#239: Đâu cứ phải có sách thì là nhà văn nhỉ?

Tác phẩm của rocker Trần Lập nghịch tặng tớ. Bật mí là Phần Lời nói đầu có liên quan tới anh Lập đấy nhé!!!!!

OK, trong lúc chúng ta cùng nín thở chờ đợi xem số phận cuốn sách mới của tớ nó có lết nổi tới nhà in không. Tớ lại có đề tài thú vị xoay quanh nó, đó là bàn về những khía cạnh của một cuốn sách và tác giả.

May mắn sao thời gian gần đây không thấy còn ai gọi tớ là nhà văn hay là lâu lâu mới lại có người liên lạc phỏng vấn “xin hỏi chị với tư cách là một nhà văn trẻ/cây viết trẻ nữa?”.  Chắc tại mọi người công nhận là tớ….không biết sáng tác và…viết văn truyền thống không hay!!!!

Cho dù bất kể NYLS là một cuốn sách do tớ viết tự truyện hay là tớ bịa ra đi chăng nữa, thì đó cũng chỉ là một cuốn sách, và thật vô lý khi chỉ với một cuốn sách mà đã được lên hàng nhà văn. Nói vậy để mọi người hiểu, mọi người vẫn nhầm lẫm nghiêm trọng về việc cứ phải có mối quan hệ hữu cơ giữa việc có một cuốn sách thì chắc chắn sẽ là nhà văn.

Thực lòng mà nói, theo ý hiểu của tớ, là một nhà văn, phải là một người thực sự viết nhiều, có khả năng sáng tác và chăm chỉ sáng tác, không biết là yêu văn học ít hay nhiều nhưng chắc chắn là có yêu, hiểu biết về từ ngữ và cũng phải đọc nhiều. Thật khó mà có thể nói, chỉ với một cuốn sách chỉ xuất bản (chưa nói là dạng sách gì), thì cũng không thể đã được gọi là nhà văn được. (À mà trừ khi người đó viết văn trên báo chí này nọ quá thường xuyên và có tiếng rồi!).

Continue reading #239: Đâu cứ phải có sách thì là nhà văn nhỉ?

#222: Bài cuối cùng về Bóng – Tớ nghĩ gì về cuốn Bóng?

http://i0.wp.com/themave.com/bijou/60/galry/gal-chamberlain.jpg?w=660

BÓNG VÀ NHỮNG BÀI LIÊN QUAN– CLICK

Ai đọc từ feed của Facebook thì click vào View Original Post để đọc tiếp.

Ảnh:  Sau nhiều năm sống trong tin đồn, cuối cùng Richard Chamberlain diễn viên Mỹ nổi tiếng (Cha Ranph trong “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”) quyết định công khai: “Tôi đồng tính, thì sao?!”

Khi tớ đang chuẩn bị cho những ngày đầu tiên ra mắt cuốn “Chuyện tình New York” của mình. Duy, giám đốc nhà sách Domino (là nhà sách của CTNY) có nói nhỏ với tớ: “Bọn tớ đang lên kế hoạch xuất bản một cuốn tự truyện của một người đồng tính, chắc sẽ gây sốc lắm”. Tớ cũng không dám hỏi thẳng, nhưng tớ nghĩ, đó chỉ là một đề tài khai thác để ăn khách giật gân mà thôi. Nhưng tớ cũng tò mò, và tớ cũng bày tỏ muốn xem. Nhưng kể từ đó cho tới một năm sau, cuốn sách mới hoàn thành và khi tớ được cầm trên tay cuốn sách, cũng phải một thời gian tớ mới bắt đầu đọc nó! Chỉ khoảng thời gian đó cho thấy sự kỳ công góp nhặt để chuẩn bị cho sự ra đời của một cuốn sách.

Thời gian khi còn phân vân với cái tên gọi của cuốn sách. Duy gọi điện hỏi tớ: Lấy tên là gì bây giờ? Có 2 tên: “Bóng” và “Tình trai”. Tớ hỏi lại: “Thế không còn cái tên nào khác à?” “Bóng” à? Quá nhàm, không có điềm nhấn, không bắt lắm. “Tình trai” à, nghe rẻ tiền quá, giống hệt mấy cuốn sách lậu bán rong ngoài đường hoặc giống mấy bài phóng sự lá cải. Mặc dù nếu nói về độ kêu thì thấy có chữ “Tình” vào thì sẽ ăn khách hơn hẳn. Nhưng nếu chỉ có 2 lựa chọn thì thà chọn “Bóng” còn hơn.

