photoclass

#359: : Bí quyết của Hà Kin để có một bức ảnh đẹp là gì?

Tớ nghĩ, đây sẽ là một câu chuyện tâm sự thú vị, vì nó sẽ giải tỏa được thắc mắc của rất nhiều người, và cả xóa bớt những hiểu lầm nữa. Tớ tin rằng có nhiều điều còn có thể cho bạn ngạc nhiên. Tiêu đề là: Bí quyết của Hà Kin để có một bức ảnh đẹp là gì?  Nhưng thực chất ra câu chuyện là: “Ảnh” trong cuộc sống và quan niệm CỦA TỚ, nó là như thế nào? Bởi vì chính những quan niệm và suy nghĩ này mà tạo nên những tác phẩm của tớ!

Đây là những tâm sự rất thẳng thắn và thật lòng của tớ!

Với cái tiêu đề, cũng là để dành cho những người mà họ cho rằng ảnh tớ đẹp. Còn lại đừng có bắt bẻ thắc mắc tớ dăm ba cái chuyện sao Hà Kin tự nhận ảnh mình đẹp đi nhé. Mệt lắm!

Bây giờ, vẫn rất nhiều người (cho dù có theo dõi tớ khá đều) vẫn không biết rằng tớ đã đang theo nghề ảnh. Một số thậm chí vẫn cho rằng tớ là nhà văn nhà báo gì đó. Một số thì cho rằng ảnh chỉ là cái thú vui của tớ. Rằng bố mẹ tớ nuôi tớ, tớ chỉ có mỗi việc là ngồi viết, đi chơi và chụp ảnh. Nhưng có những người chỉ biết đến tớ qua những bức ảnh. Nhưng dù thế nào thì tớ nghĩ rằng tớ cũng bước đầu thành công trong việc để mọi người biết tới mình như là một người chụp ảnh thực sự!

Đọc tiếp

#204: Lớp học ảnh của tớ này

Tớ đang chuẩn bị được move on sang học về ánh sáng, nghĩ trước mặt, nào là chân dung, trắng đen, nude…mỗi loại cũng phải vài levels (tức là thành vài lần học rồi), huhu, nghĩ mà vừa thèm vừa…ngơ ngác vì xiền.

Phải nhanh chóng đi kiếm xiền thôi còn đi học tiếp được nữa chứ. Giá có ai chịu bỏ tiền đầu tư mình nhỉ???? Nghiêm túc đấy nhá, hic hic.

Lớp tớ đang học là khóa học advanced về Digital Photography, học xong khóa này thì bắt đầu chuyên sâu về các thể loại ảnh. Học ở ICP thì siêu đỉnh rồi, vì thầy giỏi, đầy đủ máy móc “đạo cụ” phục vụ cho việc học hành, đã thế lớp học lại cực ít, thầy đi từng người một dạy, nhận xét, góp ý, tha hồ có gì thắc mắc hoặc không hiểu gì hỏi. Máy móc đều rất hiện đại nữa, thật là đáng tự hào quá đi í. Phải chép lại một góc nhật ký New York của mình lại mới đươc.

Tớ được học thêm hiểu biết cơ bản về in/rửa ảnh. Khi chưa đi học thì cứ nghĩ nó đơn giản và thậm chí nghĩ rằng….chả có gì phải học. Ai dè mới biết là mỗi loại máy, loại giấy, là một hệ thống profile phức tạp khác nhau, mà chưa kể nhìn trên màn hình rồi lúc in ra thì khác nhau một trời một vực, có khi nhìn ảnh đẹp thế mà lúc in ra chả đúng như mình muốn gì cả, màu sắc độ nét lộn tùng phèo.

Ở đây mỗi cái máy Mac bự là một cái máy in, và có nhiều loại máy in khác nhau. In được tới khoảng cỡ A4, còn nếu muốn in to hơn thì sẽ có mấy cái máy to đùng đoàng ở góc phòng. Nói chung là tiện nghi tận răng. Cái ảnh đầu tiên tớ hì hục chỉnh để in ra được là một cái ảnh tớ chụp từ hồi ở Việt Nam, trên Hà Giang, ảnh đó được chọn in là vì nó có rất chỗ để “thực tập”. Hì hục chỉnh theo bài thầy dạy gần tiếng thì bắt đầu in ra, hồi hộp lắm luôn ấy. Trong lúc chờ tớ lấy cái di động ra quay quay chụp làm thấy với bạn TA (trợ giảng) cứ cười mủm mỉm hỏi Hà Kin đang làm gì đấy. Tớ bảo tớ lưu lại những khoảnh khắc thú vị của mình để…viết blog, hihihihi!

Giới thiệu về in ảnh và các loại giấy in ảnh khác nhau này

Bắt đầu tò tò nhìn nó được in ra nè, yêu cực. Tớ nùn quá nên là không có với tới máy in. Nhưng như trên đã nói, họ tiện nghi tới mức có sẵn một cái “đạo cụ” để phục vụ những người nùn như tớ, hihihi
Sản phẩm của mình đang ra đaaaaaaaaaaaaay

Thành quả nè, bạn TA chụp cho đấy

http://img13.imageshack.us/img13/4284/04032009021.jpg

Còn bây giờ Bonus thêm cái 2 cái videos nữa. Chả là tớ có một cái ảnh chụp anh Trần Lập thuộc dạng…ca khó, tóm lại là để chỉnh được cái ảnh này ra hồn thì tốn kha khá “kung fu”, tình cờ thầy tớ nhìn thấy trong đám ảnh tớ cầm đến lớp, thế là lấy ra luôn để cho cả lớp thực tập, chưa kể thầy bảo dùng ảnh làm…..bài thi cho bọn sinh viên học full time, ak ak

#194: Đi học nhiếp ảnh

Bài viết về những cảm xúc đầu tiên khi bắt đầu đi học lớp nhiếp ảnh đầu tiên.

