feelings

#373: Trẻ mãi…

Tớ vừa làm xong một tác phẩm tốn bao nơ ron thần kinh và công sức. Giờ mới sung sướng và thoải mái để viết blog tiếp. Một vài ngày nữa các bạn sẽ được thưởng thức tác phẩm mới của tớ!!!!

Đáng nhẽ hôm nay tớ sẽ viết blog tiếp và show ảnh, cũng như thông báo tình hình tiến triển xử lý ảnh của buổi từ thiện. Nhưng mà….như các bạn thấy đấy, hôm nay chúng ta có một bộ mặt mới cho Hà Kin blog, nên viết một entry nào đó “dễ xương” để chào đón hakinkin.info mới của tớ nhé! Tuy nhiên, có một tin update báo luôn là toàn bộ số ảnh chụp các cụ và nhân viên của Trung tâm Thạnh Lộc đã được xử lý xong (version để in) và chuẩn bị được chuyển giao đi in và gửi tặng. Mình sẽ có “dặn dò” sau nhé!

Có một điều thú vị thế này. Hôm nọ tớ đi xem Henessy, tình cờ gặp lại bạn Coong. Đã hơn 4 năm rồi tớ mới gặp lại bạn ấy, kể từ hồi bạn ấy chụp cho tớ bộ ảnh tung tăng trên phố Hà Nội (đó là cái thời mà tớ cứ thấy ai có có máy ảnh là tớ tò tò đi theo như trẻ con đi theo kẹo ấy). Và điều tớ phát hiện ra, mà làm tớ…vui ơi là vui. Đó là tớ thấy sau 4 năm, tự nhiên khi nhìn lại trong gương, tớ thấy mình giống Y HỆT hình ảnh của mình cách đây 4 năm (như bộ ảnh Coong chụp) – một cách không hề cố ý. Tức là giống từ kiểu tóc giống trở đi.

Tiếp

#314: Giận, bình yên và….

Bạn tớ bảo (mấy bạn liền): Hà Kin bây giờ trong trắng ngây thơ quá, đâu rồi HK đanh đá và quyết liệt hồi 360 nữa chứ!

Haha, đúng rồi, sao dạo này mà “trong trắng ngây thơ”, công nhận khác hồi 360 thật. Nhưng cũng là một điều thú vị mà tự nhiên muốn viết!

Nhớ ngày nào 360 của tớ lúc nào cũng sôi sục, 0 viết bài nào thì thôi, viết bài nào “phản biện” là đông như kiến cỏ, tranh cãi căng thẳng. Phát đầu tiên là vụ các tình nguyện viên APEC. Một thời cơn lốc bức bối của các tình nguyện viên lan tràn điên đảo. Một Hà Kin toàn tranh ảnh đi chơi viết truyện hài (giống như bây giờ) nhảy vào làm một bài.  Thế là thế trận thêm căng thẳng, rồi từ từ đi đến cân bằng. Gần như một mình mình chống lại mafia. Nghĩ lại thấy mình tài ghê, mà cũng từ đó mọi người bắt đầu biết tới blog HK. Đặc biệt là sau vụ được “lăng xê” sỉ nhục miễn phí trên báo Tuổi trẻ vì cái bài APEC. Mọi người lại càng vào hăng, và có người làm độc giả trung thành từ ngày đó đến giờ….đời thế mới nghịch lý!

Từ lúc đấy tớ bắt đầu có những trải nghiệm đầu tiên về sự thử thách bản thân trước dư luận và đối mặt với những sự hết sức phức tạp của xã hội mạng. Lần đầu tiên thấy có người vào chửi thậm tệ, rồi lôi cả bố cả mẹ mình ra mà chửi, rồi các thể loại đạo đức giả, khuyên bảo, dạy đời….Có lúc cũng nóng đầu ngùn ngụt và tức điên hết cả người vì sao có người ngu và vô học thế, nhưng mà giờ nghĩ lại mới thấy. Đời thế mới thú vị, vì học được bao nhiêu là thứ!

