#167: Profile vs Fanpage và….wallpapers!

http://i0.wp.com/img686.imageshack.us/img686/5144/mg7584.jpg?w=660

Entry này hơi dài: Bạn nào đang ngồi văn phòng cứ nói sếp là em đang tìm tài liệu cho công việc, nhé! Còn nếu là sếp thì…cũng nói thế nhé!

Vừa rồi chỉ làm một trò quậy nhỏ nhỏ về vụ tặng free wallpapers cho mọi người thôi, mà cũng vui đáo để. Cũng có vài chuyện nhỏ nhỏ để tâm sự đó nhé. Được cái trước giờ tớ giở ra cái trò gì đều có lý của nó cả!

Tình hình là bây giờ tớ có tới hai trang facebook lận. Một cái gọi là “profile”, và chỉ giới hạn chừng 5000 người trong list thôi (điều này thì giờ không phải ai cũng biết). Còn một cái gọi là “fan page”. Mà đã là fan thì nghĩa là phải cho không giới hạn chứ, đúng không nào? Người ta mở fan page vì lý do nạp phan, chứ tớ mở thêm trang phan page là vì…..profile tớ hết chỗ, và cho nó thêm…mát mẻ. Tất nhiên là tớ không thích gọi ai là fan hết, vì thứ nhất tớ không thích làm thần tượng, tớ ngại…trách nhiệm. Thứ nhì là bản thân tớ cũng chẳng thích đi làm quạt cho bác nào chị nào anh nào em nào, thế nên tất nhiên người khác cũng chả thích làm quạt của mình làm cái chi.  Nhưng mà bạn Facebook chỉ cho tớ 2 lựa chọn, một là “friends”, hai là “fan”. Mà “friends” thì đầy xừ nó hết rồi, thôi đành mở cửa hàng quạt vậy!

Chính vì không add thêm được nữa, nên với một số bạn add tớ thêm và trong list pendings, con số hiện giờ đã đạt ngưỡng 6200 người. Nếu bình thường dăm ba người add tớ mà tớ ignore thì 0 có vấn đề gì cả, nhưng mà bài học từ hồi 360, 0 còn chỗ accept nhưng mà người ta cứ chửi bố mình lên rồi làm phiền lẵng nhẵng, hơn nữa bản thân tớ mà đi add ai mà cứ lặng thinh và 0 add lại thì tớ cũng thấy khó chịu lắm. 10 người khó chịu mình thì được, chứ tới….6000 người thì không được rồi. Vậy nên lâu lâu tớ lại gửi message  cáo lỗi cho những ai tớ không add được, và nói nếu thực sự muốn quan tâm đến tớ thì qua fanpage, ở đó unlimited. (Vì có quan tâm mới add tớ chứ, đúng không? Tớ cũng đâu biết ai với đâu) Tớ có nhấn là Profile hay là Fan page thì tớ không có coi gì khác nhau cả, tớ trân trọng những ai quan tâm tới mình và đến với mình, giao lưu và cùng chia sẻ với họ, vậy thôi!

Sự thật là với cái profile gần 5000 người thì tớ quen và biết thật sự chỉ cỡ 30 người thôi, bạn thân nhất thì chỉ có một, và bạn thân..gần nhất thì ba bốn người.  Vậy nên là dù bạn nằm trong list “friends” hay là “fanpage” thì tớ cũng đâu  biết bạn là ai đâu để mà phân biệt! Vậy mà, có những người gửi thư trả lời với rất nhiều lời lẽ sỗ sàng và bất lịch sự, đại loại: Nhẹ thì: “Xin lỗi chị, em muốn làm bạn chị thôi chị ạ, chị chưa là gì để mà em làm fan đâu”, “Nằm mơ mà tôi làm fan”, “Sao chị có thể ảo tưởng về bản thân nhiều thế nhỉ?”, hay thậm chí sỗ sàng hơn: “Bạn ơi đập đầu vào tường mà tỉnh đi!”. Có bạn nghĩ rằng không thể có chuyện facebook giới hạn friends, tớ chỉ nghĩ ra để mà vòi fans!  Má ơi, không hiểu sao mấy loại người này mà cũng đi add tớ nữa. Trước giờ tớ chỉ nghĩ, người nào vui tính, phóng khoáng, lạc quan, tốt tính…mới là những người quan tâm đến tớ mà thôi! Mà giời ơi, không thích thì đi chỗ khác, không join thì thôi, tớ đâu có cần chứ, join mà một đống người thần kinh rung rinh thì mới là tồi tệ đó!