Repost:

(Tớ yêu bài hát này khủng khiếp vì ý nghĩa của nó, có thể vực bạn dậy khi bạn bế tắc và mông lung trong cuộc sống)

Đi học, buổi đầu tiên, thầy bảo:

“Điều đầu tiên đối với một người thích chụp ảnh nói chung hay là một nhiếp ảnh gia nói riêng, đó là một tâm hồn phóng khoáng, cởi mở,  đặc biệt không kiêu căng và tự phụ, tinh vi, bởi nếu không, sẽ không mở mắt mà nhìn và chụp được những điều đẹp đẽ của những con người và mọi thứ xung quanh”.

Quá đúng đi ấy chứ, làm nghề ảnh mà lại đầu óc nhỏ nhen, tinh vi là không thể có được những bức ảnh đẹp. Chắc chắn là thế, người càng nhìn thấy nhiều cái đẹp là người cởi mở, phóng khoáng và có lòng nhân hậu, những bức ảnh của họ sẽ phản ảnh lại những gì trong đầu họ.

Tác phẩm của mỗi người nghệ sĩ bao giờ cũng thể hiện những gì họ suy nghĩ, đặc biệt ở lĩnh vực về hình ảnh. Nếu một người chịu khó quan sát, thích và nhìn được góc đẹp của một con người, một vật thể, họ sẽ vẽ, film hoặc chụp ra được những vẻ đẹp đó.

Một người nghĩ rằng sexy sẽ là những đường cong của một thiếu nữ, chỉ một cái lưng hoặc một phần ngực lấp ló cũng làm người xem ảnh giật mình và thấy “xốn xang”. Nhưng có người nghĩ rằng sexy là phải “trần trùng trục” và phải “to hơn bưởi”.  Đó là trong đầu của nhiếp ảnh gia nghĩ thế nào thì sẽ ra tác phẩm như thế, hahaha!

Tóm lại là nhiều người hỏi đi học nhiếp ảnh làm gì, cứ giữ lấy bản năng hay là kỹ thuật thì đầy trên mạng, blah blah….Nhưng mà nhiều người không biết rằng đi học ở đây không phải là học thuộc lòng, bài vở, giáo án, hay cái gì gì. Đi học là để học những điều hay của người khác chứ không phải là học cái có trên giấy trên vở trên máy, là học để mở được cái đầu của mình ra.
Thậm chí giờ nhiều người vẫn nghĩ rằng mình đi học để lấy bằng gì? 10 người thì 9 người rưỡi hỏi như vậy. Xin thưa là chả có bằng cấp gì cả, đi học để có những thứ mà THỰC SỰ có thể LÀM ĐƯỢC cái gì đó cho bản thân và cho cuộc sống của mình, và hơn cả, là cái mình thích!

Lần đầu tiên trong cuộc đời tớ được đi học cái mà tớ thực sự thích và háo hức, và biết là để dùng nó vào mục đích gì.
Lần đầu tiên đi học mà chỉ thích được giao bài, thích được thử thách, thích được làm bài, không lo thi cử, không lo học cái gì mà mình nghĩ bị thừa thãi và vớ vẩn.

Lần đầu tiên đi học mà nghĩ rằng đối phó quả là một điều lãng phí và đáng xấu hổ.

Còn một con đường dài phía trước, không biết quyết tâm theo được đến đâu và cuộc đời sắp tới sẽ có những gì. Giờ mọi thứ chỉ là bắt đầu, còn rất nhiều điều phải học, haizzzzzzzzz. Nhưng mà…cứ thế này đi cái đã nhỉ, hehe.

Dạo này tớ có business card, có website riêng, có một chức doanh hơi bị oách nhá, hehe. Cụ thể sao tớ chỉ khoe với mỗi Bãi hoa và người iu tớ thôi, hehe!

Bài tập đầu tiên là một…..essay với tiêu đề: “Why do you like photography?”.
Tớ trả lời là vì:

http://img186.imageshack.us/img186/2953/photosyy7.jpg

Đọc tiếp

#171: Bộ ảnh studio đầu tiên

Bài này là trong loạt bài những lớp học nhiếp ảnh của tớ! Repost.


Hôm nay tớ đã có bộ ảnh studio đầu tiên để khoe nhé. Mặc dù tớ ghét cay ghét đắng thể loại ảnh studio, vì nhạt thếch, góc ít,  nhưng mà muốn làm business thì phải học thôi – phương châm là : Anything for food – hehehehe.

Lần đầu tiên biết được tên các loại đèn,…giá các loại đèn, hình thù các loại đèn, các tư thế ánh sáng và cách sử dụng basic. Thầy dạy cho từ loại đèn rẻ tiền nhất có 30 đô mà đứng chĩa vào người mẫu một lúc thì người mẫu cháy thành than như phim kinh dị, cho tới loại đèn mấy chục nghìn đô. Tranh thủ tớ quay videos được một đoạn thầy dạy và cả cảnh hậu trường lớp thực tập bộ ảnh đầu tay. Mỗi người có 10 phút để tự lựa chọn tư thế ánh sáng, tự set up ánh sáng theo ý mình và tự….điều khiển người mẫu.

Đọc tiếp