jetbluetrip

#362: Lãng mạn như phim Tây Du Ký

http://blog.vsharing.com/Uploads/UserDirs/3/921/368058/%E8%A5%BF%E6%B8%B8%E8%AE%B0.jpg

Nếu cứ nhắc tới cái tên phim “Tây Du Ký” chẳng hiểu sao ai cũng sẽ thấy phì cười. Chắc vì nó gắn với hình ảnh Tôn Ngộ Không lí lắc và Trư Bát Giới béo núc tham ăn hám gái.

Thế nên khi mấy người bạn tớ hỏi tớ đang nghe nhạc gì, tớ bảo nghe nhạc Tây Du Ký, y như rằng là thấy cái mặt cười thế này =)).

Nhưng chắc chắn nhiều người đều biết tới một bản nhạc trữ tình tuyệt hay của bộ phim. Một khúc tình ca với giai điệu cực kỳ ngọt ngào và cực kỳ lãng mạn, đó là bản “Tình nữ nhi”, phân đoạn khi vị “vua” của Tây Lương Nữ Quốc lả lơi với Đường Tăng.

Có rất nhiều điều thú vị khi nghĩ lại, không phải chỉ là chuyện bản nhạc rất hay này.

Tớ cũng giống như bao nhiêu thế hệ khác, xem Tây Du Ký không biết bao nhiêu lần, xem đi xem lại, xem mãi mà không hề chán. Năm nào hè đài truyền hình sẽ chiếu lại là tớ lại thấy háo hức, lại chờ đợi. Xem mà biết tỏng là con yêu tinh nọ sắp bắt cóc Đường Tăng. Biết Đường Tăng…ngu chết đi được. Cả những đoạn khi Đường Tăng đuổi Tôn Ngộ Không đi vì hiểu lầm, lúc nào tới đó cũng thấy…đau lòng. Thậm chí, có lúc chỉ mong Đường Tăng bị…ăn thịt thật xem nó như thế nào. Và mỗi lần hết phim thì ôi thôi, lại buồn thỉu buồn thiu vì cứ tiếc tiếc cái gì đó. Tây Du Ký cũng như Đô rê mon, là một phần 0 thể thiếu trong bộ ký ức tuổi thơ và tuổi trẻ của tớ!

Nhớ ngày xưa tớ rất hay qua nhà một người bạn.  Điều khiến tớ bị amazed (ủa tiếng Việt sẽ dùng từ gì được vậy ta?) là cái cửa hàng sửa chữa gì đó đầu ngõ nhà bạn đó lúc nào cũng bật TV, và lúc nào đi qua buổi tối cũng thấy bật Tây Du Ký. Và nếu tớ qua đó vào tất cả những buổi tối của vài năm, thì tất cả những buổi tối ấy đều thấy TV bật Tây Du Ký. Đến nỗi nó như ăn vào thói quen và sự đương nhiên nào đó. Cứ đi qua là thấy Tôn Ngộ Không hay Trư Bát Giới đang nhảy ầm ầm. Tớ không thể hiểu nổi vì sao họ lại có thể mê TDK đến thế, hay họ bật để….đuổi chuột không rõ?

Đọc tiếp

#344: Hành trình Jetblue – Bolsa – Little Saigon


ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

(Tiếp theo)

Điều dễ thương là khi 2 chị em trở về nhà rồi, bố mẹ chán chả buồn cả mắng mỏ hờn dỗi cái chuyện hộ chiếu nữa, chỉ thấy đi ra thở dài, đi vào thở ngắn. Cái dòng chữ mẹ viết trong email: “Ôi con dại cái mang”, mãi mà sau này vẫn ám ảnh điên đảo. Lớn từng này mà bố mẹ còn phải thốt lên câu đó. Ớ nhưng mà chưa chắc….đã hết. Vì “các cháu” chắc vẫn còn đi dài dài và bệnh đãng trí thì giờ chưa kịp lên núi tìm Doctor Bụt để chữa.

Đáng nhẽ, nếu 0 có vụ mất hộ chiếu, thì entry này chắc tớ đang kể cho bạn nghe về thành phố Chicago đầy gió và nhà chọc trời rồi. Chắc tớ 0 có duyên với Chicago. Vì 2 năm ở Mỹ đều hụt đi tới đó 3 lần liền!