Continue reading #167: Profile vs Fanpage và….wallpapers!

#169: Chụp ảnh và…tiền. P1

Cho những ai quan tâm tới việc muốn “đặt hàng” tớ chụp ảnh!

#48: Hannah and Hieu – Wedding. Part 2


Hôm nay tớ có một “tâm sự” mới và nóng hổi!!!!


Ok, câu chuyện được bắt đầu rất rõ ràng và thẳng thắn. Đó là vấn đề chụp ảnh đổi lấy tiền và rất nhiều….thứ khác!!!
Dạo gần đây tớ nhận được khá nhiều tin nhắn và messages muốn hỏi về việc muốn nhờ tớ chụp ảnh. Một số bạn thì rất thẳng thắn về việc giá tiền cho những nhu cầu chụp của họ, còn một số thì có vẻ rất ngại ngần khi muốn hỏi về giá cả hay là việc tớ có muốn chụp cho họ hay không, một số thì rất là hồn nhiên…..!!!


Vậy nên tớ làm thông báo sau đây, thông báo rất chi là quan trọng. Thế này nhé, hiện tại tớ đang học nhiếp ảnh, là đi HỌC NGHỀ, và tương lai để theo đuổi ngành nghề liên quan tới nhiếp ảnh, chưa chắc là chỉ nhiếp ảnh, nhưng chắc chắn là một định hướng rất rõ ràng. Nó không phải là nghề tay trái hay tay phải, không phải chỉ là thú vui, không phải việc tớ chụp lắt nhắt này nọ để kiếm thêm trang trải cuộc sống. Nó là một ĐỊNH HƯỚNG NGHỀ NGHIỆP RÕ RÀNG! Tớ cũng không phải là nhà văn hay nhà báo gì cả, xin mọi người đừng mãi ngộ nhận về điều này!


Trước khi tới nghề này thì tớ đã có cả một thời gian rất dài chụp FREE, cho bạn bè, gia đình, và cả người lạ. Chụp Free một phần là để rèn luyện tay nghề, còn một phần rất quan trọng, mà suốt thời gian trước tớ kiên quyết không chụp lấy tiền, đó là vì tớ đang phát triển và khám phá khả năng của mình, tớ không thể để đồng tiền chi phối mình. Khi chụp lấy tiền, nghĩa là sẽ có áp lực, sẽ có sự điều khiển của người khác, ý của người khác, gu của người khác, sẽ phải nghe lời người khác…tớ chưa kịp là mình, chưa kịp khám phá hay định hình cho bản thân mình một phong cách riêng thì đã phải theo những cái của người khác. Mà cái của người khác….không phải là cái của mình, và chưa chắc là nó là hay, là tốt hay là đẹp!


Thời gian thực tập và chút xíu học hành đủ để tớ bắt đầu có những bước đầu tiên để làm chủ bản thân, đủ hiểu mình sẽ biết chụp cái gì và thế nào (theo cách của mình) trước mỗi vụ chụp hình, và quan trọng là tự học cho mình được những bước đi cơ bản đầu tiên về sự sáng tạo. Tớ cảm thấy mình phải được thực tập nữa, học nữa, học nhiều vào nữa!


