newspaper

#246: HÀ KIN “KHÔNG LẠC LÕNG Ở NEW YORK”

Biết Hà Kin từ cái thuở cô bé này bé xíu mà có riêng một website hoành tráng (khi người Việt còn chưa biết blog là gì). Hà Kin học Ngoại giao, đi làm ở Bộ Ngoại giao như một viên chức nghiêm túc, rồi lại rời Bộ Ngoại giao để quay lại New York học… nhiếp ảnh! Cô bé này đa tài, vẽ tranh, chơi đàn, hát rất hay và bây giờ là chụp ảnh. Nhưng người ta biết đến em nhiều nhất có lẽ sau sự kiện cuốn sách Chuyện tình New York là best seller năm 2007 của các tác giả trẻ ở Việt Nam. Hà Kin đang ở New York, và không từ chối cuộc phỏng vấn này cho chuyên mục KẾT NỐI NGƯỜI VIỆT TRẺ của Thanh Niên.

NEW YORK CŨ VÀ MỚI


* Chào Hà Kin, sự nghiệp học tập và “nghiên cứu” New York của em đến đâu rồi?

- Chào chị. Em vừa có một năm không được thỏa mãn và tốt đẹp lắm. Nhưng tình hình học tập và “nghiên cứu” của em năm qua thì vẫn tạm ổn, ít nhất là có những sự tiến bộ hơn hẳn và được gần như em mong muốn.

* Em đã học được gì và đang làm gì ở nơi đây, trong lần quay lại thứ 2 này?

- Em đã học được một phần những gì em cần và đặt ra khi sang đây. Đó là những hiểu biết cơ bản và đầu tiên về nhiếp ảnh và nhiếp ảnh chuyên nghiệp. Đó là điều lớn nhất trong năm qua đã làm được, còn học được những gì ngoài đây thì vô cùng, bởi mỗi ngày qua đi, dù ra khỏi nhà hay ngồi nhà trên mạng – là những sàng khôn. Ngoài một số chuyến đi ước mơ được nảy sinh ngoài dự định thì năm qua em chưa làm được gì lớn để tự hào hoặc thỏa mãn đủ để kể cả.

* Quay lại New York, có điều gì khác và điều gì vẫn thấy cũ với Hà Kin?

- New York vẫn cũ, kinh tế có suy thoái hơn, người vẫn đông, subway vẫn bẩn, Times Square vẫn rực rỡ. Điều khác là nằm trong suy nghĩ của mình lớn lên mà thôi.

* Theo Hà Kin, những điều gì sẽ là rào cản chính làm cho một người Việt khó hòa nhập nhất ở một nơi như New York?

- Thực ra em không hiểu và tham gia nhiều lắm vào thế giới cộng đồng người Việt để có những lý do thật chính xác cho chuyện này. Nhưng cũng có thể có một vài lý do rất rõ rệt mà ai cũng có thể nhận thấy. New York là một nơi pha trộn mọi nền văn hóa thế giới và có tính chất quốc tế hóa hơn bất kỳ một bang nào khác của nước Mỹ. Tuy nhiên, dù thế nào thì đó vẫn là nước Mỹ, và văn hóa “quốc tế hóa” chính là nền văn hóa rất đặc trưng của Mỹ, chỉ là nó đậm đà hơn những nơi khác. Có rất nhiều lý do để khiến một người không phải là “bản địa” không thể hòa nhập với nơi họ đang sinh sống. Có lẽ người Việt cũng có nhiều lý do tương tự như những người châu Á khác trên đất Mỹ. Nhưng cũng nên chia ra nhiều đối tượng người Việt, vì những đối tượng khác nhau sẽ có những rào cản khác nhau. Chẳng hạn, với người Việt là dân lao động, làm những công việc chân tay vất vả, thì họ là những người khó hòa nhập với dân bản xứ nhất. Công việc bận bịu, đặc thù tính chất lao động không phải tiếp xúc bằng ngôn ngữ tiếng Anh khiến họ chỉ có một mục đích lớn là kiếm đủ tiền sinh sống cho gia đình.