Về lại NY, việc đầu tiên là…lên giường ngủ cho hoàn hồn. Rồi tỉnh dậy là bao nhiêu quần áo giặt được là giặt hết. Mới đi khỏi nhà có chục ngày mà cứ như đi lâu lắm rồi. Nhưng có lẽ người ta hay bảo, trong cái rủi có cái may. Trở về nhà, giải quyết được bao nhiêu là việc gấp gáp mà nếu cứ đi liên tiếp 0 kịp xử lý thì cũng tiêu. Nói chung bài học là, đi đâu lâu một tí cũng…phải về nhà.

Mặc dù cũng tiếc Chicago lắm, nhưng thực sự cái cảm giác tiếc ấy nó 0 thể so sánh với việc mình vừa qua một sự rủi ro lớn tưởng như 0 tiếp tục đi được nữa. Vậy mà bây giờ mình vẫn có thể đi tiếp. Còn SF, Vegas, Grand Canyon đang vẫy gọi kia kìa. Gói ghém lèn thêm cho chặt…mì ăn liền, 2 chị em tớ nghỉ đúng 3 ngày lại lên đường. Đi về phía bờ tây thì có cảm giác an tâm hơn nhiều, vì bên đó đã có rất nhiều người hứa hẹn sẽ host 2 chị em, và điều đặc biệt là toàn những người tớ chưa bao giờ gặp!

Trước khi tớ quyết định đi chuyến Jeblue này, như tớ đã nói, tớ rêu rao khắp phố phường làng ngõ để xem có ai có thể host được 2 chị em. 0 chỉ là việc sẽ tiết kiệm được chỗ ở, mà còn làm quen được thêm bạn mới, và có người ở chỗ đó hướng dẫn đi lại có phải là tuyệt không? Hơi tiếc là vùng Orlando và PR lại là 2 nơi 0 có 1 phản hồi nào, chứng tỏ người Việt ở đó rất ít. Mà đó lại là 2 nơi khởi đầu cho chuyến đi nữa, nên đã ngớ ngẩn, đãng trí, thiếu kinh nghiệm thì chớ, lại còn chả có ai hướng dẫn. Có sự cố lớn là tất yếu. Vậy nhưng mà nhờ thế mà tự tin hẳn lên!

Tớ chọn Long Beach là điểm đến đầu tiên khi sang bờ Tây. Ở đây, người đón tớ đầu tiên sẽ là một cô bé mang tên là Trân Hồ. Trân Hồ gửi thư cho tớ từ rất sớm, khi tớ bắt đầu thông báo về chuyến đi trên facebook. Khi đó tớ chưa quyết định là tớ sẽ đi những đâu, mà sẽ phụ thuộc vào host, ở đâu có người có sẽ nhận host chị em tớ thì chị em tớ tới đó. Trân Hồ nói cô bé đọc NYLS của tớ từ lâu rồi và vẫn mong một ngày được gặp tớ thực sự ngoài đời, và 0 ngờ đây là một dịp em ấy và tớ có thể gặp nhau. Trân Hồ rất đáng yêu, cô bé liên tiếp gửi những tin nhắn đầy phấn khích và nói rằng đang lên một kế hoạch đưa tớ đi chơi ở Orange County (khu có đông người Việt Nam ở nhất, còn gọi là Quận Cam). Trân Hồ sẽ tới tận sân bay đón tớ và theo như dự định thì tớ sẽ về nhà em ấy để “qua đêm”. Nói chung tới mục được có người ra tận sân bay đón thì đúng là sung sướng âm ỉ và thấy an tâm hơn hẳn. Tớ cũng hay gặp người lạ quen rồi, nhưng đi xa và gặp gỡ những con người rất lạ rất xa như thế này, thì quả là một trải nghiệm mới. Sau này, khi tớ kể cho mọi người nghe việc tớ cứ đi và tới ở, giao lưu với những người tớ chưa gặp bao giờ. Nhiều người còn bảo sao liều thế? Nhưng mà thời đại facebook, danh tính rõ ràng. Hơn cả, đó là qua cách nói chuyện, đủ để mình hiểu đó là con người đáng tin cậy hay không? Tấm lòng họ thế nào? Hà Kin đẹp thì 0, tiền 0 có, sợ gì chứ, hehe!