Continue reading #222: Bài cuối cùng về Bóng – Tớ nghĩ gì về cuốn Bóng?

#215: Chuyện từ việc tung ảnh giả về Ryan

Câu chuyện về một cái entry cũ thế này.
Buồn cười vì cái vụ mấy bạn cứ đăng tin sai lệch tùm lum rồi nói như đúng rồi cũng một phần. Nhưng lúc đăng cái entry này lên lại nảy sinh thêm chuyện còn buồn cười hơn nữa.
Lúc mình đăng tin, mình có cắn cơm cắn cỏ kêu các bạn hiểu cho mình thế này, nguyên văn entry:


Đây là Ryan “giả”


Em xin làm gợi ý ngay đầu bài: “Đây không phải là Ryan của em ạ!” (Vâng, xuất phát từ việc rất nhiều người không cả đọc blog mà vẫn comment ạ!)

Hừm, cứ bấm Hà Kin thì sẽ có một cái link hot nhất đứng chình ình trên đầu ở google với tiêu đề:

“Ryan của Hà Kin, Anh là ai, người yêu bí ẩn của Hà Kin – ảnh nhân vật chính thứ hai của Truyện tình NewYork”

với 2 bức ảnh này


Hình 1: Chàng trai trong chuyện đâu ?…ngoài cùng bên phải

Xong rồi mình cứ mặc kệ, nhưng hóa ra ngày càng nhiều người tỏ ra rất “sung sướng” vì đã biết mặt Ryan và khoe rối rít, không tiếc người chê xấu tưng bừng. Còn có người thì “an ủi”: “Ủa, anh ấy đẹp trai thật đấy, đúng là giống như là chuyện kể (?1?????)”. Còn có người thì….”thôi không sao mà…”

Thế là dư lào, huhuhuhu…

Làm gì có ai có được ảnh Ryan ngoài mình chứ? Mặc dù mình mới phát hiện ra ảnh của anh ấy trên một tạp chí, nhưng mình chả bao giờ dại dột đi khoe bất cứ hình ảnh nào trong câu chuyện cả, ngoại trừ….cảnh đẹp trong câu chuyện.

Mọi người có thể rất – rất – rất – rất tò mò. Nhưng mình phát hiện ra, đó chính là điều làm nên sự đặc biệt của câu chuyện, và mình chẳng dại gì phá bỏ nó cả.

Đây nè, mình với Ryan nè


Còn bức ảnh của người bị loan đi khá nhiều blog và diễn đàn kia chỉ là một người bạn bình thường – hết sức bình thường và tớ cũng quen chỉ là sơ qua thôi trong một party trung thu ngày này năm ngoái. Tớ chụp với tất cả mọi người chứ riêng gì anh này đâu. Tấm ảnh được rút ra trong một series ảnh chụp Trung thu vài chục cái bên blog bên kia của tớ (lúc đó còn mở). Có lẽ các bạn tò mò quá nên lấy rút được quả ảnh này ra để “thỏa mãn” sự thắc mắc quá lớn ít nhiều! Hic, giờ tớ còn chả nhớ anh ấy tên là gì và đang phiêu bạt nơi đâu!

Haizz, ngại ghê cơ í! Hihihihi..

(Hết entry)


Thế xong rồi vài hồi, thấy comment inh ỏi, mình hớn hở vào coi. Giời ạ, đọc đống comment mà mình buồn hết cả bực. Một số bạn nhao nhao vào, đại loại comment kiểu như thế này:

Continue reading #215: Chuyện từ việc tung ảnh giả về Ryan

#210: Chuyện bên lề “Bóng”: Khi phóng viên akay phóng viên

http://i0.wp.com/x53.xanga.com/5bec8a7a07c35201760989/b156470990.jpg?w=660

Trước khi tớ post những phần cuối cùng của truyện Bóng, tớ sẽ bonus thềm 2 phần truyện ngoài lề về cuốn sách (trước đây cũng đã post bên 360 nhưng có thể nhiều người chưa đọc).  Một bài là tâm sự từ phía những người chấp bút cuốn sách và một bài là những quan điểm của tớ về cuốn này.

Phần này sẽ là phần tâm sự của tác giả: Đoan Trang là 1 phóng viên. Và hãy xem PV chiến nhau với PV thế nào nhé.

Tớ rất ủng hộ bài này. Bởi chính tớ cũng là một nạn nhân của một số phóng viên và báo chí!

