music

#376: Tác phẩm video mới: Phần 2. Music clip “The Great Nowhere”

 

Chúng ta lại tiếp tục câu chuyện chứ nhỉ?

Tớ đang kể cho các bạn nghe về cô ca sĩ tài năng Alyson Faith của đất New York đúng không? Và tất nhiên hôm nay mọi người cũng sẽ xem tác phẩm video mới của tớ nữa chứ!

Tớ lần đầu nghe Alyson vào một buổi cafe ca nhạc nho nhỏ, của những người bạn nghệ sĩ nghèo ở New York, cùng nhau đàn hát trong một quán bar với đủ các ca khúc mừng Giáng Sinh và để chúc nhau một năm mới tốt đẹp hơn. Trời rất rét và ngoài đường trơn tuột, nhưng tớ vẫn quyết định tới dự buổi ca nhạc nho nhỏ này. Đó là vào lúc tớ rất không vui vì rất nhiều chuyện tồi tệ đang xảy ra. Tớ nghĩ rằng mình cũng cần phải có một năm mới tốt đẹp hơn.

Trời rét và cái quán bar nhỏ xíu nhưng đủ cả các thể loại nhạc cụ, từ piano cho tới trống, kèn, guitar làm cho mọi thứ chật chội và ấm áp ngay từ đầu khi tớ bước chân vào. Tớ hầu như chả quen ai cả, nhưng mà chả sao, quen hay không quen thì cũng được ngồi nghe nhạc!

Tất nhiên là chất lượng âm thanh của cái quán này thì nó 0 được tốt cho lắm rồi, mà các nghệ sĩ thì không phải ai cũng xuất sắc. Nhưng phải nói thật là tớ thấy rất ấm áp và bình yên, cả đầy hy vọng nữa. Vì sinh nhật tớ sắp tới, mà cứ mỗi lần sinh nhật là tớ coi như wrap up hết một năm để bắt đầu những điều mới, cho dù là đen đủi và chuyện 0 vui cũng cho qua hết!

Rồi bỗng nhiên Alyson Faith ở đâu tới. Nếu nói về ngoại hình thì chị ấy 0 có một xu ấn tượng gì hết, trông lại còn có phần hơi nhếch nhác nữa, mà tớ cũng chả hề nghĩ rằng đó là một ca sĩ. Nhưng thấy Alyson có phần hơi bị “hyper” quá, cười nói và cứ tâng tâng trông cũng hơi…sờ sợ. Thế rồi chương trình được nửa thì Alyson nhảy lên giành cái đàn piano. Dạo đàn đã thấy khác hẳn những người còn lại, còn tới lúc cất tiếng lên thì thôi tớ lịm người và đầy ngạc nhiên luôn. Cái mic và chất lượng âm thanh kém cỏi ở cái quán bar không hề ngăn cản nổi giọng hát cực kỳ khỏe và rất ấm của Alyson. Lúc đó tớ còn có cảm giác như vừa được khoác một cái áo lên người và thấy hứng khởi một cách kỳ lạ. Và cứ thế, tằng tằng chị ấy hát, mà chị ấy cứ cất giọng hát là giọng của người khác…bẹp dí. Về sau giải pháp là thôi Alyson khỏi cần mic luôn. Tóm lại là chị ấy giành mất sân khấu một cách toàn diện. Mà khi Alyson hát, là thôi cảm tưởng như chị ấy quên hết, là cháy hết, không cần biết trước mặt là bao nhiêu khán giả và họ đang…nghĩ gì. Đó là biểu hiện của một người sống vì đam mê. Mà vì Alyson say quá nên khiến chị bạn đi cùng tớ bảo: “Trời ơi, chị này bị làm sao thế!!!”.