Mặc dù tin tưởng rằng sang bờ Tây tớ sẽ có nhiều thuận lợi hơn, vì 0 chỉ có bạn mới mà cũng mặt dầy và khôn lên được một tí. Nhưng tớ cứ vẫn có cái linh cảm mọi chuyện vẫn 0 thể nào suôn sẻ và chắc chắn là phải có gì nữa xảy ra, nói chung là tớ cũng cứ chuẩn bị tinh thần!

Bay 7 tiếng đồng hồ, vượt qua rất nhiều hình thù địa lý lạ, đặc biệt là được nhìn thấy những dãy núi gồ ghề 0 sự sống rất rộng lớn và lạ (mà chưa thấy bao giờ) từ trên máy bay,  chị em tớ cũng tới được sân bay Long Beach. Từ trên máy bay nhìn xuống, thấy mình bay dọc một bờ biển dài tưởng như bất tận, vậy nên hiểu vì sao nó có tên là Long Beach. Thật hồi hộp, nhưng bây giờ tớ cũng sắp được biết thế nào là đất Cali nổi tiếng. 0 biết khí hậu ra sao? Nhà cửa thế nào? Con người nhìn có khác 0? Đã quá quen bên bờ Đông rồi, bây giờ là lúc được thấy một nửa bên kia của nước Mỹ khác ra sao!

Bước ra sân bay cũng thấy…hơi âm ấm (như vẫn đươc nghe nói về đất Cali). Trời rất đẹp, nắng chiều hồng rực, không khí khá dễ chịu. Sân bay Long Beach nhỏ nhắn kinh dị, chắc phải gần như là một trong những sân bay nhỏ nhất thế giới mất. Trong khi mỗi terminal và các hãng hàng không khác nhau ở JFK phải đi tới cả air train để di chuyển, thì ở đây, mỗi hãng hàng không được thể hiện bằng một cái biển san sát nhau. Phòng chờ cũng chỉ là một phòng lớn mà thôi. Ấy vậy nhưng chỗ này lại là nơi connect cực kỳ nhiều chuyến bay. Đó cũng là nguyên nhân mà bọn tớ bay đi bay lại chỗ này kỷ lục tới…3 lần trong chuyến Jeblue này!

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Sân bay bé đến mức, bọn tớ 0 có cả chỗ ngồi chờ ở bên trong mà phải ra ngoài trời đứng chờ người đến đón. Tớ chưa gặp Trân Hồ bao giờ nên 0 biết em ấy ra sao, nhưng chắc có thể em ấy sẽ nhận ra tớ. Thế nên tớ đi lởn vởn lên xuống khắp sân bay (mà thực ra coi như là…một tòa nhà thôi), để em ấy thấy.  Tớ cũng hơi hồi hộp đấy nhé! Nhưng thực sự lúc đó trong đầu tớ hí hửng vụ được đi ăn đồ ăn Việt ở đây xem thế nào, được đi qua qua khu Little Saigon nổi tiếng ra sao. Lúc đó cũng đói điên. Giờ đó ở Cali kém giờ NY tới 3 tiếng đồng hồ lận! Nghĩa là giờ này ở NY cũng 10h đêm rồi!

Trân Hồ và chị gái của em ấy cũng tới. Bọn tớ gặp nhau cười nói rôm rả và tâm sự cứ như bạn thân lâu ngày gặp lại. Mà nói chung tớ có nhiều chuyện được cập nhật qua fb và blog, nên rất dễ có chuyện để nói, mà em ấy cũng hiểu kha khá về tớ rồi. Ôi đúng là sức mạnh của fb!

Chỉ mới gặp người ta, còn lạ nước lạ cái mà tớ đã rôm rả hỏi về…đồ ăn, rồi bày tỏ mong ước được đi qua ngắm khu Little Saigon ngay. Trân Hồ nói yên tâm là chị sẽ được đi ăn tối nay và được ngắm khu người Việt, nhưng em ấy cũng nói thêm là ở đây cũng 0 có cảnh gì đặc biệt để ngắm buổi tối! Tớ bảo tớ chỉ thích xem cộng đồng người Việt nổi tiếng nghe qua báo đài ở đây như thế nào thôi!

