photoservice

#403: Kể cho tôi nghe những câu chuyện tình yêu…

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/39572_457239329630_101079614630_5324298_507937_n.jpg

Sau này nếu làm đám cưới, mặc dù chưa mường tượng ra mình sẽ chụp ảnh như thế nào nhưng chắc chắn là với kinh nghiệm đi chụp ảnh các cặp đôi cùng sự quan sát, kinh nghiệm và ý tưởng của tớ. Những bộ ảnh của tớ với chú rể sẽ không chỉ là đẹp, mà sẽ là những câu chuyện cả trong lẫn…bên lề về những khoảnh khắc tình yêu của tớ và chú rể đẹp trai. Và những khoảnh khắc ấy chắc chắn sẽ ngập tràn cả âm nhạc nữa…

  (Bài hát mình sẽ hát trong đám cưới của mình đó…)

Trời, mới nói đến đây mà tớ cũng hồi hộp chờ…xem ảnh cưới của “bọn mình” quá đi mất. (Nhưng thầy tử vi bảo “chưa được đâu”)

Trên thế gian này, mỗi một bộ ảnh của một cặp đôi yêu nhau chắc chắn là một hoặc cả vài câu chuyện tình yêu. Nhiều khi nhìn những tấm ảnh đẹp lung linh như vậy, có khi chúng ta không ngờ được hai nhân vật chính đã có cả một hành trình dài đủ cả hờn ghen, nước mắt, nụ cười, hạnh phúc, đớn đau và cả…tuổi trẻ nữa. Có những bạn có thể kiếm được người yêu, lấy chồng lấy vợ rất dễ dàng, tình yêu suôn sẻ tới mức còn chưa một ngày được biết thế nào là…khổ vì tình (chưa chắc như vậy được gọi là hạnh phúc đâu à nha). Có những cô gái thì lận đận tới mức tưởng sẽ không bao giờ tìm được người trong mộng. Có những anh chàng đào hoa và phóng túng tưởng như chẳng ai “cột” nổi chân. Có những người quyết định cưới nhau chỉ sau một tuần gặp và có những người khi đến với nhau có lẽ đã hết nhớ nổi thế nào là…”yêu” vì đã quen có nhau trong đời có khi cả tới chục năm trời…

Nhưng khi bộ ảnh “lý tưởng” của tớ chưa tới để tớ kể chuyện, thì nhờ chiếc máy ảnh, tớ có thể chia sẻ lại với các bạn câu chuyện…của những cặp đôi tớ gặp. Gần như 100% các cặp đôi đã qua tay tớ “mần” đều là những cặp đôi vô cùng hạnh phúc, chẳng có ai đi chụp ảnh cưới mà “bí xị” cả. Và có một điểm chung thú vị là họ đều có những điểm rất giống nhau: yêu nhau lâu (có đôi còn thâm chí yêu nhau tới 12 năm); cô dâu chú rể đều có một thời kỳ chia cách nhau vì…đi du học; tên cô dâu…trùng nhau (tới mức ngạc nhiên luôn đó)….

Những khi xong một bộ ảnh và khi trở về nhà, gặp xong một cặp đôi, tớ lại thêm một cảm nhận ngọt ngào về tình yêu. Tớ chưa bao giờ biết ghen với những tình yêu của người khác. Tớ nghĩ trên đời này, mỗi khi hai người tìm đến được với nhau, thực sự yêu nhau, đó luôn là một điều đáng yêu của cuộc sống này…Cuộc sống này sẽ ra sao, nếu không có tình yêu đôi lứa, đúng không?

Tớ có nhiều câu chuyện tình yêu lắm…kể nhiều 0 xuể…

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/4917_100185335939_592080939_2517586_471667_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/2026_96679290939_592080939_2460716_5354530_n.jpg

Hannah và Hiếu, cặp đôi đầu tiên tớ chụp ảnh cưới. Ai đã từng gặp cặp đôi này đều trầm trồ vì vẻ xứng đôi vừa lứa của họ. Hannah là một cô gái rất đẹp, còn anh chồng thì khỏi nói. Đẹp trai, tài hoa và rất giỏi. Nhớ khi mới gặp Hannah tớ không có cảm tình cho lắm, vì thấy bạn ấy sang trọng và sành điệu quá. Nghĩ rằng là dân “ăn chơi”, chả có ăn nhập gì với tớ cả.

