binhluan

#210: Chuyện bên lề “Bóng”: Khi phóng viên akay phóng viên

http://x53.xanga.com/5bec8a7a07c35201760989/b156470990.jpg

Trước khi tớ post những phần cuối cùng của truyện Bóng, tớ sẽ bonus thềm 2 phần truyện ngoài lề về cuốn sách (trước đây cũng đã post bên 360 nhưng có thể nhiều người chưa đọc).  Một bài là tâm sự từ phía những người chấp bút cuốn sách và một bài là những quan điểm của tớ về cuốn này.

Phần này sẽ là phần tâm sự của tác giả: Đoan Trang là 1 phóng viên. Và hãy xem PV chiến nhau với PV thế nào nhé.

Tớ rất ủng hộ bài này. Bởi chính tớ cũng là một nạn nhân của một số phóng viên và báo chí!

Chị Đoan Trang và anh Hoàng Nguyên là người chắp bút chính cho câu chuyện của cuốn sách này. Hỗ trợ họ là rất nhiều người khác với hàng trăm phút ghi băng câu chuyện tự sự của nhân vật chính của câu chuyện: Người đàn ông đồng tính mang tên Nguyễn Văn Dũng, là sáng lập viên Thông Xanh (nhóm tự lực của người đồng tính). Chị Đoan Trang cũng là một nhà báo, và hơn hai hết chị hiểu khi sản phẩm của mình bị chính những “đồng nghiệp” đánh lại cho tả tơi.

Vì sao bị “đánh” vậy?:

Vì:

- Cuốn sách được cho là ăn theo đề tài ăn khách gây tò mò “Đồng tính”.

- Vì cuốn sách gây ra được sóng dư luận.

- Vì cần phải nghĩ ra bài để viết.

- VÌ PHÓNG VIÊN CHƯA ĐỌC CUỐN SÁCH! (Và những lý do này có quan hệ khá hữu cơ với nhau).

- Vì thích viết để dập nhau (niềm vui ưa thích của rất nhiều phóng viên)

Ok, nếu để phân tích về cuốn sách có gì, viết gì, cảm nhận của tớ về nó, nó có gì đặc biệt và đúng là nó có “rẻ tiền” không. Đó sẽ là kỳ sau.

Nhưng trước hết cho mọi người thưởng thức những điều nực cười khi một số nhà báo viết bài và đi phỏng vấn về cuốn sách. Khi tớ có một buổi sáng trong lành ngồi nói chuyện với chị Trang, chị phỏng vấn tớ chưa tới đâu thì tớ được dịp nghe ngược lại ngọn ngành về đứa con tinh thần mới ra khiến chị đang mệt mỏi, mệt mỏi vì bước đầu có thể coi là thành công và gây những hiệu quả tốt của nó (thành công cũng mệt mỏi lắm đấy), mệt mỏi vì sự tức giận khi bị chính những đồng nghiệp của mình viết ra những bài báo, mà có thể dùng từ là “vu oan giá họa” và “áp đặt” tới mức khá cay nghiệt. Và chưa cần biết bạn đã đọc cuốn sách hay chưa, bạn chỉ cần đọc những bài phỏng vấn này cũng đủ hiểu những cái tội mà cuốn sách phải mang phải. Chưa kể, khi chính tớ là người được chứng kiến sự vất vả, oan ức và mệt mỏi của những người trong cuộc!

Những đoạn chữ màu đỏ là những đoạn tâm sự của chị Trang với riêng tớ. Đoạn chữ xanhtớ ý kiến hôi xen vào. Bạn có thể đọc với tính chất tham khảo và…giải trí, và cũng thử đặt mình vào vị trí của chị Trang, khi cất công vất vả cả mấy năm giời có được một tác phẩm, mục đích là rất thiện chí mà bị vu như thế này thì sẽ như thế nào nhé!

Mục đích tớ viết những series này về Bóng, là vì:

- Tớ quý Duy và chị Trang.

- Là vì tớ đọc xong mấy bài báo chính tớ cũng không ngửi nổi, đặc biệt là khi tớ đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự và tớ biết là nó bức bối oan ức thế nào.

- Là để truyền bá một tác phẩm có ích cho cộng đồng.

- Để nói lên quan điểm của mình về người đồng tính!

Và tớ nói thẳng luôn chẳng ai trả tớ một xu nào để đi quảng bá hay đi “cãi thuê” thế này cả. Lý do tớ vẻn vẹn là như trên. Quyền đọc và suy nghĩ là ở bạn!