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Một hồi, thì một tin đen đủi chợt ập đến. Trân Hồ đành phải nói với tớ rằng nhà em ấy bây giờ 0 có chỗ nghỉ, bởi vì đúng dịp đó thì có người nhà tới ở ngoài dự định. Đi chơi cũng khó nữa, 0 như kế hoạch vạch ra ban đầu, bởi vì em ấy đang…thi vỡ mặt. Đó, tớ biết ngay là xui mà. Chỉ hơi chột một tí vì nếu em ấy nói với tớ sớm hơn, tớ có thể tìm thêm host ở chỗ mới, vì như thế tớ chưa kịp trở tay. Giải pháp là phải đi thuê hostel. Tại Trân Hồ sợ tớ buồn. Haizz, thế là cũng chưa được biết cảm giác được ở nhờ nó thế nào, hehe!

Ở cái chỗ này cũng hơi dở là đi lại phần nhiều là xe riêng, chứ 0 dễ dàng và tiện lợi với tàu điện ngầm và xe bus như ở New York. Nên nếu mà tớ ở cái khu nào mà nhiều chỗ đi chơi kiểu trung tâm (cho đỡ khó đi lại, vì 0 có xe riêng) thì cũng hơi mắc, bị ra ngoài quỹ dự định. Trân Hồ thì nằng nặc đòi “khao” tớ chỗ ở để bù đắp cho việc 0 host được tớ, tớ đành cấp tốc nghĩ cách suôn sẻ là tìm thêm ai có thể host kịp trong 3 ngày ở đây hay không. Tuy nhiên, tối đó tớ và Nam vẫn phải kiếm một cái nhà trọ nhỏ ở gần khu Disney, trên phố lớn và nghe nói có thể đi bộ tới Disney World được. Tớ rất thích những hàng cọ cao vút hai bên đường lớn, nhìn trước giờ toàn thấy trên phim, và khác hoàn toàn với khung cảnh ở bên bờ Đông.

Khổ thân cô bé ấy đang thi cuống cuồng, nhưng vì đã trót hứa dẫn tớ đi chơi, nên vẫn cố sống chết hứa đi chơi với tớ một buổi chiều. Em nói sẽ đưa tớ dạo quanh khu Bolsa (khu đông đúc người Việt nhất) và dẫn tớ ra biển Huntington.

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

(Trân Hồ, cô bé lần đầu tiên gặp mặt)

#334: Câu chuyện ảnh về một vụ cầu hôn bất ngờ…

Trong tất cả các vụ chụp tình yêu từ trước tới giờ thì không có vụ nào thú vị bằng vụ chụp lần này, bởi vì nó chưa từng xảy ra: Chụp cầu hôn!

Mà cầu hôn bất ngờ nhé!

Tớ nhận được email đặt hàng chụp ảnh của anh chàng này, cũng hơi bất ngờ vì yêu cầu chụp. Nhưng buồn cười nhất là muốn hỏi đi hỏi lại rằng, có đúng ảnh trên website của tớ chính là ảnh do tớ chụp hay không? Nếu đúng thì anh ấy rất rất thích, và cũng hơi ngạc nhiên khi gọi điện qua điện thoại thấy giọng…..trẻ con! (Vì giọng tớ qua điện thoại mà lại nói tiếng Anh thì không khác gì một em tuổi teen), có vẻ anh ấy vẫn còn ngờ vực lắm.

Trước giờ tớ quen với việc các bạn tớ hoặc những người tớ biết khi có người yêu đều cùng nhau xác định…khi nào cưới. Mà mấy người đó cứ yêu là nghĩ ngay tới cưới, nên có thể nói là tớ chưa bao giờ được chứng kiến (ngoài phim ảnh TV) cảnh người ta bất ngờ được cầu hôn thì sẽ như thế nào. Chỉ hay tưởng tượng là chàng sẽ quỳ gối còn nàng thì xúc động và khóc nức nở. Xem trên American Funniest videos, có những nàng hét lên còn to hơn cả trúng xổ số. Nếu chàng của tớ mà bất ngờ cầu hôn tớ, tớ cũng 0 biết tớ hét to lên hay là…ngất cái đùng nữa. Nhưng nói chung đây là cái tư duy tớ rất thích, yêu là yêu, cưới là cưới. Cứ thấy yêu được thì yêu đi đã, rồi bất ngờ một ngày nhận được lời cầu hôn, khi chàng đã suy nghĩ rất kỹ rằng mình đúng là người chàng tìm kiếm, thì đó quả là niềm vui thật lớn. Còn nếu ngược lại, chàng xác định mà mình 0 xác định, mình có quyền cao chạy xa bay. Vui đó chứ. Tình yêu mà có nhiều bất ngờ là tình yêu lý tưởng nhất!