Nhưng không nhớ khi nào đó tớ và bạn ấy cùng đi chơi với nhau và tớ “thử” ngắm nàng dưới ống kính của mình và…gần như một nửa khoảng thời gian tớ ở NY, Hannah là nàng thơ của tớ. Mà Hannah đã thành nàng thơ của tớ, nghĩa là bạn ấy phải rất…đáng yêu tới thế nào đó rồi chứ?

Chồng Hannah là một kiến trúc sư. Hai anh chị lãng mạn và tình cảm với nhau lắm lắm. Chỉ cần bảo hôn nhau đi là thôi…hôn nhau quên chết. Máy ngừng từ lâu mà vẫn cứ hôn.

Hannah và chồng ở New York, sống trong một môi trường đương nhiên là toàn người…ngoại quốc rồi. Nhưng cuộc sống của họ dường như là chỉ dành cho nhau là đủ. Buổi tối nếu vợ chưa đi làm về và đi ăn với bạn thì cũng phải gọi điện thoại cho nhau qua lại vài lần như thể trống vắng nhiều lắm. Họ cho người ngoài cái cảm giác, cho dù ban ngày có gặp tây gặp tàu, gặp bao người xa lạ, thì khi tối đêm trở về, lúc nào cũng có một người bạn, một người thân tri kỉ bên mình và họ sẽ không bao giờ cô đơn trong cuộc sống này.

Hannah thả giầy xuống đất và anh ấy cần mẫn đi giầy cho cô vợ xinh đẹp của mình mới thấy đó quả là những giây phút thật đẹp của tình yêu…

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/4917_100185430939_592080939_2517599_3849754_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/4917_100185365939_592080939_2517590_5830924_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/4917_100381465939_592080939_2520271_600226_n.jpg

Hạnh và Huy

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc3/11858_199796080939_592080939_3603127_3294246_n.jpg

Cặp đôi bé nhỏ như hai cô cậu học sinh trung học. Nhìn họ ở bên nhau thì phải nói là đáng yêu tới nghẹn lời. Anh chàng bé xíu chỉ gọi cô vợ bé xíu của mình là “babe” với cái accent đậm chất Việt thì phải nói như hai đứa trẻ con bé bỏng biết…yêu nhau ấy.

Nhưng mà bé và trẻ mà họ chả…bé chả trẻ chút nào nha. Huy là một trong những anh chàng người Việt cực kỳ cực kỳ hiếm hoi làm việc chính thống ở GOOGLE và cô vợ bé nhỏ thì cũng vài năm tu luyện ở Nhật và giờ theo chồng sang Mỹ làm việc. Hai người yêu nhau lâu lắm, từ hồi học phổ thông cơ đó, rồi xa nhau cũng lâu lắm. Nhưng cuối cùng là họ có một căn hộ bé nhỏ ở San Francisco và có một cuộc sống mà đúng là “chỉ 2 người với nhau” đáng ghen tị cực kỳ (là người khác ghen chứ tớ ứ ghen, hihi)

Nhờ “cậu bé” chú rể mà tớ và em trai tớ được vào tận bên trong trụ sở Google, mò mọi ngóc ngách, xem dân Google nó làm việc thế nào và được ăn bữa trưa phong phú hoành tráng. Ấn tượng tới mức đi tới đâu  là…há hốc mồm tới đó!

Tớ vẫn nhớ khi chụp ảnh cho cặp đôi này tại công viên Yosemite National Park, lâu lâu tớ lại giật mình vì nghĩ mình đang chụp ảnh cho…2 đứa trẻ con. Nhưng lạ lắm nhé, 2 đứa trẻ con mà nhìn nhau thì…tình ơi là tình, người nhớn ơi là…người nhớn…tới mức tớ chợt nghĩ: Ơ hay nhỉ, sao họ yêu nhau lâu vậy mà họ còn giữ được những ánh mắt như vậy…?