Với phần entry đầu tiên này, ngoài từ lý do một và hai, là còn vì lý do nữa, cảnh tỉnh những ai yêu sách sẽ tỉnh táo khi đọc review về một cuốn sách, kể cả sự tung hô hay là sự vùi dập nó. Bạn có thể được cho biết về một cuốn sách, nhưng đọc, và cảm nhận, là điều của riêng bạn, thật nực cười khi phải đi nghe lời khác để cảm nhận về một cuốn sách!

Tớ cũng sẽ giời thiệu cho các bạn về cuốn sách này, nhưng với tính chất thông tin và những gì tốt đẹp tử tế mà cá nhân tớ cảm nhận được dưới dạng chia sẻ. Còn lại, tất cả là ở quyền cảm nhận ở bạn!

Tiếp

#198: Vì sao yêu và ghét “Chuyện tình NY” ?

Hình ẩn

IMG_8566, photo, hinh anh, upload, download

Tặng mọi người bài hát: “Câu chuyện tình tôi” do Thủy Bông hát tặng tớ.

Bởi mấy câu mở đâu của NYLS được bắt đầu từ những lời của bài hát này

Cau-chuyen-tinh-toi_THUYBONG.mp3.mp3

Vậy là trọn người thứ 10 gửi tớ cái link này ngày hôm nay rồi đấy. Hình như là bài viết này mới có đúng không?

http://www.vnexpress.net/GL/Doi-song/Blog/2009/11/3BA15B25/

Nhớ khi nào NYLS được vinh dự đứng đầu trong top 10 cuốn sách bán chạy nhất của tác giả trẻ năm 2007. Thấy bạn ấy lại là người duy nhất không phải là “nhà văn” chuyên nghiệp hay đại loại là thậm chí “cây bút” nào cả. (Nghĩa là trước giờ chả bao giờ viết văn viết thơ nữa cơ). Và cũng có vẻ như đó là cuốn sách duy nhất trong list chẳng liên quan gì đến…..sex cả.

Thế nên tới hôm nay 3 năm rồi, nó vẫn được nhắc đến nóng hổi, bởi vì nó có rất nhiều khía cạnh “không bao giờ già cỗi” để khai thác.

Sự bí ẩn luôn đem lại giá trị bền lâu.

Tớ tự hào về bản thân đó, mọi người thấy buồn cười thì….cười đi, tớ kệ, hehehe!

Hôm nọ cô nhỏ Nguyễn Miền Biên Thùy có viết một cái note có tiêu đề là “Thật hay Giả” , có trích một đoạn nội dung như sau:

Tiếp

#195: Hà Kin quay trở lại NY

Tải hình ảnh về điện thoại di động, dtdd, download photo, SMS

IMG_32932, photo, hinh anh, upload, download

Kỉ niệm 1 năm cho bài báo này.

Vậy là hôm nay tôi đã ở NY được 1 năm rồi. Ôi chao.

Khi trả lời bài PV này, mọi người còn chưa từng nghe thấy một Hà Kin – a photographer. Đó là những ngày tháng suy nghĩ và mông lung về những quyết định của mình. Quả thật, đã rất liều lĩnh và khó khăn.

1 năm thôi, nhưng thay đổi thật là nhiều. Bước đầu đã thấy được những nỗ lực của mình có đem lại kết quả, và đúng đắn!

Đây là bài PV trên báo Thanh niên do chị Cát Khuê thực hiện. Đó là bài PV cuối cùng kể từ sau NYLS mà mình nhận lời trả lời. Với mình đây là 1 bài rất thú vị, vì nó hỏi được nhiều thứ mà tớ vốn muốn giãi bày cho mọi người hiểu!

I hope you dance

Hà Kin

ihopeyoudancekin1.mp3

    1. Đến bây giờ mọi người vẫn còn ngạc nhiên và nghi hoặc lý do mà bạn rời khỏi Bộ ngoại giao đấy, bạn có một cơ hội giãi bày hay chia sẻ ở đây này?

    Tôi nghĩ rằng với một số người khác thì mọi người có thể ngạc nhiên lâu chứ với tôi thì chắc tới giờ mọi người thấy hiểu nhiều hơn là ngạc nhiên.

    Tôi đã từng có một entry rất dài trên blog của mình để nói về việc vì sao mình lại từ bỏ một công việc tốt và đã học hành miệt mài để có thể thi đỗ như vậy.