Ôi may quá, mình vẫn còn cơ hội, keke!

Quay trở lại câu chuyện của anh chàng, tên là Graham. Graham có thư qua lại với tớ khá nhiều, dặn dò chi tiết và kỹ lưỡng từng việc nhỏ một, đủ để thấy anh này là một người cực kỳ cẩn thận. Tuy nhiên, trong quá trình dặn dò lại lộ ra là…cuống. Vì vụ này hoàn toàn chỉ có anh í và….tớ biết, nên rất bí mật, rất nghiêm trọng. Tự nhiên trời mưa, máy hết pin, tớ chụp nhầm….chỗ hay là cô ấy….từ chối thì đúng là đại họa. Graham cũng lựa chọn tới 3 ngày để chọn giờ cầu hôn, không phải là vì thầy bói bảo như ở nhà, mà là thầy bói….thời tiết. Thầy bảo hôm nào nắng và 0 gió thì mới cầu được chứ! Graham cuống nên dù dặn dò kỹ lưỡng vẫn nhầm lẫn ngày tháng và địa điểm. Chỉ 3 phút sau lại nhắn lại là nhầm, rồi lại nhắn lại, đủ cho thấy hồi hộp cỡ nào. Mà đặt hàng tớ trước khi vụ cầu hôn diễn ra cả nguyên một tháng. 0 quên dặn dò tớ rằng, tớ phải đến trước 45 phút để….trấn an tinh thần anh ấy.

Cuối cùng cũng chọn được một ngày nắng ráo, mà thực ra mấy ngày trước cũng nắng, chỉ phải mỗi cái là thầy bói thời tiết báo…mưa thôi. Hôm đó tuy nắng nhưng gió đầu mùa thu thì lạnh thôi rồi. Tớ biết anh  này rất cẩn thận nên đưa cả Nam đi cùng hỗ trợ cho chắc chắn, ngoài ra cho Nam xem cùng…cầu hôn nó như thế nào. Nam bảo: “Này chị, chị đừng có trang điểm xinh quá nhé, kẻo ra tới đấy anh này lại thay đổi ý định nhá”. Vài hồi nó lại bảo tiếp: “Việc chị chụp ảnh thì chị chụp đi nhé, đừng có thấy người ta cầu hôn chị lại nhảy chồm ra Yes rồi cướp nhẫn nhá”.  Haha, uh được đấy, biết đâu đấy =)) =)).

Graham bảo gặp ở trước cửa Central Park, anh ấy sẽ mặc một bộ suit tối màu. Tớ và Nam đến rất đúng giờ cho dù tàu vào cái giờ ấy thì chen nhau đủ để ngủ đứng một giấc dài mà vẫn như…nằm. Phải bỏ tới mấy chuyến mới nhích nổi một chuyến mà chen vào. Thế mà tớ bị lèn giữa đống quần áo chặt chẽ quá, cũng ngủ đứng được một tí thật!

3 bọn tớ đi vào trong Central Park. Lúc đó mặt trời còn khá gắt, còn chút âm ấm, tớ mặc dù ấm lắm nhưng giữa CP rộng vậy có gió đúng là vẫn run hết cả người. Nhưng Graham còn thảm hơn nhiều, bởi vì phải mặc…áo đẹp để cầu hôn, mà áo đẹp thế thì có mà lạnh thấu xương, chưa kể hồi hộp và lo lắng, nên người cứ run cầm cập. Công nhận là thấy….thú vị. (Lại tới đoạn tưởng tượng, sau này chàng đứng cầu hôn mình vậy chàng có run vậy 0 ta?)