Đọc tiếp

#375: Tác phẩm video mới – Phần 1: Kỉ niệm về music video

Có một điều rất chi là…hay và trùng hợp là mỗi lần tớ làm xong một tác phẩm video nào đó là y như rằng tớ sẽ chuẩn bị lên đường cho một chuyến đi xa. Sở dĩ rất nhớ điều này là cứ gần đến ngày đi là tớ để máy chạy ngày đêm để render và sửa chữa videos. Có những lúc tớ không hề dự định làm phải xong đâu nhé, vì có khi ngày đi cận kề rồi. Nhưng mà sẽ phải có sự kiện gì đó xảy ra khiến cho tớ sẽ bị…delayed và thế là kế hoạch lỡ, thế là ngồi làm…đủ thứ, trong đó là thể nào cũng có một cái video!

Tớ thích video lắm lắm mà mỗi lần làm nó cực quá nên có khi cả nửa năm tớ mới có thể xong được một tác phẩm. Không phải vì là nó kinh khủng hay hoành tráng gì quá ghê gớm mà mãi không xong, mà vì tớ…lười. Vì không như hình ảnh. Mỗi cái ảnh chỉ phải nghĩ cho nó một chế độ màu và ánh sáng hợp lý. Còn với video, bên cạnh việc phải nghĩ ra ý tưởng và đủ sức khỏe để quay từ ban đầu. Còn sau đó là chọn lựa, kết nối các hình ảnh, âm nhạc, sắp xếp cho một kịch bản hay. Mà phải nói là phần lớn tớ làm video tớ lại chẳng bao giờ cho mình một cái kế hoạch hay một cái kế hoạch gì cụ thể. Tất cả là phụ thuộc vào một sự ngẫu hứng!

 

Hơn năm nay tớ được rất nhiều người đặt hàng làm video nhưng phải thú thật là tớ không thể nào hứa hẹn được, vì không thể sắp xếp được thời gian, cảm hứng và cả sức khỏe cho nó. Mà tớ thì đã làm ra một tác phẩm thì nó phải “đáng” như thế nào đó, chứ làm kiểu lấy tiền, hình ảnh có thể đẹp nhưng nhạt nhẽo, ẩu thả thì tớ không có muốn làm, vì nó cứ làm cho lương tâm tớ day dứt, hehehe!

Đọc tiếp

#373: Trẻ mãi…

Tớ vừa làm xong một tác phẩm tốn bao nơ ron thần kinh và công sức. Giờ mới sung sướng và thoải mái để viết blog tiếp. Một vài ngày nữa các bạn sẽ được thưởng thức tác phẩm mới của tớ!!!!

Đáng nhẽ hôm nay tớ sẽ viết blog tiếp và show ảnh, cũng như thông báo tình hình tiến triển xử lý ảnh của buổi từ thiện. Nhưng mà….như các bạn thấy đấy, hôm nay chúng ta có một bộ mặt mới cho Hà Kin blog, nên viết một entry nào đó “dễ xương” để chào đón hakinkin.info mới của tớ nhé! Tuy nhiên, có một tin update báo luôn là toàn bộ số ảnh chụp các cụ và nhân viên của Trung tâm Thạnh Lộc đã được xử lý xong (version để in) và chuẩn bị được chuyển giao đi in và gửi tặng. Mình sẽ có “dặn dò” sau nhé!

Có một điều thú vị thế này. Hôm nọ tớ đi xem Henessy, tình cờ gặp lại bạn Coong. Đã hơn 4 năm rồi tớ mới gặp lại bạn ấy, kể từ hồi bạn ấy chụp cho tớ bộ ảnh tung tăng trên phố Hà Nội (đó là cái thời mà tớ cứ thấy ai có có máy ảnh là tớ tò tò đi theo như trẻ con đi theo kẹo ấy). Và điều tớ phát hiện ra, mà làm tớ…vui ơi là vui. Đó là tớ thấy sau 4 năm, tự nhiên khi nhìn lại trong gương, tớ thấy mình giống Y HỆT hình ảnh của mình cách đây 4 năm (như bộ ảnh Coong chụp) – một cách không hề cố ý. Tức là giống từ kiểu tóc giống trở đi.