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc3/11858_199796160939_592080939_3603136_2699726_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc3/11858_199796195939_592080939_3603141_3442084_n.jpg

Ngọc and Guy

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash2/47864_425757345939_592080939_5493175_4716382_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash2/40792_425757605939_592080939_5493199_1066842_n.jpg

Ngọc – cô bạn thân của tớ, cũng là cô gái xinh đẹp nhất lớp đại học tớ học hồi bấy giờ. Ngọc Hà xinh ơi là xinh và đáng yêu ơi là đáng yêu, giọng nói thì đích thị là của một…mẹ mìn. Cái giọng Lâm Đồng mà nó thốt ra từ cái miệng xinh xinh đáng yêu thì các bạn đàn ông cứ thử tưởng tượng xem nó…dã man tới thế nào. Chưa kể nàng học rất giỏi và rất thông minh nữa. Chẳng có ai mà không biết Ngọc Hà “đắt sô” như thế nào. Nhưng đó lại là một người kín tiếng tới mức, không ai có thể biết Ngọc đang yêu ai nữa cơ. (Bọn đàn ông thì thế lại cứ càng phát rồ lên)

Nhưng cho dù Ngọc có đang yêu ai thì không ai có thể nghĩ rằng một ngày cô ấy sẽ…cưới một anh tây. Ai cũng biết Ngọc Hà là cô gái rất truyền thống, kỹ tính, nghiêm túc…nói chung là khó tả, chỉ biết là ai cũng không thể nghĩ là cô ấy…yêu tây. Và sự thật là chính Ngọc cũng…không có nghĩ vậy!

Vậy mà rồi…một ngày…bẵng đi lâu lắm tớ vào lại SG. Tớ vẫn đinh ninh cô bạn xinh đẹp của tớ đang và sắp cưới một anh chàng Việt Nam nào đó. Thì bất ngờ bạn ấy rỉ tai: “Ngọc sắp cưới một…anh chàng tây?” “Ủa, vậy sao?” “Ủa, thật đó” “Kin không ngờ nha” “Uh…Ngọc cũng không ngờ nha…”

Nghe nói ba mẹ bạn ấy còn “tá hỏa” khi biết cô con gái mình sẽ lấy chồng tây. Nhưng rồi họ thích liền, vì anh ấy sẵn sàng hy sinh tất cả để được về Việt Nam và “cam kết” để cô con gái xinh đẹp của ba mẹ Ngọc…ở Việt Nam.

Thế là tớ nghĩ chứ…ơ tình yêu, quả thật là điều gì đó không thể nào dự định được đúng không? Cho tới ngày cưới một ai đó, vẫn có nhiều người vẫn còn cả tự…bất ngờ về bản thân, chứ chưa nói tới người khác.

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/46949_425757640939_592080939_5493202_2668378_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash2/41061_425757530939_592080939_5493193_555528_n.jpg

PS: Cô bạn xinh đẹp của tớ á (như tớ nói là truyền thống mà). Eo ơi sợ bị chụp ảnh…hôn nhau mà lại còn bị…post lên mạng nữa thì sợ lắm. Vậy mà…đấy, tớ lừa được họ hôn nhau và giờ là thuyết phục được họ cho đăng ảnh lên blog của tớ đó. Đã bảo mà, cuộc đời này, không thể có gì mà…lường trước được í, hehe

Tớ còn nhiều chuyện lắm í, nhưng chia sẻ đến bao giờ mới hết chứ? Mà ai còn cảm hứng máu chuyện tình yêu và muốn đọc cả câu chuyện tỏ tình bất ngờ dài cùng series ảnh “truyền hình trực tiếp” của tớ thì click vào link này này:

http://www.hakinkin.info/2010/11/04/334-cau-chuy%E1%BB%87n-v%E1%BB%81-m%E1%BB%99t-v%E1%BB%A5-c%E1%BA%A7u-hon-b%E1%BA%A5t-ng%E1%BB%9D/

….và có những khoảnh khắc ảnh tớ chộp được như thế này này…tình yêu làm sao mà không đáng yêu được cơ chứ?