Graham khoe tớ cái nhẫn sẽ cầu hôn, là nhẫn của bà ngoại. Vì đây là cầu hôn bất ngờ nên hai người chưa đi chọn nhẫn. Tớ thấy hình như có viên kim cương to phết, thật là thèm muốn thật. Nam nói đúng thiệt, nhưng mà 0 phải thèm chú rể, mà là thèm cái viên kim cương, hehe!

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Dự định cầu hôn lúc 5 rưỡi chiều, tớ đến từ lúc hơn 4 rưỡi. Đứng tới 5h là bắt đầu bị thấm lạnh và mặt trời bắt đầu đi mất. Hết ánh sáng thì gió mùa đông bắc sẽ thêm tăng cường, hic. Bắt đầu tớ hắt xì điên đảo. Nói chuyện an ủi mãi bắt đầu chán. Graham liên tục gọi điện thoại nhắc nhở lái xe chở nàng tới nhanh. Graham còn gọi cho cô ấy và tỏ vẻ rất cáu gắt khó chịu (để nàng không có nghi ngờ gì). Cáu gắt xong trong điện thoại nháy mắt  cười toét bảo tớ: “Cô ấy giận tao rồi đấy”. Khổ quá, cái giờ tỏ tình gì mà vào 5 rưỡi chiều, có mà đi máy bay thì mới 0 tắc đường. Graham cũng bảo đồng ý cho tớ kể chuyện và post ảnh của buổi hôm nay lên blog của tớ! Tớ hứa là tớ sẽ chụp cho Graham một bộ ảnh thật xúc động và 0 bỏ lỡ một khoảnh khắc nào!

Đọc tiếp

#303: Vì sao chúng ta phải "đi" và vì sao chúng ta sẽ lớn lên – Phần 1

Phần 1: Đạt được những chỉ tiêu lớn một cách kỳ diệu và chuyến đi lớn đầu tiên đầy trục trặc.

(Ảnh – 10 phút trước khi bị tai nạn)

Sớm nay,  dưới nhà vang lên bản nhạc của dãy núi Grand Canyon từ cây sáo gỗ sồi của người da đỏ. Lúc đó tớ vẫn còn đang trong giấc ngủ mơ màng, hình ảnh Sedona đỏ rực lúc hoàng hôn tự nhiên hiện lên, vẫn nguyên cái cảm giác cầm máy ảnh đi dép lê bò lết lên đỉnh đồi để nhìn mặt trời lặn suýt trượt chân ngã.  Nhớ tiếng sáo và những ngọn núi khổng lồ vĩ đại đến ngỡ ngàng, nhớ cảm giác ngồi trên ô tô, nhớ những lúc trèo lên núi thót tim…nhớ lúc khi mình phát hiện ra mình in love với một thể loại âm nhạc mới tuyệt đẹp và cây sáo đắt tiền may mắn mới mua được….nôn nao tới mức không thể nào ngủ được nữa.

Cách đây gần 2 năm. Trước khi tớ quay trở lại New York lần thứ ba, tớ tự đặt cho mình một số chỉ tiêu rất lớn, rất lớn mà tớ chỉ biết rằng nếu thực hiện được sẽ là miracles. Những chỉ tiêu rất tốn kém tiền bạc, trong khi tớ hoàn toàn không có đủ tiền để đi metro unlimited hàng tháng, và tớ phải đi học ảnh. Nhưng tớ biết nếu tớ không cố gắng thì tớ không biết khi nào mình có cơ hội nữa. Vì tớ không ở nước Mỹ mãi mãi!

Bên ngoài việc tớ phải đi học bằng được một vài lớp nhiếp ảnh nào đó, thì tớ cho mình ba chỉ tiêu lớn: Tớ phải đi vòng quanh được nước Mỹ, phải đi được vòng châu Âu và ưu tiên kém hơn nhưng rất muốn thực hiện được: Đi được Nam Mỹ.

Chỉ tiêu chỉ là chỉ tiêu, bên cạnh những ước mơ đó tớ còn một loạt ước mơ và dự định khác, và chúng cứ ngày một nhiều lên mỗi ngày, khiến nhiều lúc tớ bị “tràn ổ cứng” và cần phải tĩnh tâm lại.

Đọc tiếp

#289: Euro trip: 1. Amsterdam – Ngày đầy rác!