Đối tượng thứ hai là du học sinh hoặc nghiên cứu sinh, vấn đề ngôn ngữ không phải là rào cản, nhưng họ không phải sinh ra và lớn lên từ trong nền văn hóa như kiểu New York. Họ vẫn có thể ăn, ngủ, party, học hành cùng người Mỹ, nhưng không thể nào là người Mỹ được.

Đối tượng thứ ba, là những người chưa hẳn là Việt Kiều, nhưng sinh sống và làm việc lâu năm tại New York (với giấy tờ hợp lệ và ở những công sở lớn), họ là những người hòa nhập được tới 70% với nhịp sống của đất New York, đa phần những người này có thu nhập khá và rất thích nhịp sống nhộn nhịp nơi đây. Nhưng họ vẫn có xu hướng tìm bạn và quan hệ với người Việt nhiều hơn là tìm những người bạn tây. Vấn đề vẫn nằm ở chỗ không chỉ là văn hóa, quan điểm khác biệt, mà vấn đề ngoại hình, màu da cũng là một vấn đề tác động khá. Phụ nữ và đàn ông cũng có những sự hòa nhập khác nhau. Chẳng hạn một cô gái Việt có thể party và chơi với nhiều bạn trai tây hơn là một người đàn ông Việt có nhiều bạn gái tây.

Đối tượng cuối cùng là Việt Kiều và những người sinh ra lớn lên tại đây. Những thế hệ được sinh ra và lớn lên tại đây, thì ngoài màu da và ngoại hình của họ không giống với những “New Yorkers tây” khác, còn lại thì họ có thể hòa nhập được ít hơn hoặc hoàn toàn (tùy thuộc vào cách giáo dục của gia đình). Điều này thì đã tương đối rõ ràng và dễ hiểu. Tuy nhiên, sự hòa nhập tại New York sẽ dễ dàng hơn với tất cả những nơi khác, vì đặc thù đã nói ngay ban đầu. Nơi đây cũng có nhiều chủng tộc châu Á khác nhau, đặc biệt là người Trung Quốc, nên người Việt cũng ít khi thấy mình thực sự bị lạc lõng.

* Và ngược lại, những điều gì sẽ làm cho một người từng sống ở New York sẽ khó hòa nhập nhất khi quay trở lại Việt Nam?

- Không chỉ người Việt ở New York, mà bất kỳ người Việt ở đâu xa quê hương khi trở về sẽ khó hòa nhập ở Việt Nam. Có người có thể sẽ mãi mãi không bao giờ hòa nhập được, hoặc có người sẽ phải mất rất nhiều thời gian cùng những sự “kiên nhẫn” và “chịu đựng” thì mới có thể trở lại một phần của Việt Nam.

New York là nơi nhịp sống rất tự do và phóng khoáng, là nơi chấp nhận và ủng hộ mọi cá tính riêng biệt. Không tính tới sự khác biệt hoàn toàn về văn hóa và trình độ phát triển. Vậy nên, bất kỳ một người nào đã sinh sống và quen thuộc với nền văn hóa này thì hiển nhiên là không thể nào có thể quen được khi trở về Việt Nam. Việt Nam vẫn là nền văn hóa phương đông, còn nhiều quan điểm và suy nghĩ “cũ”, bản chất của người Việt, cộng thêm trình độ phát triển chênh lệch quá lớn so với New York sẽ khiến những người lâu ngày ở đây khi trở về ít nhiều sẽ bị “sốc”. Điều này là rất hiển nhiên và dễ hiểu.

Cách bớt sốc lớn nhất và để hòa nhập, đó là luôn luôn phải trở về Việt Nam khi có cơ hội và chịu khó tìm hiểu tình tại nhà. Bởi những người mà ít về và ít quan tâm tới Việt Nam nhất là những người bị sốc nhiều nhất và khó hòa nhập nhất.

* Em đã từng viết rằng em đau lòng khi nghe tin 2 tòa tháp bị khủng bố vì em đã từng chơi ở đó trong lần đến New York lần thứ nhất. Cảm giác của em lần thứ 2 khi quay trở lại thì sao?