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/148556_467667699630_101079614630_5456097_5794056_n.jpg

Tấm ảnh này nếu nhìn qua thì 0 có gì đặc biệt và rất đơn giản. Nhưng nó có một câu chuyện nhỏ thú vị. 2 người đang chuẩn bị đi qua đường cao tốc. Mỗi người nhìn về 1 hướng để xem có xe đang chạy lại từ 2 bên hay 0. Đó là một thái độ tự nhiên cho sự hiểu ý nhau và bảo vệ lẫn nhau, nó rất đơn giản, nhưng tình yêu thể hiện ở chính điều nhỏ và đơn giản như thế đó!

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/216207_10150160803934631_101079614630_6555310_3906526_n.jpg

Đây là một bức ảnh có ẩn chứa tới 2 điều cực kỳ thú vị. Điều thứ nhất đó là cả hai cùng cười và che miệng cùng lúc rất “e thẹn”. Điều thứ hai còn thú vị hơn. Đó là cả hai cùng che miệng một cách rất “bản năng”. Đó là cách của phụ nữ, và kia là cách của đàn ông! Có những khoảnh khắc mà không thể nào diễn nổi!

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash2/73011_458939394630_3038659_n.jpg

Ai mà chả có những câu chuyện tình yêu của riêng mình, đúng không vậy? Có khi nào bạn để ý khi bạn và “người ta” qua đường cả hai cùng bản năng nhìn về hai phía để “bảo vệ nhau” như thế hay chưa? Có khi nào bạn để ý thấy người ấy đã hoảng sợ thế nào khi bạn suýt ngã hay chưa? Bạn có nhớ được giọt nước mắt đã mặn thế nào khi bạn được tỏ tình sau bao ngày “hồi hộp mong chờ” là thế nào?….Nhiều, nhiều lắm, đó là những khoảnh khắc yêu, là những câu chuyện tình yêu mà mỗi chúng ta đều có thể đã từng trải qua..Thế có ai muốn…chia sẻ câu chuyện hay những khoảnh khắc ngọt ngào tình yêu của mình hay không?

*****************

Hãy click vào   http://www.codauchure.com.vn/contest  để tự chia sẻ và cùng đồng cảm với những câu chuyện tình yêu của các cặp đôi khác nữa nhé. Chia sẻ mà còn được quà nữa, giải nhất là những 31 triệu đấy,  góp nho nhỏ cho…đám cưới sắp tới đó chứ! Cuộc thi được host bởi trang web www.codauchure.com.vn một trang web cực kỳ hữu ích cho những ai cần thông tin và kinh nghiệm cho đám cưới.

Có ai tham gia ở đây thì nhớ gửi link cho Hà Kin đọc với nữa nha.

(Link đang upload)

“Remember when” của Alan Jackson, là một trong những bài hát kể về câu chuyện tình yêu khiến tớ bị…dừng lại khi nghe nó lần đầu tiên.

Tớ thích từng câu hát ở trong này, tất nhiên không phải chỉ ở bản phối và giai điệu quá tuyệt vời, mà câu chuyện tình yêu dung dị, không trau chuốt, rất thật…dịu dàng tới mức nó cho ta thấy đó mới thực sự là một câu chuyện tình yêu hoàn hảo. Một tình yêu hoàn hảo, là phải có cả buồn phiền, đau đớn, hàn gắn…nữa…

“….Remember when the sound of little feet

Was the music we danced to week to week

Brought back the love, we found trust

Vowed we’d never give it up

Remember when….”

#374: Câu chuyện về tặng ảnh các cụ và ảnh đợt 2

NOTE: TẤT CẢ CÁC BẠN XIN ẢNH Ở THẢO CẦM VIÊN. HÃY ĐỢI KHI NÀO HÀ KIN THÔNG BÁO RẰNG HÀ KIN ĐÃ XONG SƠ BỘ ẢNH SỬA TẶNG CHO MỌI NGƯỜI VÀ UP LÊN FACEBOOK HOẶC BLOG RỒI HÃY BẮT ĐẦU EMAIL XIN ẢNH NHÉ. RẤT XIN LỖI LÀ THỜI GIAN QUA CÓ BẠN EMAIL XIN ẢNH NHƯNG VÌ SỐ LƯỢNG ẢNH VẪN ĐANG TRONG GIAI ĐOẠN XỬ LÝ VÀ CHƯA THỐNG KÊ ĐƯỢC TÊN TUỔI ĐỂ BIẾT LƯỢNG ẢNH GỬI CHO TỪNG NGƯỜI. NÊN ĐỢI TỔNG KẾT THÌ CÁC BẠN GỬI LẠI EMAIL XIN ẢNH DÙM HÀ KIN NHA. SẼ THÔNG BÁO!