Tớ tới Amsterdam vào một ngày lạnh lẽo tàn bạo. Nhưng được cái….đầy rác. Được ở đây nghĩa là, chả phải lúc nào nó cũng đầy rác thế này.  Để tớ kể cho mà nghe!

Tớ tới Ams vào một buổi chiều, sau khi đi xong vườn hoa Keukenhof rực rỡ. Lúc đứng ở cái bến xe bus, tình cờ nhìn vào trong bến, thấy….bẩn bẩn, cốc chai giấy ăn rơi toe toét. Tớ mới nghĩ: “Ủa, thế nà sao? 0 ngờ New York gọi chỗ này bằng cụ í!”. Thế rồi, càng đi, tớ càng thấy bẩn, rác nhiều và…đen hơn cả người đi trên phố (đang lạnh, ai cũng toàn cục đen thù lù đi ra phố). Thế là tớ thốt lên: Ối giời ơi, tưởng châu Âu là thế nào, tưởng Amsterdam đẹp đẽ thế nào, hóa ra là thế này, xi. Tớ vênh mặt lên đi đầy coi thường, kẹt cả chân vào trong một túi rác, haizz!

Nhưng mà tớ cũng thấy bắt đầu lạ. Càng đi vào những khu phố nổi tiếng thì lại càng lắm rác (tất nhiên rồi). Thế nhưng mà, khách du lịch dường như chả có ai ngơ ngác về cái sự bẩn thỉu và bừa bộn trên phố giống như tớ. Nhé, rác vẫn đầy, họ hồn nhiên đi qua..vứt vào cho đầy thêm. Rác vẫn đầy, họ cũng vẫn hồn nhiên đứng trước danh lam chụp ảnh mồm cười toe toét. Ghê hơn nữa là, họ ngồi cạnh rác ăn uống ngon lành, cười nói buôn chuyện đầy yêu đời. Có đôi tình nhân hôn nhau đắm đuối lấp ló sau đống rác, rất lãng mạn và say đắm….

Thế là tớ lại nghĩ: Thế….là sao? Mắt láo liên, tớ vứt cái vỏ quýt xuống đất đầy sung sướng, đỡ phải lê đồ đi ra tận thùng rác để vất. Ôi tuyệt diệu, dưới đất có đầy lon và…vỏ quýt khác làm bạn.

Nhưng đoạn ghê nhất là lúc tới phố đèn đỏ, là khu phố chính và đặc sắc nhất của Ams. Ở đây nhan nhản cái…bô vệ sinh công cộng. Mà cái loại bô này nó chỉ dành cho đàn ông à nhá, đàn bà đừng hòng mà đòi đi tè. Hàng bô hiện đại này trải dài trên cả dọc phố. Trên những đoạn đường đẹp nhất và đông đúc nhất, nó hoàn toàn gần như lộ thiên, các anh đứng vào đủ để…che cái gì đó, còn lai thì là….hở hết. Mỗi lần đi qua thì thôi bốc mùi điên cuồng, vì 0 có ai dọn, nên là nó lênh láng và chảy đầy ra đất, nhìn phát ói. Đôi lúc tớ đứng chụp sông nước nhà cửa hồn nhiên, coi lại ảnh thấy lẫn một đống bô vào trong ảnh, mà lại còn có các anh đứng chi chit nữa, anh nào mặt cũng phê như tê tê. Chính vì tớ có lúc chụp 0 để ý, nên khi hạ máy xuống, có lần tớ thấy một anh đang há hốc mồm nhìn tớ, vì anh nghĩ là tớ vừa chụp trộm anh ấy. Xong tớ cũng nhìn anh đó mà quên mất là anh đó đang làm gì (thì tớ thấy người ta nhìn tớ thì đê mê thì tớ cũng nhìn lại thôi). Thế rồi thấy người anh ấy rung rung lên một tí, rồi nhanh chóng kéo kéo. À à, tớ chợt nhớ ra, tớ ngượng quá vờ liếc chỗ khác, tuy là liếc chỗ khác nhưng tớ vẫn (hoàn toàn tình cờ thôi) kịp nhìn thấy quần anh ấy kéo bị thòi cái áo trong ra ở….đấy đấy, chắc tại vội quá. Tớ định gọi, nhưng lại thôi. 0 bị đánh cho là may rồi!

Đọc tiếp