06 Aug 2011 9 Comments
#376: Tác phẩm video mới: Phần 2. Music clip “The Great Nowhere”

Chúng ta lại tiếp tục câu chuyện chứ nhỉ?
Tớ đang kể cho các bạn nghe về cô ca sĩ tài năng Alyson Faith của đất New York đúng không? Và tất nhiên hôm nay mọi người cũng sẽ xem tác phẩm video mới của tớ nữa chứ!
Tớ lần đầu nghe Alyson vào một buổi cafe ca nhạc nho nhỏ, của những người bạn nghệ sĩ nghèo ở New York, cùng nhau đàn hát trong một quán bar với đủ các ca khúc mừng Giáng Sinh và để chúc nhau một năm mới tốt đẹp hơn. Trời rất rét và ngoài đường trơn tuột, nhưng tớ vẫn quyết định tới dự buổi ca nhạc nho nhỏ này. Đó là vào lúc tớ rất không vui vì rất nhiều chuyện tồi tệ đang xảy ra. Tớ nghĩ rằng mình cũng cần phải có một năm mới tốt đẹp hơn.
Trời rét và cái quán bar nhỏ xíu nhưng đủ cả các thể loại nhạc cụ, từ piano cho tới trống, kèn, guitar làm cho mọi thứ chật chội và ấm áp ngay từ đầu khi tớ bước chân vào. Tớ hầu như chả quen ai cả, nhưng mà chả sao, quen hay không quen thì cũng được ngồi nghe nhạc!
Tất nhiên là chất lượng âm thanh của cái quán này thì nó 0 được tốt cho lắm rồi, mà các nghệ sĩ thì không phải ai cũng xuất sắc. Nhưng phải nói thật là tớ thấy rất ấm áp và bình yên, cả đầy hy vọng nữa. Vì sinh nhật tớ sắp tới, mà cứ mỗi lần sinh nhật là tớ coi như wrap up hết một năm để bắt đầu những điều mới, cho dù là đen đủi và chuyện 0 vui cũng cho qua hết!
Rồi bỗng nhiên Alyson Faith ở đâu tới. Nếu nói về ngoại hình thì chị ấy 0 có một xu ấn tượng gì hết, trông lại còn có phần hơi nhếch nhác nữa, mà tớ cũng chả hề nghĩ rằng đó là một ca sĩ. Nhưng thấy Alyson có phần hơi bị “hyper” quá, cười nói và cứ tâng tâng trông cũng hơi…sờ sợ. Thế rồi chương trình được nửa thì Alyson nhảy lên giành cái đàn piano. Dạo đàn đã thấy khác hẳn những người còn lại, còn tới lúc cất tiếng lên thì thôi tớ lịm người và đầy ngạc nhiên luôn. Cái mic và chất lượng âm thanh kém cỏi ở cái quán bar không hề ngăn cản nổi giọng hát cực kỳ khỏe và rất ấm của Alyson. Lúc đó tớ còn có cảm giác như vừa được khoác một cái áo lên người và thấy hứng khởi một cách kỳ lạ. Và cứ thế, tằng tằng chị ấy hát, mà chị ấy cứ cất giọng hát là giọng của người khác…bẹp dí. Về sau giải pháp là thôi Alyson khỏi cần mic luôn. Tóm lại là chị ấy giành mất sân khấu một cách toàn diện. Mà khi Alyson hát, là thôi cảm tưởng như chị ấy quên hết, là cháy hết, không cần biết trước mặt là bao nhiêu khán giả và họ đang…nghĩ gì. Đó là biểu hiện của một người sống vì đam mê. Mà vì Alyson say quá nên khiến chị bạn đi cùng tớ bảo: “Trời ơi, chị này bị làm sao thế!!!”.





Recent Comments