Rồi bắt đầu những vấn đề nổi bật cũng làm tớ ngứa ngáy. Như là vụ vùi dập lẫn nhau của những nhân vật đầy xì căng đan. Như là những bài báo độc ác……tới cả những vấn đề mà hàng ngày ai cũng gặp, ai cũng né tránh và đem lại rất nhiều bức xúc như vụ rao giảng sex trước hôn nhân, lấy chồng muộn hay sớm… Tớ cứ bực lên là tớ viết, blog cứ sôi sùng sục. Mỗi người một quan điểm, xã hội thì phức tạp, comments mỗi ngày hàng chục cái đủ các thể loại. Ở đâu có tranh luận ở đó có người Việt trẻ tuổi. Chẳng phải cái comments nào cũng vui, cũng ủng hộ. Phản đối là chuyện bình thường, nhưng cái cách phản đối và cái tư duy phản đối mới là cái vấn đề khiến tớ quan sát.

Đôi lúc tớ viết một bài viết, chỉ là để xem thiên hạ nghĩ gì, phản đối ra sao, một cách tự rèn luyện để hiểu tâm lý của cộng đồng. Xấu tốt thì đều là học cả, thậm chí phải đánh đổi bằng sự ức chế và bực mình, nhưng mà chắc chắn là học được cái gì đó. Trong đó lớn nhất là học được cái bản lĩnh đối mặt với dư luận để giữ chắc quan điểm của mình! Thứ nhì học được là: Xã hội này quá phức tạp và 0 bao giờ có thể làm vừa lòng được ai cả (mà 0 việc gì phải thế!).

Tiếp

#310: I hope you dance…

Bài này để dành cho một người bạn – khi hôm nay bạn ấy viết cho tớ một cái thư rất dài. Bạn ấy đang chán việc, chán người, đang bế tắc trầm trọng.  Bạn ấy muốn tớ tặng một cái gì đó, thật nhẹ nhàng, thật dễ chịu – cho một tuần mới nhiều hứng khởi hơn. Tớ đã gửi riêng cho bạn ấy 5 câu chuyện cười mà bạn ấy làm nhân vật chính và sếp là nhân vật ruồi bu, ảnh nude của tớ, và bài viết này. Hahahahaha! Tớ cầu chúc bạn ấy sớm bỏ việc, nổi loạn và hãy làm đúng như mình muốn. Bởi vì bạn ấy là một trong những con người cực kỳ tài năng mà tớ rất ngưỡng mộ, bạn ấy chỉ thiếu độ điên thôi!

Bài viết này, em tặng cho anh, và blog của em! (Tất nhiên 0 thể thiếu ảnh đẹp!)

click to zoom

Có một điều thú vị mỗi buổi sáng khi tớ thức giấc, đó là tớ sẽ xem hôm nay mình có điều gì hay ho, điều gì buồn, một việc tớ chưa làm xong rất háo hức làm tiếp. Hay đơn giản chỉ là hôm qua tớ chụp xong một bức ảnh rất đẹp, và tớ chỉ muốn nhảy ngay ra máy tính để xem lại nó. Mọi người có thể nghĩ rằng nó có gì mà gọi là “thú vị?”. Có chứ! Nó thú vị ở chỗ, ta đang đếm được nhịp sống của chính mình, từ một điều đơn giản nhất khi bắt đầu một ngày mới.

Cuộc sống như một điệu nhảy, mỗi nhịp bước là một lúc ta tiến lên hay lùi đi, nhưng nếu ta cứ ngồi yên một chỗ, thì cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa nữa. Tớ bất chợt nhớ tới bài hát mà tớ đã từng hát suốt ngày của Lee Ahn Woomack: “I hope you dance”.

“Mẹ luôn mong con sẽ không bao giờ ngừng sở thích khám phá

Cho dù con được đủ đầy vẫn giữ cho mình sự thèm muốn

Mẹ luôn mong con sẽ thấy mình nhỏ bé khi đứng trước đại dương

Mỗi khi một cánh cửa đóng lại, mẹ mong một cánh cửa khác sẽ mở ra

Hãy hứa với mẹ, con sẽ cho số phận của mình một cơ hội để đấu tranh….

Và khi con có sự lựa chọn sẽ ngồi lại hay đứng lên nhảy.