Phù, cuối cùng tớ cũng upload xong hết hơn 2G ảnh đã trau chuốt chụp các cụ và nhân viên ở Trung tâm Thạnh Lộc. Bây giờ nhiệm vụ tiếp theo là gửi ảnh cho một bạn tin cậy trong SG để đi in và đem tới làm quà tặng. Nói chung lời hứa gần thành hiện thực. Mỗi lần tớ cứ thực hiện được gần xong hay trọn vẹn được điều gì mình đã có dự định là tớ sung sướng lắm.

Tớ có thêm mấy ý tưởng nho nhỏ cho việc in và tặng ảnh này và lại hy vọng sẽ được các bạn giúp đỡ. Mà nếu bạn 0 giúp được thì tớ cũng phải tìm ra bằng được người nào có thể giúp được! Tớ muốn đã làm một vài việc gì đó dù lớn hay nhỏ cũng phải chu đáo và phải làm cho đến hết!

Hôm tớ tới trung tâm và chụp ảnh cho các cụ. 0 phải là cụ nào tớ cũng được chụp ảnh, vì có cụ không cho tớ chụp hoặc họ không thích được chụp ảnh. Không nói tới việc họ thích được chụp ảnh hay không, nhưng là tớ tớ cũng…không chịu chụp. Vì chứ, chả biết cái con bé này ở đâu ra, đùng đùng đòi chụp, biết được nó chụp vì mục đích gì? Để làm gì? Còn có cụ ngại chụp vì ngại rằng hình ảnh của mình xấu xí và đáng thương. Tớ có ông bà và mỗi lần chụp ảnh ông bà tớ rất khó nên tớ rất hiểu tâm lý này.

Nhưng lúc đó phương án của tớ là: Nếu cụ nào không thích chụp thì sẽ ngay lập tức không chụp và xin lỗi cụ ngay. Vì thứ nhất là tớ tôn trọng ý nguyện của các cụ, thứ nhì là tớ có nảy sinh một ý tưởng khác. Có thể đúng có thể không, nhưng mà nó hoàn toàn chỉ có lợi chứ không có hại!

Đọc tiếp

#372: Thông báo về kế hoạch đi châu Âu tháng 7 của Hà Kin

 

Các bạn yêu quý,

Hôm nay tớ lại làm bài kêu gọi hỏi han các bạn vì tớ lại sắp có chuyến đi châu Âu khoảng một tháng. Tớ nói sơ qua về lịch trình của mình, so với lần trước thông báo, vì có khá nhiều thay đổi!

Bạn nào có nhu cầu đặt hàng tớ chụp ảnh trong khoảng thời gian này, thì đăng ký luôn để chúng ta cùng sắp xếp nhé!

Tớ sẽ không sang Thụy Sĩ nữa, vậy nên lịch trình của tớ là sẽ nằm trong những địa điểm này:

- Barcelona (khoảng chừng 12/7 đến 15/7)

- Roma, Venice (15 đến 21/7)

- Budapest (flexible, gần cuối tháng 7, đầu tháng 8)

- Vienne (flexible – dự định khoảng gần cuối tháng 7)

- Có thể 1 số nước Đông Âu nếu có điều kiện (flexible)

Tuần đầu tháng 7 (cho tới ngày 7/7)  tớ vẫn ở Việt Nam, chính xác là ở Hà Nội. Nên bạn nào muốn chụp ảnh giai đoạn này cũng có thể mail đăng ký tớ ngay bây giờ. Vì khả năng tháng 8 khi tớ quay trở lại tớ sẽ dễ vào SG định cư!

Đọc tiếp

#371: “Kết quả” của buổi chụp hình free – Part I

Nào, mời mọi người “chiêm ngưỡng” sản phẩm của buổi chụp ảnh free – từ thiện tại Thảo Cầm Viên nha. Hiện giờ tớ chưa thống kê cụ thể nhưng cỡ chừng khoảng trên 60 người. Ảnh vẫn được update lên facebook thường xuyên nhưng lâu lâu sẽ tổng hợp lại một lần lên blog để dành cho những ai không vào được fb cùng theo dõi. Trong đó có bố mẹ tớ!