    Theo tôi nghĩ thì thế này. Trong cuộc sống, có những công việc, sự kiện, sở thích…là tuyệt vời và rất tốt với một số người này nhưng không thể là tốt với một số người khác. Có những việc có thể được đa phần ca ngợi là tuyệt, là đẹp với số đông nhưng nó không thể là tốt đẹp cho tất cả. Có thể một công việc ổn định, có cơ hội thăng tiến, được đi nước ngoài nhiều, có tiếng tốt là điều mơ ước và “tốt” với rất rất nhiều người. Nhưng với những người như tôi chẳng hạn, một công việc của tự do, không bị ai điều khiển, ra lệnh, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, muốn được kiếm tiền theo đúng công sức và năng lực (theo cách của tôi) thì mới là tốt thì sao? Thực ra sự việc rất đơn giản, tôi đã cố gắng, đã thi vào Bộ, đã đỗ, nhưng cảm thấy nó không  phù hợp với sở thích và năng lực của mình, thì ra đi tìm việc khác hợp với mình thôi. Có những thứ là mơ ước của người này nhưng không là mơ ước của người khác mà!

    Và tôi tin rằng tôi không bao giờ bị chết đói cả, đó là động lực lớn nhất đấy (cười!). Tiếp

#194: Đi học nhiếp ảnh

Bài viết về những cảm xúc đầu tiên khi bắt đầu đi học lớp nhiếp ảnh đầu tiên.

Repost:

(Tớ yêu bài hát này khủng khiếp vì ý nghĩa của nó, có thể vực bạn dậy khi bạn bế tắc và mông lung trong cuộc sống)

Đi học, buổi đầu tiên, thầy bảo:

“Điều đầu tiên đối với một người thích chụp ảnh nói chung hay là một nhiếp ảnh gia nói riêng, đó là một tâm hồn phóng khoáng, cởi mở,  đặc biệt không kiêu căng và tự phụ, tinh vi, bởi nếu không, sẽ không mở mắt mà nhìn và chụp được những điều đẹp đẽ của những con người và mọi thứ xung quanh”.

Quá đúng đi ấy chứ, làm nghề ảnh mà lại đầu óc nhỏ nhen, tinh vi là không thể có được những bức ảnh đẹp. Chắc chắn là thế, người càng nhìn thấy nhiều cái đẹp là người cởi mở, phóng khoáng và có lòng nhân hậu, những bức ảnh của họ sẽ phản ảnh lại những gì trong đầu họ.

Tác phẩm của mỗi người nghệ sĩ bao giờ cũng thể hiện những gì họ suy nghĩ, đặc biệt ở lĩnh vực về hình ảnh. Nếu một người chịu khó quan sát, thích và nhìn được góc đẹp của một con người, một vật thể, họ sẽ vẽ, film hoặc chụp ra được những vẻ đẹp đó.

Một người nghĩ rằng sexy sẽ là những đường cong của một thiếu nữ, chỉ một cái lưng hoặc một phần ngực lấp ló cũng làm người xem ảnh giật mình và thấy “xốn xang”. Nhưng có người nghĩ rằng sexy là phải “trần trùng trục” và phải “to hơn bưởi”.  Đó là trong đầu của nhiếp ảnh gia nghĩ thế nào thì sẽ ra tác phẩm như thế, hahaha!

Tóm lại là nhiều người hỏi đi học nhiếp ảnh làm gì, cứ giữ lấy bản năng hay là kỹ thuật thì đầy trên mạng, blah blah….Nhưng mà nhiều người không biết rằng đi học ở đây không phải là học thuộc lòng, bài vở, giáo án, hay cái gì gì. Đi học là để học những điều hay của người khác chứ không phải là học cái có trên giấy trên vở trên máy, là học để mở được cái đầu của mình ra.
Thậm chí giờ nhiều người vẫn nghĩ rằng mình đi học để lấy bằng gì? 10 người thì 9 người rưỡi hỏi như vậy. Xin thưa là chả có bằng cấp gì cả, đi học để có những thứ mà THỰC SỰ có thể LÀM ĐƯỢC cái gì đó cho bản thân và cho cuộc sống của mình, và hơn cả, là cái mình thích!

Lần đầu tiên trong cuộc đời tớ được đi học cái mà tớ thực sự thích và háo hức, và biết là để dùng nó vào mục đích gì.
Lần đầu tiên đi học mà chỉ thích được giao bài, thích được thử thách, thích được làm bài, không lo thi cử, không lo học cái gì mà mình nghĩ bị thừa thãi và vớ vẩn.

Lần đầu tiên đi học mà nghĩ rằng đối phó quả là một điều lãng phí và đáng xấu hổ.

Còn một con đường dài phía trước, không biết quyết tâm theo được đến đâu và cuộc đời sắp tới sẽ có những gì. Giờ mọi thứ chỉ là bắt đầu, còn rất nhiều điều phải học, haizzzzzzzzz. Nhưng mà…cứ thế này đi cái đã nhỉ, hehe.

Dạo này tớ có business card, có website riêng, có một chức doanh hơi bị oách nhá, hehe. Cụ thể sao tớ chỉ khoe với mỗi Bãi hoa và người iu tớ thôi, hehe!