Mẹ mong con sẽ nhảy

Mẹ mong con sẽ nhảy….”

Tiếp

#214: Những thứ quả lạ. 1. Những quả táo lạ

quatao2, photo, hinh anh, upload, download

Nếu ai đã đọc entry “Bốn mùa của Hạnh ”, sẽ thấy tớ nhắc tới chi tiết rằng, tớ và Hạnh nghiền một loại táo nhỏ xíu và rất ngon trên một góc phố, và sau đó Hạnh đã hái và gói những quả táo này, gửi nửa vòng trái đất về Việt Nam cho tớ để làm quà sinh nhật. Tớ mới nhận ra, trong ổ cứng của tớ, chụp được rất nhiều loại táo khác nhau, cực kỳ thú vị.

Nhắc tới táo ở đây là loại táo tây, to, bổ ra có mấy cái hạt nhỏ xíu ở giữa ấy, chứ không phải là loại táo ta, nhỏ xíu nhưng có cái hạt to đùng đâu nhé.

Ngày trước thì tớ cứ đinh ninh rằng chỉ có duy nhất một loại táo to đùng có trên thế gian này mà thôi. Sau này, cái tính hay chú ý và hái lượm hoa quả dại (hay kể cả không dại) lung tung khiến tớ phát hiện ra rất nhiều thứ quả hay ho. Và tớ phát hiện ra, cùng họ táo này có đủ mọi kích cỡ khác nhau, rất dễ thương nhé. Tớ thì kết nhất là loại quả táo to bằng ngón tay út, chua chua ngòn ngọt, vị chua thanh rất dễ chịu, chấm muối ớt thì…..huhuhuhuhuhuhu, thôi thôi…..chắc ít người ăn cái quả này vì ít người để ý và toàn là kiểu cây trồng….bóng mát hút bụi trên đường thôi.

Nhưng tớ đã rất ngạc nhiên khi sau này phát hiện ra đủ kiểu táo to táo bé. Bên ngoài thì chúng khác nhau về kích cỡ và màu sắc, nhưng bên trong, bổ ra một nửa, thì cấu trúc y hệt nhau. Ngắm quả táo nhỏ xíu, cứ như là dành cho những nhân vật tí hon trong truyện cổ tích í, nhìn dễ thương cực kỳ, tớ ước có cái ống macro chụp nó với con búp bê, mà không có ống, cũng…không có búp bê, hehehe!

Tớ chụp những quả táo này vào nhiều thời điểm khác nhau, riêng bộ táo cuối cùng tớ nảy ra ý định hái về để chụp với mấy quả táo ở nhà. Thế rồi một ngày coi lại, thấy, ơ, mình có nguyên một bộ sưu tập….táo nè….;;)

Hic, giờ tớ đi ăn táo mẹ tớ mua cho cái, tự nhiên lại thèm táo.

Kỳ sau về những quả lạ: Quả cà chua, quả dưa chuột chanh và quả nhót nhé!

Tiếp

#116: Mơ trong đêm Hà Nội lạnh….

Chợt nhớ có một lần, nhìn trên mấy cành cây khẳng khiu, hình như có giọt nước đông lạnh, chỉ là…đó là cảm giác sắp chuyển đông ở một miền đất xa xôi có tuyết trắng.

Giờ mình có cảm giác đông cứng y như vậy, cóng buốt, tê chặt và dừng lại. Không có tuyết rơi, không có băng giá, chỉ có những cơn gió và những xương bàng khẳng khiu in trên căn nhà cổ cuối góc phố.

Nếu có bảo ai điên thì mình điên đấy. Nếu có chút máu điên sẽ tự đi lang thang hút gió trên những dãy phố dài loang loáng ánh điện, những bóng người hối hả bay nhanh như chim tìm đường trú rét. Qua mỗi cửa hàng sáng lóa là những cửa kính lấp loáng sơn xịt hình cây thông và tuyết rơi, cô bán hàng ngồi co ro ôm đầu gối. Nhìn cô ấy lạnh, mà sao không gian lại ấm áp, có lẽ do mình đang lập cập ngoài trời tối còn cô ấy có ánh đèn vàng ấm nóng phản chiếu qua bóng tuyết.

Tiếp