- Đúng vậy. Không xét về khía cạnh đó là nơi đã gắn bó nhiều năm kỉ niệm tuổi thơ của mình, thì xét về điều lớn lao hơn so với những con người khác: đó là một công trình vĩ đại của thế giới (chứ không phải là chỉ của New York hay chỉ là nước Mỹ), và những người đã tử nạn đều là những người dân thường như bất kỳ ai trong chúng ta. Nếu như suy nghĩ rất hạn hẹp, rất ích kỷ, thì nhiều người cho rằng việc sụp 2 cái tòa nhà đó là “đáng đời nước Mỹ”. Họ nói vậy là bởi vì họ không hiểu gì về nước Mỹ, không hiểu gì về con người Mỹ, lớn hơn là họ không hiểu nổi giá trị cuộc sống của nhân loại là nằm ở đâu. Nghe thì thật là lớn lao và lý thuyết, nhưng nếu có thể đi thật nhiều, tới cả nơi giàu nhất và nghèo khổ nhất, thì sẽ hiểu được những giá trị lớn lao đó, thay vì ngồi một chỗ để phán và đầy căm hận (một cách rất thiển cận).

Từ ngày quay lại New York, em chỉ đi qua chỗ đó một lần và nhìn lại mảnh đất trống hoác, nó không mang lại cảm giác gì vui vẻ, chỉ là nhìn ngắm lại kỉ niệm, nên chắc cũng không có gì nhiều để nói. Cảm giác khi lần đầu thấy nó bị sập, có nhiều thứ đáng để nói hơn.

EM KHÔNG THỂ Ở MÃI MỘT CHỖ…


* Thế còn việc “làm ăn” của em ở nước ngoài thông qua chính công việc mình yêu thích có những kỷ niệm gì đáng nhớ nhất? (Trục trặc kỹ thuật, deal tiền bạc, bị… xù…)

- Việc “làm ăn” của em không có đặc thù giống người khác. Facebook và blog là nguồn kết nối em với bạn bè khắp nơi trên thế giới, họ tới vì những câu chuyện và những bức ảnh của em. Và từ đây giữa em và họ có những “phi vụ làm ăn” không giống ai. Đó là em sẽ nhận chụp ảnh cho bất kỳ ai có nhu cầu, “cái giá” họ phải trả cho em, sẽ là những chuyến đi, những thứ và những đồ em muốn (nhất là thứ gì liên quan đến âm nhạc và…máy móc). Chẳng hạn, riêng năm sau, em sẽ được đi châu Âu, đi khắp các bang nước Mỹ để tới những nơi có người muốn em chụp ảnh cho họ. Đấy là cái lớn nhất và thú vị nhất về cái gọi là “làm ăn” của em, là thứ rất đáng tự hào và em biết không phải ai cũng có thể làm được nhờ nhiếp ảnh.

Còn tất nhiên, có thể nói một năm vừa qua là một năm không được suôn sẻ và có rất nhiều điều không vui. Không phải lúc nào mình cũng gặp được những người tốt và thú vị để mang đến những trao đổi thú vị cho mình. Có những người cũng tìm cách lợi dụng hoặc đòi hỏi rất buồn cười, hoặc không chịu “chi trả” như đã hứa, nhưng mà đó là cuộc sống mà, xét ra thì đó là những điều có ích. Nó làm mình khó chịu và nản chí nhất thời, nhưng về lâu dài lại là những kinh nghiệm tốt, cũng như tôi luyện thêm bản lĩnh để đối mặt với những thứ còn khó khăn hơn trong tương lai.

* Có khi nào em nghĩ và tìm cơ hội cho mình để ở lại New York mãi không? Có và không thì lý do tại sao?

- Em thích được bay nhảy. New York thật tuyệt và có rất nhiều thứ phù hợp với em, đón nhận những gì em thể hiện. Nhưng em không thể ở mãi một chỗ, bởi thế giới ngoài kia là rất rộng lớn và em muốn được đi nhiều và học hỏi nhiều. Em cần phải đi nhiều hơn nữa, và mỗi nơi chỉ ở lại một chút thì cũng vừa kịp hết tuổi trẻ mất rồi. Phải tranh thủ thôi!

EM TỰ TIN TỪ MẠNG ĐẾN ĐỜI!