Chị Đoan Trang và anh Hoàng Nguyên là người chắp bút chính cho câu chuyện của cuốn sách này. Hỗ trợ họ là rất nhiều người khác với hàng trăm phút ghi băng câu chuyện tự sự của nhân vật chính của câu chuyện: Người đàn ông đồng tính mang tên Nguyễn Văn Dũng, là sáng lập viên Thông Xanh (nhóm tự lực của người đồng tính). Chị Đoan Trang cũng là một nhà báo, và hơn hai hết chị hiểu khi sản phẩm của mình bị chính những “đồng nghiệp” đánh lại cho tả tơi.

Vì sao bị “đánh” vậy?:

Vì:

Cuốn sách được cho là ăn theo đề tài ăn khách gây tò mò “Đồng tính”.

Vì cuốn sách gây ra được sóng dư luận.

Vì cần phải nghĩ ra bài để viết.

VÌ PHÓNG VIÊN CHƯA ĐỌC CUỐN SÁCH! (Và những lý do này có quan hệ khá hữu cơ với nhau).

Vì thích viết để dập nhau (niềm vui ưa thích của rất nhiều phóng viên)

Ok, nếu để phân tích về cuốn sách có gì, viết gì, cảm nhận của tớ về nó, nó có gì đặc biệt và đúng là nó có “rẻ tiền” không. Đó sẽ là kỳ sau.

Nhưng trước hết cho mọi người thưởng thức những điều nực cười khi một số nhà báo viết bài và đi phỏng vấn về cuốn sách. Khi tớ có một buổi sáng trong lành ngồi nói chuyện với chị Trang, chị phỏng vấn tớ chưa tới đâu thì tớ được dịp nghe ngược lại ngọn ngành về đứa con tinh thần mới ra khiến chị đang mệt mỏi, mệt mỏi vì bước đầu có thể coi là thành công và gây những hiệu quả tốt của nó (thành công cũng mệt mỏi lắm đấy), mệt mỏi vì sự tức giận khi bị chính những đồng nghiệp của mình viết ra những bài báo, mà có thể dùng từ là “vu oan giá họa” và “áp đặt” tới mức khá cay nghiệt. Và chưa cần biết bạn đã đọc cuốn sách hay chưa, bạn chỉ cần đọc những bài phỏng vấn này cũng đủ hiểu những cái tội mà cuốn sách phải mang phải. Chưa kể, khi chính tớ là người được chứng kiến sự vất vả, oan ức và mệt mỏi của những người trong cuộc!

Những đoạn chữ màu đỏ là những đoạn tâm sự của chị Trang với riêng tớ. Đoạn chữ xanhtớ ý kiến hôi xen vào. Bạn có thể đọc với tính chất tham khảo và…giải trí, và cũng thử đặt mình vào vị trí của chị Trang, khi cất công vất vả cả mấy năm giời có được một tác phẩm, mục đích là rất thiện chí mà bị vu như thế này thì sẽ như thế nào nhé!

Mục đích tớ viết những series này về Bóng, là vì:

Tớ quý Duy và chị Trang.

Là vì tớ đọc xong mấy bài báo chính tớ cũng không ngửi nổi, đặc biệt là khi tớ đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự và tớ biết là nó bức bối oan ức thế nào.

Là để truyền bá một tác phẩm có ích cho cộng đồng.

Để nói lên quan điểm của mình về người đồng tính!

Và tớ nói thẳng luôn chẳng ai trả tớ một xu nào để đi quảng bá hay đi “cãi thuê” thế này cả. Lý do tớ vẻn vẹn là như trên. Quyền đọc và suy nghĩ là ở bạn!

Với phần entry đầu tiên này, ngoài từ lý do một và hai, là còn vì lý do nữa, cảnh tỉnh những ai yêu sách sẽ tỉnh táo khi đọc review về một cuốn sách, kể cả sự tung hô hay là sự vùi dập nó. Bạn có thể được cho biết về một cuốn sách, nhưng đọc, và cảm nhận, là điều của riêng bạn, thật nực cười khi phải đi nghe lời khác để cảm nhận về một cuốn sách!

Tớ cũng sẽ giời thiệu cho các bạn về cuốn sách này, nhưng với tính chất thông tin và những gì tốt đẹp tử tế mà cá nhân tớ cảm nhận được dưới dạng chia sẻ. Còn lại, tất cả là ở quyền cảm nhận ở bạn!

Continue reading #210: Chuyện bên lề “Bóng”: Khi phóng viên akay phóng viên

#198: Vì sao yêu và ghét “Chuyện tình NY” ?