Vậy nên – It is about time. Cũng phải tới lúc tớ cần tiền để phục vụ cho những nhu cầu học hành và phát triển tiếp tục của tớ. Thời gian gần đây thì tớ bắt đầu tới lúc phải chụp ảnh đổi lấy tiền hoặc những thứ tớ cần. Thứ nhất, tớ không phải là một người giàu có, nếu không nói là ngoài máy ảnh ra chả có tài sản nào khác. Nhiều người nghĩ rằng tớ chỉ thích chụp ảnh và có thể lang thang đây đó và dư thừa nhiều thời gian và tiền bạc để chụp. Vậy hãy nhớ rằng, nghề ảnh là nghề cần đi rất nhiều, cần nhiều dụng cụ, máy móc, và như hiện tại rất quan trọng: Đi học! Hiểu ra điều này thì sẽ giúp nhiều bạn bớt băn khoăn hơn về việc tớ chụp ảnh có lấy tiền hay không. Tớ trả lời là: CÓ CHỨ!


Hiện tại tớ cần tiền làm gì?: Nhắc lại: ĐI HỌC – MUA MÁY – ĐI DU LỊCH!


Và tiền cho rất nhiều thú vui nho nhỏ khác.


Nhưng để nhắc lại rằng tớ chụp ảnh lấy tiền thế nào, và nó bắt đầu ảnh hưởng tới việc ảnh hưởng phong cách của tớ hay chưa. Câu trả lời là: ….CHƯA BIẾT.


Tuy nhiên, trước giờ, khi chụp cho bất kỳ ai, tớ đều là người chủ động và làm chủ những shoot hình. Thật may mắn, quãng thời gian thực tập free giúp cho tớ điều hòa được yêu cầu của người chụp và những gì mình muốn. Mọi sự đầu tư đều không hề uổng phí!


Hôm nay tớ chính thức làm thông báo về việc nhận chụp ảnh lấy tiền (hoặc những thứ khác). “Những thứ khác” ở đây ý là gì?:


– Là vé đi tới những nơi tớ muốn được đi
– Vé cho những chương trình ca nhạc, bảo tàng, mỹ thuật……tớ muốn.
– Dụng cụ máy ảnh
– Học phí học những lớp học tớ thích
– Trao đổi lại bằng những hành động tớ muốn (chẳng hạn, đàn hát cho tớ nghe hay làm ra những thứ tớ muốn….)
……

Chắc nói vậy mọi người đủ hiểu “những thứ khác” là gì! Là tiền mà không là tiền, “những thứ khác” này thường được áp dụng với bạn bè, người thân, người quen biết, những người tài năng, những người mà ngại trả…bằng tiền!


Vừa rồi chuyến đi vòng quanh nước Mỹ chính là một món quà được đổi bằng 2 bộ ảnh đám cưới này:

http://www.hakinkin.info/2009/10/19/167-dam-c%C6%B0%E1%BB%9Bi-%E1%BB%9F-cong-vien-yosemite-ph%E1%BA%A7n-1/

http://www.hakinkin.net/2009/08/21/42-her-wonderful-wedding/


Sắp tới, tớ sẽ có một vài kế hoạch về chụp hình (theo nhiều yêu cầu khác nhau, không chỉ là hình cưới) và hiện tại đã có một vài đơn đặt hàng cho năm sau với các bang khác nhau trong nước Mỹ. Và có một vụ được cô dâu chú rể mua vé rước qua tận châu Âu chụp ảnh. Trước mắt đã có nguyên một mùa hè bận rộn! Nếu không có gì thay đổi, khả năng tớ về Việt Nam ăn Tết năm nay sẽ khá cao, tớ sẽ giành thời gian để chụp cho những ai muốn đặt hàng tại Việt Nam trong thời gian này. Và vào bài sau, tớ sẽ đăng cụ thể thời gian, yêu cầu, các hình thức dịch vụ, samples và contact cho những ai muốn tớ chụp ảnh cho từ giờ tới năm sau.


Tớ chỉ có một chỉ tiêu về số lượng người chụp thôi, và sẽ không vượt quá chỉ tiêu đó. Không phải chảnh chọe gì, mà là chụp ít để chất lượng. Cái gì cũng cần phải có thời gian suy nghĩ, tìm lại cảm hứng, thời gian xử lý ảnh kỹ càng. Và chỉ chụp cho ai sòng phẳng, thoải mái, chịu khó, phóng khoáng!

Sẽ nói kỹ vào phần 2 nhé! Nói nữa….dài quá, hehehe!