* Một cuốn sách best seller như Chuyện tình New York trong một năm trời đã biến cô bé Hà Kin dễ thương thành một người nổi tiếng đến mức nhiều khi phải cáu kỉnh do hệ lụy của nó gây ra. Em đối mặt với điều đó có khó không?

- Sự “nổi tiếng” của em đến từ từ, nó làm cho em thích nghi từ từ, và sự nổi tiếng này chỉ nằm ở phạm vi một phần cộng đồng trên mạng. Ngoài ra, bản chất và nguyên nhân của sự “nổi tiếng” của em cũng mang những đặc thù riêng khiến em có thể yên ổn hơn những người khác. Những bức ảnh, bài viết, cuốn sách của em cũng chọn lọc đối tượng để được quan tâm. Ai thích du lịch, nhiếp ảnh, thích cuộc sống phóng khoáng và những điều mới lạ thì họ mới tìm đến em, mà những người như vậy, thì tuyệt nhiên là những người có suy nghĩ tốt và không làm phiền em nhiều. Còn tất nhiên, một khi đã gọi là “có tiếng”, thì sẽ bị chọc ngoáy và cố tình bị làm phiền, không khiến mình tránh khỏi cáu kỉnh. Em thích đi nhiều nhưng lại không thích sự ồn ào và muốn mọi người đến với mình bằng sự tự nhiên, bằng những gì em đã làm khiến họ thích, vậy nên những người “giời ơi đất hỡi” sẽ làm em hết sức khó chịu. Và hơn nữa, em cũng chỉ là một người bình thường, quỹ thời gian của em cũng đúng bằng một người bình thường, nên bị “làm phiền” nhiều hơn người bình thường là cũng đủ cáu kỉnh rồi.

Nhưng như em đã nói, em không khó khăn trong việc đối mặt với nó, vì ngoài việc em không phải là ngôi sao trong một đêm để bị sốc, thì em có cách tiếp nhận vấn đề theo cách riêng của em. Mỗi người khi tới làm phiền em, em cũng họ được một vài điều gì đó rất thú vị về họ. Ít nhất là học được tâm lý của những người có suy nghĩ và quan điểm giống hoặc khác, cách họ tiếp cận, tâm lý của chính bản thân mình khi phải đối mặt. Những điều đó giúp mình biết cách hiểu biết và cư xử trong cuộc sống, khi không phải lúc nào cuộc sống cũng bằng phẳng và theo ý!

Đọc tiếp

#195: Hà Kin quay trở lại NY

IMG_32932, photo, hinh anh, upload, download

Kỉ niệm 1 năm cho bài báo này.

Vậy là hôm nay tôi đã ở NY được 1 năm rồi. Ôi chao.

Khi trả lời bài PV này, mọi người còn chưa từng nghe thấy một Hà Kin – a photographer. Đó là những ngày tháng suy nghĩ và mông lung về những quyết định của mình. Quả thật, đã rất liều lĩnh và khó khăn.

1 năm thôi, nhưng thay đổi thật là nhiều. Bước đầu đã thấy được những nỗ lực của mình có đem lại kết quả, và đúng đắn!

Đây là bài PV trên báo Thanh niên do chị Cát Khuê thực hiện. Đó là bài PV cuối cùng kể từ sau NYLS mà mình nhận lời trả lời. Với mình đây là 1 bài rất thú vị, vì nó hỏi được nhiều thứ mà tớ vốn muốn giãi bày cho mọi người hiểu!

I hope you dance

Hà Kin

ihopeyoudancekin1.mp3

    1. Đến bây giờ mọi người vẫn còn ngạc nhiên và nghi hoặc lý do mà bạn rời khỏi Bộ ngoại giao đấy, bạn có một cơ hội giãi bày hay chia sẻ ở đây này?

    Tôi nghĩ rằng với một số người khác thì mọi người có thể ngạc nhiên lâu chứ với tôi thì chắc tới giờ mọi người thấy hiểu nhiều hơn là ngạc nhiên.

    Tôi đã từng có một entry rất dài trên blog của mình để nói về việc vì sao mình lại từ bỏ một công việc tốt và đã học hành miệt mài để có thể thi đỗ như vậy.