Đọc tiếp

#362: Lãng mạn như phim Tây Du Ký

http://blog.vsharing.com/Uploads/UserDirs/3/921/368058/%E8%A5%BF%E6%B8%B8%E8%AE%B0.jpg

Nếu cứ nhắc tới cái tên phim “Tây Du Ký” chẳng hiểu sao ai cũng sẽ thấy phì cười. Chắc vì nó gắn với hình ảnh Tôn Ngộ Không lí lắc và Trư Bát Giới béo núc tham ăn hám gái.

Thế nên khi mấy người bạn tớ hỏi tớ đang nghe nhạc gì, tớ bảo nghe nhạc Tây Du Ký, y như rằng là thấy cái mặt cười thế này =)).

Nhưng chắc chắn nhiều người đều biết tới một bản nhạc trữ tình tuyệt hay của bộ phim. Một khúc tình ca với giai điệu cực kỳ ngọt ngào và cực kỳ lãng mạn, đó là bản “Tình nữ nhi”, phân đoạn khi vị “vua” của Tây Lương Nữ Quốc lả lơi với Đường Tăng.

Có rất nhiều điều thú vị khi nghĩ lại, không phải chỉ là chuyện bản nhạc rất hay này.

Tớ cũng giống như bao nhiêu thế hệ khác, xem Tây Du Ký không biết bao nhiêu lần, xem đi xem lại, xem mãi mà không hề chán. Năm nào hè đài truyền hình sẽ chiếu lại là tớ lại thấy háo hức, lại chờ đợi. Xem mà biết tỏng là con yêu tinh nọ sắp bắt cóc Đường Tăng. Biết Đường Tăng…ngu chết đi được. Cả những đoạn khi Đường Tăng đuổi Tôn Ngộ Không đi vì hiểu lầm, lúc nào tới đó cũng thấy…đau lòng. Thậm chí, có lúc chỉ mong Đường Tăng bị…ăn thịt thật xem nó như thế nào. Và mỗi lần hết phim thì ôi thôi, lại buồn thỉu buồn thiu vì cứ tiếc tiếc cái gì đó. Tây Du Ký cũng như Đô rê mon, là một phần 0 thể thiếu trong bộ ký ức tuổi thơ và tuổi trẻ của tớ!

Nhớ ngày xưa tớ rất hay qua nhà một người bạn.  Điều khiến tớ bị amazed (ủa tiếng Việt sẽ dùng từ gì được vậy ta?) là cái cửa hàng sửa chữa gì đó đầu ngõ nhà bạn đó lúc nào cũng bật TV, và lúc nào đi qua buổi tối cũng thấy bật Tây Du Ký. Và nếu tớ qua đó vào tất cả những buổi tối của vài năm, thì tất cả những buổi tối ấy đều thấy TV bật Tây Du Ký. Đến nỗi nó như ăn vào thói quen và sự đương nhiên nào đó. Cứ đi qua là thấy Tôn Ngộ Không hay Trư Bát Giới đang nhảy ầm ầm. Tớ không thể hiểu nổi vì sao họ lại có thể mê TDK đến thế, hay họ bật để….đuổi chuột không rõ?

Đọc tiếp

335: Thơ hay và những bài hát phổ thơ…

Chắc hẳn sẽ là một topic nhẹ nhàng và xả stress cho nhiều người.
Ít là với tớ, tớ thích làm những topic thế này, chỉ để thỉnh thoảng tự mình ngồi đọc và nghe lại….


Chiếc lá đầu tiên

Hoàng Nhuận Cầm

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong hơi thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say.

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu.

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu, xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm – Rụng xuống trái bàng đêm.

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?

“Có một nàng Bạch Tuyết,các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy”
“Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy”
(Ôi những trận cười sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm.

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!

Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường – chiếc lá buổi đầu tiên.

**********************

Đọc tiếp