#129: Trả lời PV đài RFI: 0 có chuyện ưu tiên sinh con trai

Xóa bài viết

Bạn có muốn xóa entry này không?
magnify

http://i2.wp.com/stuffem.files.wordpress.com/2007/03/gender_equality.JPG?w=660

Có ai còn nhớ, cách đây vừa tròn một năm, cũng mùa này, tháng này, tớ đã từng có một bài phỏng vấn toát mồ hôi hột với đài RFI (đài radio quốc tế của Pháp), vừa toát mồ hôi vừa cười ra nước mắt, vì tớ đã hồn nhiên xưng “mình” và “bạn” với một phát thanh viên kỳ cựu có giọng nói cực kỳ đặc biệt và quen thuộc với rất nhiều lớp thính giả Việt Nam cả trong nước và hải ngoại qua bao nhiêu năm. Và chỉ sau đó mới phát hiện ra “bạn” phóng viên đáng tuổi bác của mình.

Nhưng nhờ vậy mà tớ có một người bạn lớn đáng kính. Bác và tớ vẫn nói chuyện và liên lạc với nhau cả năm qua, tớ khoe cho bác những bức ảnh tớ chụp và bác gửi tớ những lời khuyên cực kỳ tuyệt vời cho những kế hoạch tớ đang liều lĩnh thực hiện.

Và tròn một năm, tớ lại lên RFI một lần nữa, do chính bác phỏng vấn bằng 2 câu hỏi. Tớ đã trả lời và không bị cắt một câu nhé.

Tớ rất thích đề tài này, và đúng là cơ hội để được nói lên những gì mình nghĩ đấy!

Bác làm đề tài này khi nhận được báo cáo là trong vòng 20 năm nữa, tình trạng trai thừa gái thiếu ở Việt Nam ở tới mức khủng hoảng, hiện tại tình trạng đã đang ở mức báo động.

Mọi người nghĩ sao?

Toàn bộ bài báo

http://www.rfi.fr/actuvi/articles/107/article_1650.asp

Trích nguyên phần của Hà Kin trong bài báo

Tác giả Hà Kin

Tác giả Hà Kin

Tại sao lại phải đặt ưu tiên phải sinh con trai để có người nối dõi ?

Trở lại với chuyện sinh trai hay gái, Hà Kin, tác giả tiểu thuyết “Chuyện tình New York”, từ một tiểu thuyết trên blog được xuất bản thành sách vào hàng ăn khách trong năm 2007 tại Việt Nam cho ý kiến riêng của cô :

Continue reading #129: Trả lời PV đài RFI: 0 có chuyện ưu tiên sinh con trai

#124: Da trắng và chuyện phản biện xã hội

Mọi người có thể xem videos trên youtube nhé!

Qua blog của bạn Hin có một bài về vụ quảng cáo mới của Ponds.

Các bạn đang “tố cáo” Ponds ầm ầm. Nhưng mà nhờ sự tranh cãi của các bạn, tớ lại nhìn ra được nhiều điều khác khá thú vị!

Ok, khoan nói tới nội dung mới của Ponds có điều gì mà gây “xôn xao” dư luận như vậy. Trước hết phải nói rằng xem cái cách nó quảng cáo làm tớ hơi bị kết, vì nó giống với một lần tớ nảy ra ý định trước đây khi nói về quảng cáo trên TV, rằng: tại sao không kết nối những lần quảng cáo thành một dạng series truyền hình làm người xem phải tò mò theo dõi? (Đọc NYLS của tớ mọi người cũng đủ thấy tớ rất thích phong cách sắp xếp này). Tuy nhiên, tranh cãi với bạn tớ, bạn tớ bảo: “Bọn nó làm một quảng cáo đã mất bao là tiền, năm làm được một cái là hết”. Tớ bảo: “Nhưng mà có thể làm kiểu đơn giản, quan trọng là nội dung hấp dẫn nối tiếp, cần gì hoành tráng”. Nó bảo: “Nhưng nếu họ không tìm được kịch bản tốt hoặc nội dung hấp dẫn, có phải ai cũng được như Budweiser đâu?”. Tớ bảo: “Ủa, đã làm quảng cáo thì phải tìm ý tưởng tốt chứ, mà cũng đâu cần phải quá phức tạp hay trí tuệ đâu?”…và cứ thế ngồi tranh luận. Rồi kết một lý do: TỐN KÉM, haha.