    Theo tôi nghĩ thì thế này. Trong cuộc sống, có những công việc, sự kiện, sở thích…là tuyệt vời và rất tốt với một số người này nhưng không thể là tốt với một số người khác. Có những việc có thể được đa phần ca ngợi là tuyệt, là đẹp với số đông nhưng nó không thể là tốt đẹp cho tất cả. Có thể một công việc ổn định, có cơ hội thăng tiến, được đi nước ngoài nhiều, có tiếng tốt là điều mơ ước và “tốt” với rất rất nhiều người. Nhưng với những người như tôi chẳng hạn, một công việc của tự do, không bị ai điều khiển, ra lệnh, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, muốn được kiếm tiền theo đúng công sức và năng lực (theo cách của tôi) thì mới là tốt thì sao? Thực ra sự việc rất đơn giản, tôi đã cố gắng, đã thi vào Bộ, đã đỗ, nhưng cảm thấy nó không  phù hợp với sở thích và năng lực của mình, thì ra đi tìm việc khác hợp với mình thôi. Có những thứ là mơ ước của người này nhưng không là mơ ước của người khác mà!

    Và tôi tin rằng tôi không bao giờ bị chết đói cả, đó là động lực lớn nhất đấy (cười!). Đọc tiếp

#129: Trả lời PV đài RFI: 0 có chuyện ưu tiên sinh con trai

Xóa bài viết

Bạn có muốn xóa entry này không?
magnify

http://stuffem.files.wordpress.com/2007/03/gender_equality.JPG

Có ai còn nhớ, cách đây vừa tròn một năm, cũng mùa này, tháng này, tớ đã từng có một bài phỏng vấn toát mồ hôi hột với đài RFI (đài radio quốc tế của Pháp), vừa toát mồ hôi vừa cười ra nước mắt, vì tớ đã hồn nhiên xưng “mình” và “bạn” với một phát thanh viên kỳ cựu có giọng nói cực kỳ đặc biệt và quen thuộc với rất nhiều lớp thính giả Việt Nam cả trong nước và hải ngoại qua bao nhiêu năm. Và chỉ sau đó mới phát hiện ra “bạn” phóng viên đáng tuổi bác của mình.

Nhưng nhờ vậy mà tớ có một người bạn lớn đáng kính. Bác và tớ vẫn nói chuyện và liên lạc với nhau cả năm qua, tớ khoe cho bác những bức ảnh tớ chụp và bác gửi tớ những lời khuyên cực kỳ tuyệt vời cho những kế hoạch tớ đang liều lĩnh thực hiện.

Và tròn một năm, tớ lại lên RFI một lần nữa, do chính bác phỏng vấn bằng 2 câu hỏi. Tớ đã trả lời và không bị cắt một câu nhé.

Tớ rất thích đề tài này, và đúng là cơ hội để được nói lên những gì mình nghĩ đấy!

Bác làm đề tài này khi nhận được báo cáo là trong vòng 20 năm nữa, tình trạng trai thừa gái thiếu ở Việt Nam ở tới mức khủng hoảng, hiện tại tình trạng đã đang ở mức báo động.

Mọi người nghĩ sao?

Toàn bộ bài báo

http://www.rfi.fr/actuvi/articles/107/article_1650.asp

Trích nguyên phần của Hà Kin trong bài báo

Tác giả Hà Kin

Tác giả Hà Kin

Tại sao lại phải đặt ưu tiên phải sinh con trai để có người nối dõi ?

Trở lại với chuyện sinh trai hay gái, Hà Kin, tác giả tiểu thuyết “Chuyện tình New York”, từ một tiểu thuyết trên blog được xuất bản thành sách vào hàng ăn khách trong năm 2007 tại Việt Nam cho ý kiến riêng của cô :

Đọc tiếp

#96: Trả lời phỏng vấn báo Người Đẹp 1/11/07


Tối về mình sẽ scan bài báo lên nhé. Đây là file word tớ gửi cho chị Hạnh Đỗ, người phỏng vấn tớ. Bài báo có rút gọn đi tí chút. Còn đây là original. Tớ chỉ hơi buồn não nề (đã hơi còn não nề) vì họ vẫn cho tớ cái tít là Nhà văn, huhu. Thực lòng mà nói, với tít: “3 nữ nhà văn 8x đang được săn tìm” thì nên thay vị trí của Hà Kin thành vị trí của Trần Thu Trang. Có gì cho mình vào cái góc nào đấy be bé với tiêu đề: “Hà Kin tập tọng bắt chước Britney Spears làm nhà văn”, hihihi. Tự truyện mà thành nhà văn thì….

