Hannah

#226: I’m beautiful and I’m sexy – Part 1

_MG_0455, photo, hinh anh, upload, download

Chỉ nhìn Hannah ngoài đời không thôi cũng đủ để cho ối giai phải “khó chịu, căng thẳng, tức thở….”.

Nữa là nàng lại nửa kín nửa hở cho Hà Kin chụp ảnh nữa thì……

Nói chung quan điểm về nhiếp ảnh thì vô cùng. Hôm nọ vừa kể cho cậu bạn thích chụp ảnh nghe rằng: “Tớ vừa chụp một bộ ảnh sexy xong”. Thì bạn ấy nói luôn: “Quan điểm của tớ là phụ nữ thì không thể chụp…phụ nữ sexy”. Vậy nên, một khi đã nói vậy rồi tớ có khoe ảnh thì bạn ấy cũng thấy không sexy mà thôi, hề hề. Mà nhé, đầy người nghĩ vậy, tớ biết thừa nhé. Tớ cũng hiểu hiểu được một số đàn ông thích sexy kiểu gì – tác phẩm của họ cũng nói lên tất cả mà.

Còn với riêng tớ thì chưa bao giờ tớ có một quan điểm nhiếp ảnh nào hết. Tớ không bao giờ phân biệt giới tính hay tuổi tác trong nhiếp ảnh,  không phân biệt nhãn hiệu máy  móc, photoshop hay không photoshop, máy phim hay là máy kỹ thuật số, máy xịn với máy đắt. Với tớ chỉ có một cảm nhận duy nhất là: Cái ảnh đẹp hay không đẹp và câu chuyện đằng sau nó.

Tớ không biết mọi người nhìn ảnh thì có thấy sexy không, là tùy thôi. Nhưng với tớ, đây là những góc nhìn sexy của tớ. Đây là những bài tập rèn luyện và sáng tác mới nhất của tớ. Sắp tới sẽ là bộ Fashion và…..nude (đàn ông) nhé. Mọi người nín thở đê, hehehe!

Bonus: Khi bộ ảnh này up vài cái “mồi” trên fb của cả tớ và Hannah, không biết sao lại có bạn “nhắn nhủ” cho Hannah, đại loại là: “Sao bạn lại xấu xí thế nhỉ?”……Vì sao có người lại nói thế và Hannah có xấu không, mọi người tự nghĩ coi sao nhé, hahaha!

Đọc tiếp

#151: Graduation của Hannah

IMG_0958, photo, hinh anh, upload, download

Post nốt bộ ảnh Graduation của Hạnh 2, với cái tên tiếng Anh dễ thương là Hannah.

Hôm qua chị em tớ, anh bạn và vợ chồng Hannah làm một vụ đi chụp ảnh cưới…mệt kỷ lục. Chồng Hannah phải dậy từ 7h sáng, đi ngược nguyên tiếng đồng hồ qua đón tớ, rồi lại quay ngược nguyên tiếng đón vợ – xúng xính váy áo cô dâu, rồi…lái 3 tiếng đi lên Philly chụp ảnh, chụp nguyên 5 tiếng nhảy nhót mệt hộc cơm ra ngoài, rồi lại….5 tiếng trở về nhà, bao gồm cả đi ngược lại đưa tớ về và…tắc đường. Chưa thấy có một cặp vợ chồng nào dễ thương, đáng yêu và nhiệt tình tới như thế! Mà không biết có cảm tính không chứ thật may mắn cặp ảnh cưới đầu tiên của tớ được đẹp cả đôi (đẹp người í, chứ ảnh thì…không chắc, hihihi)!

Hannah nổi tiếng là xinh đẹp và…thích chụp ảnh. Vậy nên từ ngày tớ sang đây gặp nàng cả hai như cá gặp nước. vì nàng thì thích chụp ảnh, còn tớ thì thích….gái đẹp. Nhìn Hannah ngoài đời như con lai vậy, mũi cao, da trắng, mắt nâu và to, vậy mà Việt xịn 100% nhé.