Hình ẩn

IMG_8566, photo, hinh anh, upload, download

Tặng mọi người bài hát: “Câu chuyện tình tôi” do Thủy Bông hát tặng tớ.

Bởi mấy câu mở đâu của NYLS được bắt đầu từ những lời của bài hát này

Cau-chuyen-tinh-toi_THUYBONG.mp3.mp3

Vậy là trọn người thứ 10 gửi tớ cái link này ngày hôm nay rồi đấy. Hình như là bài viết này mới có đúng không?

http://www.vnexpress.net/GL/Doi-song/Blog/2009/11/3BA15B25/

Nhớ khi nào NYLS được vinh dự đứng đầu trong top 10 cuốn sách bán chạy nhất của tác giả trẻ năm 2007. Thấy bạn ấy lại là người duy nhất không phải là “nhà văn” chuyên nghiệp hay đại loại là thậm chí “cây bút” nào cả. (Nghĩa là trước giờ chả bao giờ viết văn viết thơ nữa cơ). Và cũng có vẻ như đó là cuốn sách duy nhất trong list chẳng liên quan gì đến…..sex cả.

Thế nên tới hôm nay 3 năm rồi, nó vẫn được nhắc đến nóng hổi, bởi vì nó có rất nhiều khía cạnh “không bao giờ già cỗi” để khai thác.

Sự bí ẩn luôn đem lại giá trị bền lâu.

Tớ tự hào về bản thân đó, mọi người thấy buồn cười thì….cười đi, tớ kệ, hehehe!

Hôm nọ cô nhỏ Nguyễn Miền Biên Thùy có viết một cái note có tiêu đề là “Thật hay Giả” , có trích một đoạn nội dung như sau:

Continue reading #198: Vì sao yêu và ghét “Chuyện tình NY” ?

#195: Hà Kin quay trở lại NY

Tải hình ảnh về điện thoại di động, dtdd, download photo, SMS

IMG_32932, photo, hinh anh, upload, download

Kỉ niệm 1 năm cho bài báo này.

Vậy là hôm nay tôi đã ở NY được 1 năm rồi. Ôi chao.

Khi trả lời bài PV này, mọi người còn chưa từng nghe thấy một Hà Kin – a photographer. Đó là những ngày tháng suy nghĩ và mông lung về những quyết định của mình. Quả thật, đã rất liều lĩnh và khó khăn.

1 năm thôi, nhưng thay đổi thật là nhiều. Bước đầu đã thấy được những nỗ lực của mình có đem lại kết quả, và đúng đắn!

Đây là bài PV trên báo Thanh niên do chị Cát Khuê thực hiện. Đó là bài PV cuối cùng kể từ sau NYLS mà mình nhận lời trả lời. Với mình đây là 1 bài rất thú vị, vì nó hỏi được nhiều thứ mà tớ vốn muốn giãi bày cho mọi người hiểu!

I hope you dance

Hà Kin

ihopeyoudancekin1.mp3

    1. Đến bây giờ mọi người vẫn còn ngạc nhiên và nghi hoặc lý do mà bạn rời khỏi Bộ ngoại giao đấy, bạn có một cơ hội giãi bày hay chia sẻ ở đây này?

    Tôi nghĩ rằng với một số người khác thì mọi người có thể ngạc nhiên lâu chứ với tôi thì chắc tới giờ mọi người thấy hiểu nhiều hơn là ngạc nhiên.

    Tôi đã từng có một entry rất dài trên blog của mình để nói về việc vì sao mình lại từ bỏ một công việc tốt và đã học hành miệt mài để có thể thi đỗ như vậy.

    Theo tôi nghĩ thì thế này. Trong cuộc sống, có những công việc, sự kiện, sở thích…là tuyệt vời và rất tốt với một số người này nhưng không thể là tốt với một số người khác. Có những việc có thể được đa phần ca ngợi là tuyệt, là đẹp với số đông nhưng nó không thể là tốt đẹp cho tất cả. Có thể một công việc ổn định, có cơ hội thăng tiến, được đi nước ngoài nhiều, có tiếng tốt là điều mơ ước và “tốt” với rất rất nhiều người. Nhưng với những người như tôi chẳng hạn, một công việc của tự do, không bị ai điều khiển, ra lệnh, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, muốn được kiếm tiền theo đúng công sức và năng lực (theo cách của tôi) thì mới là tốt thì sao? Thực ra sự việc rất đơn giản, tôi đã cố gắng, đã thi vào Bộ, đã đỗ, nhưng cảm thấy nó không  phù hợp với sở thích và năng lực của mình, thì ra đi tìm việc khác hợp với mình thôi. Có những thứ là mơ ước của người này nhưng không là mơ ước của người khác mà!

