fun

#8: Kể chuyện Tết 2009: Phần 3. Chuyện lì xì.

Hoang Anh – Beo dat may troi.mp3 –

Tết nhất, up một bản sáo trúc để bật lên cho có không khí nhé nhé!

Chẳng hiểu sao cứ tới Tết là mọi người lại lắm tâm trạng như thế nhỉ? Mỗi người một tâm trạng, vừa giống nhau mà lại vừa khác nhau.

Nhớ hồi nhỏ, biết sắp đến Tết thì sẽ có 2 niềm vui rất lớn và một 1 nỗi sợ rất lớn. 2 niềm vui lớn đó là sẽ được nghỉ học và được mừng tuổi, còn nỗi sợ lớn không gì khác là sẽ phải nghe tiếng đại phát pháo nổ và đêm 30 Tết.

Ngày ấy, tớ hay ăn Tết ở quê. Cứ khi nào nhà trường cho nghỉ phép là được bố mẹ bồng bế cho về quê ăn Tết, thường thì về quê nội ăn Tết nhiều thời gian hơn, quê ngoại ít hơn, nhưng được về đều hai quê.

Nhớ hồi nhỏ, đi chạy khắp chỗ này chỗ nọ, bởi vì tớ là đứa cháu lớn nhất nhà, cả về vai vế lẫn tuổi tác nên có thể nói trước 10 tuổi thì hoàn toàn là “độc quyền” vụ được mừng tuổi. Thích nhất là cứ đi một vòng để “sưu tầm” tiền mừng tuổi. Cứ người lớn đến nhà hay theo cô chú sang nhà người lớn khác chơi là cười nhe nhở (hoặc có lúc giả vờ tẽn tò) để nhận tiền mừng tuổi. Cái thời của tớ, tớ chả hề có phong bao như bây giờ, cũng chả biết tới cái từ “lì xì” chút nào, cứ nhận tiền trần trùng trục, đếm được thu nhập tức khắc! Có những ngày suốt ngày ngồi đếm tiền mà không biết chán biết buồn!

Đọc tiếp

#5: Một ngày sắp Tết có tuyết rơi

IMG_5032, photo, hinh anh, upload, download

If i could reach your heart – Rene Dupere

Thích lắm nhé!!!

Mấy em bé xinh mới hơn một tuổi chạy lăn khắp nơi trên tuyết, như mấy con gấu bông xinh xinh yêu yêu mình ôm hằng tối.

Em bé áo đỏ chỉ hơn một tuổi tí tẹo thôi. Được mẹ cho mặc kín mít từ đầu đến cuối. Bế ra trời tuyết trắng xóa đang rơi, nó lăn lê bò toài, rồi cố đứng dậy, đứng được 2 giây lại ngã ật ra như con lật đật, mắt chớp chớp, rồi lại cười mỉm, yêu không để đâu cho nó hết.  Rồi nó cứ lũn tũn cố đi ngật ngưỡng, lâu lâu mỏi quá lăn ra…bò. Mẹ nó cứ đứng cười như nắc nẻ.

Còn một thằng bé khác thì lớn hơn một tẹo, chắc khoảng tuổi rưỡi, đã biết đi vững hơn. Vì cậy biết đi nhiều hơn nên chạy phầm phập trên tuyết, nhát lại ngã một cái, lại đứng dậy lê lết chạy tiếp. Người nó lún xuống tuyết, chạy, lần, sờ, ra vẻ cực kỳ thich thú. Tớ cứ chạy theo nó cũng chết mệt luôn, nó chả sợ máy gì cả, cứ mặc kệ, lâu lâu còn tẽn tò lại gần, rồi nhìn tớ cười mủm mỉm. Lúc gần về, ra vẫy nó, nó cứ ngước nhìn, chỉ chỉ, ra vẻ: “Ơ, về rồi à? Đi đâu đấy, thôi đừng về, ở lại đây chơi tiếp đi”. Rồi nó lại cho tay lên miệng cười….mủm mỉm. Thấy tớ đi rồi nó chạy cuống lên theo, vẫy lấy vẫy để. Thề chứ không phải là con là cháu mình đấy, chứ là phải, thì lao tới ôm đè nó ra cắn cho nó múp cái má nó lên rồi!

Đọc tiếp

#2: Kể chuyện đi nghịch tuyết

Hum, hôm nay kể chuyện đi nghịch tuyết này.
Chẳng là bạn Voi còi có idea là đi xây nhà Igloo vào tuối tuần. Mọi người muốn biết Igloo là cái gì thì cứ sợt trên mạng là ra. Đó là cái nhà dành cho người Eskimo ấy, đại loại giống cái hình này:

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/9/99/Igloo_outside.jpg

Ôi giời nghe vậy là sung sướng lắm, cho dù là cũng sẽ mất một khoản kha khá lên upstate để nghịch tuyết. Lên trên đó mới có nhiều tuyết để chơi mà!
Lần đầu tiên tớ sẽ được đi tàu ở Grand Central (quê quá, hic). Chỗ này là bến tàu lớn nhất ở New York, đẹp và hay được lên phim ảnh, hồi lâu có giới thiệu ở bài nào đó gần Xmas. Tàu ở đây đều là để đi xa, đi xuyên bang, giống như là ga Hàng Cỏ ở nhà mình ấy.
Bạn Voi còi chả hiểu sao không hẹn mình chỗ sai thì cũng phải hẹn giờ mình sai, lúc nào cũng phải cô đơn đứng thui thủi một mình, hic hic.
3h sáng đi ngủ rồi cứ gọi là 5h đã thấp thỏm, trời còn tối om, vác trên mình 10kg máy đi bộ ra bến tàu để tới Grand Central, vắng tanh vắng ngắt, xe đỏ chả thấy đâu cả.


Đọc tiếp