Thật sự phải nói rằng chụp xong từng đấy người, đi, chạy, vác máy, nắng và nói liên tục khiến tớ mệt lả. Nhưng tớ đã hứa, ai cũng sẽ có ảnh đẹp. Có thể có người đẹp hơn, có người xấu hơn. Vì tùy vào người mẫu, thời tiết, bối cảnh…nhưng nói chung tớ nghĩ rằng tớ đã cố gắng hết mình như lời tớ đã hứa, và tớ tin chắc là các bạn cũng hiểu điều đó, đặc biệt là những ai được chứng kiến buổi chụp ảnh từ đầu đến cuối!

Chụp trẻ con khá là khó bởi vì thông thường bao giờ cũng mất khoảng 1 tiếng để làm quen thực sự với nó và hiểu tính nó. Còn đây mỗi bé chỉ được “vài tí” để chụp ảnh thôi nên có bé thì 0 tài nào bắt cười được. May mắn là tớ có kha khá kinh nghiệm chinh chiến với các em í nên tớ dùng một vài chiêu tích lũy được trong trường hợp “cần cảm xúc khẩn cấp”. Nhưng nói chung cho dù có 0 cười thì ta cũng vẫn sẽ chụp kiểu…không cười. Quan trọng là mình thấy em bé thế nào cũng đáng yêu!

Còn người lớn thì…khó kiểu người lớn. Vì mỗi người chỉ được một khoảng thời gian chụp ảnh, nên sự quan sát nhân vật, làm quen, chọn góc là không được kỹ càng và khả năng biểu cảm của mỗi người là khác nhau. Nhưng mà…0 sao hết, Hà Kin luôn có cách của mình!!!! Hy vọng là bạn nào cũng sẽ thích và cảm thấy vui vẻ vì mình vừa được làm một việc tốt, vừa có ảnh đẹp và vừa có một ngày thú vị. Phải không?

Đây là cách để các bạn tác giả nhận ảnh, và nhận ảnh công bằng.

Những ai muốn lấy ảnh gốc thì hãy tự tag tên mình vào ảnh trên facebook và gửi email cho Hà Kin: contact@hakinkin.com kèm theo link ảnh để HK biết rõ là ai! Nếu 0 vào được facebook thì lấy link ảnh trực tiếp từ entry này. (Click vào ảnh, phím phải, chọn “Copy Image Location” rồi paste là ra link). Xin nói rõ đầy đủ họ tên như đã đăng ký ở hôm chụp ảnh.
Dựa trên thông tin để biết được chủ nhân của những tấm ảnh. Hà Kin sẽ tra cứu trên bảng thống kê đồ quyên góp. Như đúng cam kết ban đầu, ai nhiều đồ HK sẽ gửi nhiều ảnh, bao gồm cả ảnh gốc và những ảnh HK đã chỉnh sửa. Ai đóng góp ít hơn HK sẽ gửi ít ảnh hơn!
Quá trình post ảnh sẽ mất một thời gian, mong mọi người cứ bình tĩnh và chờ đợi!

Bắt đầu bằng bé “Chuột” nha. Mẹ bé vô cùng nhiệt tình và bé thì đáng yêu khỏi khen luôn nha, hihihi!

#368: Chụp hình free by Hà Kin – Những “dặn dò”

Mục tiêu, ý nghĩa của chương trình. Các bạn đọc bài trước, số 367 nhé!

#367: Kế hoạch SG thứ hai: Chụp ảnh FREE by Hà Kin

Các bạn yêu quý.

Sau một hồi trưng cầu dân ý, tớ quyết định sẽ tổ chức buổi chụp ảnh của chúng ta tại THẢO CẦM VIÊN.

Thời gian: Sáng thứ 7, ngày 4/6/2011. Bắt đầu từ 8h tới 12 trưa.

Nếu mưa gió ta vẫn chụp nhé!