Anyway, tớ rất thích mấy câu hỏi này, sending you my big thank

1. Những chuyện tình tự kể thường được rất nhiều: sự chú ý của bạn đọc, sự quan tâm của nhà sách và chả phải tưởng tượng gì nhưng riêng tư của người viết thì gần như mất sạch, Kin có thấy mình cởi mở quá không?

Tôi không nghĩ mình bị “mất sạch” gì cả, và cho dù có “mất” thật đi chăng nữa thì sẽ luôn có một sự bù đắp để khiến người ta sẵn sàng đánh đổi. Vấn đề ở chỗ, “cái mất” hay “cởi mở” của mình sẽ đem lại những điều gì? Nếu nó đem lại những lời cảm ơn, sự chia sẻ, niềm vui, sự ngưỡng mộ, những suy nghĩ mới và tích cực, tôi thấy sự “cởi mở” của mình là vừa đủ và hợp lý chứ không bị “quá”! Cái gì quá cũng không tốt mà.

Đọc tiếp

#92: Tớ cũng viết khoa học

Mọi người đừng nghĩ tớ chỉ có chửi nhau, viết truyện với tả chó mèo là giỏi, hihihi, tớ đã từng làm mục Giáo dục giới tính và cả những bài viết khoa học như thế này nữa, một thứ văn phong khác nhưng vẫn rất…Hà Kin, hề hề, thế mới nạ nùng chứ!!!
Mà đừng tưởng mấy bài của tớ ghi là lá cải mà nó…lá cải thật nhé. Nó lên hẳn những trang y khoa hay mục Sức khỏe của báo lớn hẳn hoi đấy.

http://www.hoithammy.org/consultant.php?id=48

http://www1.thanhnien.com.vn/Suckhoe/2007/2/17/182076.tno

TRỪNG TRỊ TUỔI GIÀ

(Định viết tặng papa nhưng papa bảo: Tao ứ sợ già, trẻ mãi để mẹ mày…chửi tao à??? hix hix)

Hà Kin

Tóc rụng không thương tiếc, người thì cứ ngày càng còm nhom đi, da bắt đầu nhăn nheo… nghe như một người phụ nữ đang qua đi tuổi xuân đó nhỉ! Thế nhầm rồi, ai bảo chỉ có phụ nữ mới già đi như thế. Đàn ông cũng… già y hệt đấy chứ. Mà đã là tuổi già thì đàn ông hay đàn bà cũng đều sợ như nhau. Nhưng mấy ai bàn tới vấn đề đàn ông chống tuổi già như thế nào. Xin giới thiệu cho quý ông một số biện pháp “trừng trị tuổi già”!

Một giải pháp xua tạm được những vết nhăn, đặc biệt là những vết nhăn xung quanh mắt. Chất botox sẽ kéo căng các cơ da đã bị nhăn nheo. Vậy botox là chất gì vậy? Đây là một tổng hợp của toxin và botulinum (những độc tố). Với một liều lượng lớn, botulinum sẽ gây ra ngộ độc cực kỳ nguy hiểm, nhưng với một lượng thật nhỏ thì nó sẽ có tác dụng “xử lý” những vết nhăn trên da. Mặc dù chất botox là một chất nổi tiếng phổ biến dành riêng cho phụ nữ, nhưng ngày nay, ngày càng nhiều đàn ông cũng phải viện tới nó để có một đôi mắt của “anh” chứ không phải của “chú” hay thậm chí là “bác” mà mấy cô gái vẫn hay vô tư gọi. Cách điều trị này khá đơn giản, bác sĩ sẽ tiêm một liều botox vừa phải vào vùng bị nhăn nheo. Hiệu quả đạt được sẽ tồn tại từ ba đến sáu tháng. Giá cả của liệu pháp này không phải là rẻ, cỡ thường từ 200 USD đến 300 USD cho mỗi vùng da cần được “xử lý”.

Đọc tiếp