    Và tôi tin rằng tôi không bao giờ bị chết đói cả, đó là động lực lớn nhất đấy (cười!). Continue reading #195: Hà Kin quay trở lại NY

#194: Đi học nhiếp ảnh

Bài viết về những cảm xúc đầu tiên khi bắt đầu đi học lớp nhiếp ảnh đầu tiên.

Repost:

(Tớ yêu bài hát này khủng khiếp vì ý nghĩa của nó, có thể vực bạn dậy khi bạn bế tắc và mông lung trong cuộc sống)

Đi học, buổi đầu tiên, thầy bảo:

“Điều đầu tiên đối với một người thích chụp ảnh nói chung hay là một nhiếp ảnh gia nói riêng, đó là một tâm hồn phóng khoáng, cởi mở,  đặc biệt không kiêu căng và tự phụ, tinh vi, bởi nếu không, sẽ không mở mắt mà nhìn và chụp được những điều đẹp đẽ của những con người và mọi thứ xung quanh”.

Quá đúng đi ấy chứ, làm nghề ảnh mà lại đầu óc nhỏ nhen, tinh vi là không thể có được những bức ảnh đẹp. Chắc chắn là thế, người càng nhìn thấy nhiều cái đẹp là người cởi mở, phóng khoáng và có lòng nhân hậu, những bức ảnh của họ sẽ phản ảnh lại những gì trong đầu họ.

Tác phẩm của mỗi người nghệ sĩ bao giờ cũng thể hiện những gì họ suy nghĩ, đặc biệt ở lĩnh vực về hình ảnh. Nếu một người chịu khó quan sát, thích và nhìn được góc đẹp của một con người, một vật thể, họ sẽ vẽ, film hoặc chụp ra được những vẻ đẹp đó.

Một người nghĩ rằng sexy sẽ là những đường cong của một thiếu nữ, chỉ một cái lưng hoặc một phần ngực lấp ló cũng làm người xem ảnh giật mình và thấy “xốn xang”. Nhưng có người nghĩ rằng sexy là phải “trần trùng trục” và phải “to hơn bưởi”.  Đó là trong đầu của nhiếp ảnh gia nghĩ thế nào thì sẽ ra tác phẩm như thế, hahaha!

Tóm lại là nhiều người hỏi đi học nhiếp ảnh làm gì, cứ giữ lấy bản năng hay là kỹ thuật thì đầy trên mạng, blah blah….Nhưng mà nhiều người không biết rằng đi học ở đây không phải là học thuộc lòng, bài vở, giáo án, hay cái gì gì. Đi học là để học những điều hay của người khác chứ không phải là học cái có trên giấy trên vở trên máy, là học để mở được cái đầu của mình ra.
Thậm chí giờ nhiều người vẫn nghĩ rằng mình đi học để lấy bằng gì? 10 người thì 9 người rưỡi hỏi như vậy. Xin thưa là chả có bằng cấp gì cả, đi học để có những thứ mà THỰC SỰ có thể LÀM ĐƯỢC cái gì đó cho bản thân và cho cuộc sống của mình, và hơn cả, là cái mình thích!

Lần đầu tiên trong cuộc đời tớ được đi học cái mà tớ thực sự thích và háo hức, và biết là để dùng nó vào mục đích gì.
Lần đầu tiên đi học mà chỉ thích được giao bài, thích được thử thách, thích được làm bài, không lo thi cử, không lo học cái gì mà mình nghĩ bị thừa thãi và vớ vẩn.

Lần đầu tiên đi học mà nghĩ rằng đối phó quả là một điều lãng phí và đáng xấu hổ.

Còn một con đường dài phía trước, không biết quyết tâm theo được đến đâu và cuộc đời sắp tới sẽ có những gì. Giờ mọi thứ chỉ là bắt đầu, còn rất nhiều điều phải học, haizzzzzzzzz. Nhưng mà…cứ thế này đi cái đã nhỉ, hehe.

Dạo này tớ có business card, có website riêng, có một chức doanh hơi bị oách nhá, hehe. Cụ thể sao tớ chỉ khoe với mỗi Bãi hoa và người iu tớ thôi, hehe!

Bài tập đầu tiên là một…..essay với tiêu đề: “Why do you like photography?”.
Tớ trả lời là vì:

http://i0.wp.com/img186.imageshack.us/img186/2953/photosyy7.jpg?w=660

Continue reading #194: Đi học nhiếp ảnh