Nhờ chụp ảnh Hannah nhiều và….đẹp (hihihi) nên nàng vừa tặng tớ một món quà mà lúc được cầm nó trên tay thì rưng rưng nước mắt nghẹn cả lời vì sự đặc biệt của nó.

Đó là chai nước hoa Notorious của Ralph Lauren….Ờ thì…ai mà chả biết tớ thích nước hoa thế nào, hihihi – nhưng mà sự đặc biệt không phải là chai nước hoa, mà là cái…chai nước hoa. Hannah là một người rất khéo tay và vẽ cực kỳ đẹp. Nhớ hôm nào gửi cho tớ xem cái tranh Hannah vẽ mà choáng toàn tập vì nó đẹp ngoài sự tưởng tượng của mình. Nàng thích nghịch mấy đồ khéo tay nữ công gia chánh nữa. Chai nước hoa tớ được tặng tặng có in nguyên hình đôi mắt của tớ trên đó. Đó là cái ảnh chụp đôi mắt của tớ, được in ra giấy và …. bằng kỹ thuật bí ẩn nào đó, nàng chuyển nó qua một lớp gel đặc biệt để lớp gel đó ngấm hết toàn bộ các họa tiết trên tờ giấy, rồi đở lớp gel này lên thành lọ, chuyển thành một bức ảnh trong suốt bằng gel dính chặt trên bề mặt của chai nước hoa. Hình ảnh có thể nhìn được y nguyên từ đằng trước ra đằng sau. Hannah nói lớp gel này cũng chính là chất liệu mà khắc chữ tên của chai nước hoa. Vậy nên có thể nói chai nước hoa của tớ là độc nhất vô nhị. Mùi thì thơm ơi là thơm, dư mà chắc tớ không dám dùng, bởi dùng hết thì….tiếc cái chai lắm!!!!

Đọc tiếp

#146: Chiều thứ sáu

Lâu lắm rồi mới có một buổi đi chơi vui vẻ, mà không….vướng bận máy ảnh nhé. Hôm nay chỉ chụp bằng mobile thôi.

Chả là buổi chiều nay theo chân Hannah đi casting quảng cáo cho Dove (mà nghe nói là bạn ấy phải mặc bikini nữa cơ), nên mình và Q đi theo H, đề phòng nhỡ đâu bọn nó…làm gì, hihihi.

Ai dè cast xong mỗi đứa còn được tặng một bánh xà phòng Dove thơm lừng nữa cơ, mặc dù là mình chỉ đi theo tò mò. Đang hy vọng Hannah sẽ trúng tuyển để mình lại được đi theo xem quay.

Yêu cầu của cái vụ casting này là phải là phụ nữ Nhật, và có làn da thật trắng. Hannah gửi cái ảnh mình chụp đi cho họ, thế là được mời đi casting luôn. Nhưng điều thú vị nhất là, lúc họ hỏi Hannah có phải là người Nhật không, nàng rấ bốc phét và dũng mãnh là: “I am half Japanese”, ôi mình choáng, mình nghĩ hay là Hannah con lai Nhật thật, vì nhìn em í xinh và tây thế cơ mà? Mà mặt em í nói cứ tỉnh bơ ấy.

Lúc về mình vặn vẹo hỏi có phải là Hannah half Japanese không? Nàng nói: “Em không có nói dối, vì mẹ em tên là Nhật thật mà” trời ơi, nghe xong cái này thì mình choáng toàn tập!

Thế rồi Hannah có ý định sẽ đi ăn một quán Nhật ở khu Union Square, mình cũng muốn tranh thủ đi mua cái khuyên mũi mới, và mua dây buộc tóc.

Khu này là khu chuyên dành cho dân hippy, bán đủ thứ xăm trổ, khuyên, vòng vèo, váy vóc. Tới khu này toàn thấy dân hippy, đủ kiểu ăn mặc dị hợm, phóng khoáng, funny, khuyên vòng vèo, văn nghệ sĩ khắp nơi. Dân Nhật ăn nên làm ra ở khu này nhất, nhìn xem nè, đến Manocanh cũng khác người, hihihi

Đọc tiếp