Điểm đến cho những món quà sẽ là Trung tâm nuôi dưỡng bảo trợ người bại liệt Thanh Lộc Nơi đây không chỉ có các cụ già bất hạnh mà còn có các em nhỏ, các nạn nhân chất độc màu da cam nữa.

Các bạn cứ tới và đăng ký theo thứ tự ngày hôm đó. 0 cần đăng ký từ bây giờ. Cứ khi nào chụp hết hoặc tớ….mệt quá thì tớ sẽ ngừng!

Tớ là một người khá kỹ tính với một số vấn đề, nên tớ có chút dặn dò sau.

Hà Kin ít nhất là cần mấy bạn tình nguyện viên sau:

- Một bạn phụ trách số điện thoại này: 01288976435.  Để bất kỳ ai tới đều có thể gọi điện để biết HK đang chụp hình ở đâu trong Thảo Cầm Viên hoặc có bất kỳ thông tin gì muốn thông báo.

- Một vài bạn đứng….nói chuyện với đám đông và giúp cho không khí tươi vui trong lúc Hà Kin đang chụp ảnh mọi người.

-         Hai bạn đứng nhận quà của những người tới.

-         1 bạn ghi danh sách tên những người tới theo thứ tự. Ai đến sớm chụp sớm, ai tới muộn chụp muộn.Khi ghi tên sẽ ghi luôn đồ mà các bạn đem tới đổi!

-         1 vài bạn túc trực giúp việc (nếu cần).

-         1 bạn biết cách trình bày giúp Hà Kin nếu lỡ có ai tò mò hoặc “hỏi thăm” về đám đông bất thường. (Optional).

-         Tất cả những ai tới Viện dưỡng lão cùng đều welcome. Càng nhiều càng tốt. Nhưng các bạn tới các bạn hứa là không chỉ giúp cầm đồ. Các bạn sẽ tới nói chuyện và hỏi han, giao lưu với các cụ và các em bé. Hãy tới vì tấm lòng và đừng vì thấy họ bệnh tật hay không sạch sẽ mà nhăn nhó!

-         Đăng ký tình nguyện ở email bên dưới!

Khi tớ tới Trung tâm Thanh Lộc, tớ không được vào. Hôm đó mắc mưa to quá nên tớ đi từ quận 8 lộn lên quận 12 bị muộn. Nên tới nơi thì đã hết giờ hành chính và không còn lãnh đạo để xin phép. Khi tớ hỏi một người bảo vệ ở đây, tớ hỏi là câc cụ ở đây thiếu gì nhất. Thì anh đó nói rằng: HỌ THIẾU TÌNH CẢM NHẤT!

Đúng vậy, họ cũng chẳng phải thiếu đồ ăn, thiếu quần áo quá tới mức khổ sở. Nhưng chắc chắn họ rất thiếu tình cảm. Họ đâu có con cháu bên mình để được hàng ngày nói chuyện và tâm sự. Họ đâu có được ra bên ngoài đi du lịch đó đây?

Vậy nên, các bạn tới và nói chuyện vui vẻ với họ, lắng nghe họ. Đó chính là một sự đóng góp đáng kể rồi đó!

Nếu được phép, chúng ta không chỉ chụp ảnh cho các cụ, các em bé, mà còn chụp tặng cả những con người chăm sóc cho các cụ nữa. Và sau đó sẽ rửa ảnh và đem đến tận nơi tặng họ. Như là một lời cảm ơn rất nhỏ!

Hiện tại tớ đã có nhà tài trợ taxi. Tớ cần nhà tài trợ cho vụ in ảnh. Trước mắt tớ 0 thể biết được là bao nhiêu tấm, hết bao nhiêu tiền. Nhưng nếu một vài bạn ngỏ lời đóng góp sau khi in xong thì tuyệt hết biết. Và đăng ký luôn nha!

Bạn nào có ý tưởng hay đề nghị gì. Cứ email cho Hà Kin: contact@hakinkin.com

Hoặc gọi điện vào số điện thoại trên nhé! (Nếu gọi mà chưa thông thì là vì chưa kích hoạt nhé, sẽ kích hoạt số sớm).

Event sẽ được tạo sau khi entry này đã lên. Các bạn nếu thích cứ invite mọi người trong list fb của mình!