Thế nên khi xem series Ponds, tớ thấy thỏa mãn vì ý kiến của tớ được chứng minh. Ít nhất là ở cái khoản hình ảnh và diễn viên, tạo cảm giác nhẹ nhàng và không bị nhàm chán, cho dù nội dung nhiều chị em xem tức anh ách nhưng mà …vẫn theo dõi đều đều. Đểu thật! Kiểu quảng cáo này cũng giải tỏa một trong những thắc mắc tranh cãi giữa bạn tớ và tớ. Bạn tớ bảo: “Nhưng mà quảng cáo theo tập thế thì tập nào người ta xem rồi người ta chả thèm xem lại nữa thì sao, thế quảng cáo liên tục tập mới à?” Tớ cãi: “Thế những quảng cáo cứ lặp đi lặp lại hàng ngày đó thì sao?”. Quan trọng là quay đẹp, có nội dung, vừa đủ để phụ thuộc chờ một “tập” sau mà vừa có thể tự phát độc lập nhiều lần. Ok, vỗ tay vỗ tay.

Rồi, bây giờ nói tới phần nội dung tranh cãi. Ponds từ trước tới giờ nổi tiếng là ca ngợi những cô gái da trắng (ơ thì sản xuất sản phẩm làm trắng da thì không ca ngợi da trắng thì làm gì?). Các cô gái cứ càng trắng thì các anh càng để ý, túm lại là một ngày khi nào….trắng đủ thì các cô sẽ được các anh mời đi chơi và…làm gì đó nữa thì không biết. Ngày trước, khi xem những mẩu quảng cáo này thì tớ tức xì khói, không phải vì vốn dĩ tớ là một người…da đen, mà vì ý tưởng này quá thô.

Continue reading #124: Da trắng và chuyện phản biện xã hội

#105: Sex và nhìn gì vào top 100 trang web được truy cập nhiều nhất Việt Nam?

Nhân vụ tớ đọc được khá nhiều bài phản đối bài viết của tớ về vụ: “quan điểm sex trước hôn nhân”, cả trên blog lẫn bài mới trên báo Tuổi trẻ. Điều khiến tớ suy nghĩ là, đa phần những quan điểm phản đối đều không có lý do nào khiến tớ tâm phục khẩu phục, lý do nào tớ cũng thấy có “kẽ hở” để cãi lại, chưa kể nhiều lý do tức cười không thể tả, kiểu như, việc để người phụ nữ “quan hệ trước hôn nhân” là sẽ gây “nhiễu loạn xã hội” hay đơn giản chỉ vì lý do, nếu để sex thế thì lấy đâu ra…đủ nhà nghỉ và…bao cao su??

Thậm chí cả những quan điểm rất nghiêm túc hơn nhiều cũng thấy “có vấn đề”, rằng cho dù “không sex sớm, và sex an toàn” nhưng yếu tố tâm lý chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng…dài lắm, đại loại rằng cho dù bạn 40 tuổi bạn chưa lấy chồng thì bạn vẫn không được quyền sex, vì như thế là…ảnh hưởng tâm lý…blah blah…

Tóm lại là nhiều, không phải vì tớ bảo thủ hay tớ cứ khăng khăng mù quáng phản đối gì quan điểm của các bạn, mà đơn giản chỉ là lý do của các bạn không đủ sức thuyết phục tớ. Và các bạn đã không hiểu là ĐẠI Ý của bài viết, rằng: QUAN ĐIỂM LÀ CỦA MỖI NGƯỜI!. Tớ đâu có bảo bạn PHẢI hay NÊN quan hệ đi, mà tớ nói rằng: CÁI VIỆC NGƯỜI KHÁC QUAN HỆ HAY KHÔNG LÀ QUYỀN CỦA HỌ, và điều đó không có gì là xấu, CHỈ LÀ BẠN KHÔNG CÓ QUYỀN ĐÁNH GIÁ HAY COI THƯỜNG NGƯỜI KHÁC!! (Tất nhiên là có những lý do và trường hợp cụ thể như đã phân tích!)

