhưng nếu chỉ có 2 lựa chọn thì thà chọn “Bóng” còn hơn.

Tiếp

#215: Chuyện từ việc tung ảnh giả về Ryan

Câu chuyện về một cái entry cũ thế này.
Buồn cười vì cái vụ mấy bạn cứ đăng tin sai lệch tùm lum rồi nói như đúng rồi cũng một phần. Nhưng lúc đăng cái entry này lên lại nảy sinh thêm chuyện còn buồn cười hơn nữa.
Lúc mình đăng tin, mình có cắn cơm cắn cỏ kêu các bạn hiểu cho mình thế này, nguyên văn entry:


Đây là Ryan “giả”


Em xin làm gợi ý ngay đầu bài: “Đây không phải là Ryan của em ạ!” (Vâng, xuất phát từ việc rất nhiều người không cả đọc blog mà vẫn comment ạ!)

Hừm, cứ bấm Hà Kin thì sẽ có một cái link hot nhất đứng chình ình trên đầu ở google với tiêu đề:

“Ryan của Hà Kin, Anh là ai, người yêu bí ẩn của Hà Kin – ảnh nhân vật chính thứ hai của Truyện tình NewYork”

với 2 bức ảnh này


Hình 1: Chàng trai trong chuyện đâu ?…ngoài cùng bên phải

Xong rồi mình cứ mặc kệ, nhưng hóa ra ngày càng nhiều người tỏ ra rất “sung sướng” vì đã biết mặt Ryan và khoe rối rít, không tiếc người chê xấu tưng bừng. Còn có người thì “an ủi”: “Ủa, anh ấy đẹp trai thật đấy, đúng là giống như là chuyện kể (?1?????)”. Còn có người thì….”thôi không sao mà…”

Thế là dư lào, huhuhuhu…

Làm gì có ai có được ảnh Ryan ngoài mình chứ? Mặc dù mình mới phát hiện ra ảnh của anh ấy trên một tạp chí, nhưng mình chả bao giờ dại dột đi khoe bất cứ hình ảnh nào trong câu chuyện cả, ngoại trừ….cảnh đẹp trong câu chuyện.

Mọi người có thể rất – rất – rất – rất tò mò. Nhưng mình phát hiện ra, đó chính là điều làm nên sự đặc biệt của câu chuyện, và mình chẳng dại gì phá bỏ nó cả.

Đây nè, mình với Ryan nè


Còn bức ảnh của người bị loan đi khá nhiều blog và diễn đàn kia chỉ là một người bạn bình thường – hết sức bình thường và tớ cũng quen chỉ là sơ qua thôi trong một party trung thu ngày này năm ngoái. Tớ chụp với tất cả mọi người chứ riêng gì anh này đâu. Tấm ảnh được rút ra trong một series ảnh chụp Trung thu vài chục cái bên blog bên kia của tớ (lúc đó còn mở). Có lẽ các bạn tò mò quá nên lấy rút được quả ảnh này ra để “thỏa mãn” sự thắc mắc quá lớn ít nhiều! Hic, giờ tớ còn chả nhớ anh ấy tên là gì và đang phiêu bạt nơi đâu!

Haizz, ngại ghê cơ í! Hihihihi..

(Hết entry)


Thế xong rồi vài hồi, thấy comment inh ỏi, mình hớn hở vào coi. Giời ạ, đọc đống comment mà mình buồn hết cả bực. Một số bạn nhao nhao vào, đại loại comment kiểu như thế này:

Tiếp