Bài tập đầu tiên là một…..essay với tiêu đề: “Why do you like photography?”.
Tớ trả lời là vì:

http://img186.imageshack.us/img186/2953/photosyy7.jpg

Tiếp

#167: Profile vs Fanpage và….wallpapers!

http://img686.imageshack.us/img686/5144/mg7584.jpg

Entry này hơi dài: Bạn nào đang ngồi văn phòng cứ nói sếp là em đang tìm tài liệu cho công việc, nhé! Còn nếu là sếp thì…cũng nói thế nhé!

Vừa rồi chỉ làm một trò quậy nhỏ nhỏ về vụ tặng free wallpapers cho mọi người thôi, mà cũng vui đáo để. Cũng có vài chuyện nhỏ nhỏ để tâm sự đó nhé. Được cái trước giờ tớ giở ra cái trò gì đều có lý của nó cả!

Tình hình là bây giờ tớ có tới hai trang facebook lận. Một cái gọi là “profile”, và chỉ giới hạn chừng 5000 người trong list thôi (điều này thì giờ không phải ai cũng biết). Còn một cái gọi là “fan page”. Mà đã là fan thì nghĩa là phải cho không giới hạn chứ, đúng không nào? Người ta mở fan page vì lý do nạp phan, chứ tớ mở thêm trang phan page là vì…..profile tớ hết chỗ, và cho nó thêm…mát mẻ. Tất nhiên là tớ không thích gọi ai là fan hết, vì thứ nhất tớ không thích làm thần tượng, tớ ngại…trách nhiệm. Thứ nhì là bản thân tớ cũng chẳng thích đi làm quạt cho bác nào chị nào anh nào em nào, thế nên tất nhiên người khác cũng chả thích làm quạt của mình làm cái chi.  Nhưng mà bạn Facebook chỉ cho tớ 2 lựa chọn, một là “friends”, hai là “fan”. Mà “friends” thì đầy xừ nó hết rồi, thôi đành mở cửa hàng quạt vậy!

Chính vì không add thêm được nữa, nên với một số bạn add tớ thêm và trong list pendings, con số hiện giờ đã đạt ngưỡng 6200 người. Nếu bình thường dăm ba người add tớ mà tớ ignore thì 0 có vấn đề gì cả, nhưng mà bài học từ hồi 360, 0 còn chỗ accept nhưng mà người ta cứ chửi bố mình lên rồi làm phiền lẵng nhẵng, hơn nữa bản thân tớ mà đi add ai mà cứ lặng thinh và 0 add lại thì tớ cũng thấy khó chịu lắm. 10 người khó chịu mình thì được, chứ tới….6000 người thì không được rồi. Vậy nên lâu lâu tớ lại gửi message  cáo lỗi cho những ai tớ không add được, và nói nếu thực sự muốn quan tâm đến tớ thì qua fanpage, ở đó unlimited. (Vì có quan tâm mới add tớ chứ, đúng không? Tớ cũng đâu biết ai với đâu) Tớ có nhấn là Profile hay là Fan page thì tớ không có coi gì khác nhau cả, tớ trân trọng những ai quan tâm tới mình và đến với mình, giao lưu và cùng chia sẻ với họ, vậy thôi!

Sự thật là với cái profile gần 5000 người thì tớ quen và biết thật sự chỉ cỡ 30 người thôi, bạn thân nhất thì chỉ có một, và bạn thân..gần nhất thì ba bốn người.  Vậy nên là dù bạn nằm trong list “friends” hay là “fanpage” thì tớ cũng đâu  biết bạn là ai đâu để mà phân biệt! Vậy mà, có những người gửi thư trả lời với rất nhiều lời lẽ sỗ sàng và bất lịch sự, đại loại: Nhẹ thì: “Xin lỗi chị, em muốn làm bạn chị thôi chị ạ, chị chưa là gì để mà em làm fan đâu”, “Nằm mơ mà tôi làm fan”, “Sao chị có thể ảo tưởng về bản thân nhiều thế nhỉ?”, hay thậm chí sỗ sàng hơn: “Bạn ơi đập đầu vào tường mà tỉnh đi!”. Có bạn nghĩ rằng không thể có chuyện facebook giới hạn friends, tớ chỉ nghĩ ra để mà vòi fans!  Má ơi, không hiểu sao mấy loại người này mà cũng đi add tớ nữa. Trước giờ tớ chỉ nghĩ, người nào vui tính, phóng khoáng, lạc quan, tốt tính…mới là những người quan tâm đến tớ mà thôi! Mà giời ơi, không thích thì đi chỗ khác, không join thì thôi, tớ đâu có cần chứ, join mà một đống người thần kinh rung rinh thì mới là tồi tệ đó!

Tiếp