Nhưng tất nhiên tớ đã từng nói, quan điểm và nhận thức của thiên hạ không đồng nhất. Nên người hiểu được cũng chỉ là một phần mà thôi!

Sau khi đọc khá nhiều comment và phản hồi, chợt nhận ra có thật nhiều lỗ hổng trong quan điểm và nhận thức về sex. Tớ rất thích một bài phân tích của Trần Thu Trang về cái kiểu “sính ngoại”, khi tiếp nhận một điều gì đó mới mẻ của phương Tây, hoặc thậm chí…cũng chẳng phải từ Tây, nhưng khi nó bị “áp dụng” theo chiều hướng lệch lạc thì lại đổ vấy cho là…tại Tây, tất cả là tại bọn Tây, còn mình là bị bọn Tây “nó hại”.

Continue reading #105: Sex và nhìn gì vào top 100 trang web được truy cập nhiều nhất Việt Nam?

#103: To be or not to be? Lên hình hay 0 lên hình?

Bài viết viết vào giai đoạn nổi lềnh phềnh và được báo đài săn đón. Cho tới bây giờ, nó vẫn giữ nguyên giá trị và…quan điểm!


Lại vừa từ chối vtc lần thứ hai thì phải, thấy trong lòng lại áy náy. Giờ tính lại mình được đủ một bộ V lẫn VTC mời. VTV1, VTV2, VTV3, VTV4, VTV6, mỗi V là cho một chương trình khác nhau nhưng mình đã thật bản lĩnh từ chối hết thảy!

Dù sao thì, mình cũng có nhiều lý do để không nên lên hình nhiều:

Không ăn hình.

Không biết diễn

Không…thích lên hình.

Sự thật là, mình không thích hình ảnh của mình đi quá xa hay trở nên nhàm chán. Mình chỉ thích blog, bí ẩn trên blog, mình chỉ là một blogger, mình chỉ thích mình cứ là mình thế này, bí ẩn, chút tò mò, đơn giản!

Mình cũng không có ý định lăng xê bản thân thái quá. Tất cả vừa xong là vừa đủ.

Mình gửi cảm ơn tới các bạn, các anh chị đã gửi cho mình lời mời lên hình, và một lời xin lỗi nữa nhé !

Thôi thì…

Không có gì quá là tốt !

Không có gì thỏa mãn mọi sự tò mò là tốt !

To be or not to be…well, just let it be..

#99: Tập hát bài Let it be

IMG_6689, photo, hinh anh, upload, download

Có cô bé hay than thở: “Anh ấy chán em thì làm sao hả chị? Anh ấy nhỡ đâu không còn yêu em nữa thì sao hả chị? Em cảm thấy như thế, nếu thế thì em sẽ làm sao???” “Em chẳng làm sao cả, vì tình cảm đâu phải là thứ muốn là được, em có lo lắng mà người ta không yêu, em cũng lo lắng làm gì, come on, let it be..”

Có anh bạn suốt ngày lo lắng mình sẽ không lấy nổi vợ, mình sẽ không kiếm đủ tiền cho “thiên hạ biết mặt”. “Tại sao phải cần cho thiên hạ biết mặt?” “Để mọi người biết tớ xứng danh là thằng đàn ông thực sự” “Bố tớ nghèo lắm, thế bố tớ không là đàn ông thực sự à?” “Không, tớ, tớ phải…hơn bố ấy..”. “Nhưng ấy giàu hơn tớ cũng chỉ coi như ấy thế này mà thôi…”. “Kệ ấy, tớ cần phải tự hào…”. Và bạn ấy vẫn cặm cụi kiếm tiền, vẫn cặm cụi kéo cưa….và bạn ấy chẳng bao giờ vừa lòng…..Hey, why don’t let it be…?

Continue reading #99: Tập hát bài Let it be