rock

#252: Ảnh rockstorm Hải Phòng

IMG_8334, photo, hinh anh, upload, download

Tớ đã quay trở lại.

Mấy hôm rày tớ đi từ sang sớm cho tới đêm khuya, chả cả kịp thấy mặt bố mặt em. Về thì ngủ mê mệt. Mấy hôm nay tớ sẽ nghỉ Tết ở nhà với ông bà yêu quý, nào Hải Phòng, nào Hải Dương, yey!!!!!

Tớ đi là tớ có cái để về báo cáo ấy, nhưng mà mọi người phải chờ thôi, hehe.

Tớ post nốt mấy tấm ảnh rock mà tớ nợ nần. Tớ đang làm entry Tết hơi bị hay í, mọi người chờ đấy. Sáng mồng một mà vào blog tớ thì vui và hên cả năm cho mà xem ;;)!

Định bụng viết tiếp thêm ít về vụ đi xem rock Hải Phòng, nhưng Mr Trần Lập bảo là sao tớ lại ăn nói cộc cằn thế, chả giống Hà Kin xinh đẹp đáng yêu ngây thơ khờ dại mà anh í biết tí nào…(mặc dù tớ thở dài trong lòng là: Vâng, chính ra em là thế đấy chứ). Thế nên là tớ post ảnh và nói in ít thôi, nhờ.

Đọc tiếp

#250: Lần đầu đi xem rock – Rockstorm Hải Phòng.

(Ảnh: Một trong những tấm ảnh đã cứu được, chỉ cứu được mấy cái thôi)

Thì hôm nay viết cảm nhận vụ đi xem rock sau khi ngọc hồi được mấy cái ảnh. Do format nhầm và chụp quay đè lên khá nhiều, đè được tới đoạn bắt đầu quay nhiều và….chụp ít thì ảnh được cứu, nhưng mà thôi đành vậy, có còn hơn không,  ít còn mấy cái, cho dù tiếc gần chết vì đoạn đầu có mấy cái chụp hậu trường và khán giả hay không chịu được.

Nản ghê, tổ sư cái bệnh đãng trí.  Hôm qua không mắc màn tự trừng phạt để muỗi đốt cho sưng mặt.

Tớ không phải là một fan cuồng của rock nhưng mà…kệ chứ. Tớ vẫn ước mơ là được một lần đi xem rock, vì tớ nghe nói là í, đến đó thể nào cũng thấy một đống người giật giũ điên loạn, những em gái sẵn sàng cởi phăng áo lót và những ca sĩ hét hăng máu ngã tụt cả chân…khỏi sân khấu (sợ nhể?). Thế nhưng cuộc đời đầy rẫy cam go và vất cả, cứ cái gì tớ muốn thì nó cứ phải khó khăn một tí. Cái hồi phổ thông, thời của Bức Tường này nọ thì tớ bị mắc bệnh…..nhát, thấy đứa bạn đi xem rock về bị gẫy mất một cái răng vì nghe nói chen lấn xô đẩy thì tớ sợ chết khiếp.Tự hỏi bản thân sao mà rock riếc gì mà bạo lực thấy gớm.  Nhưng mà về sau này thì ra tớ mới biết là không phải do xô đẩy, mà là do tới lúc cao trào, thằng này kiếm cớ ôm hôn một bạn gái nào đó, thế là bị anh zai hay là thằng bồ nào đó của bạn đó tát cho hộc máu mũi và văng mất cái răng cửa. Thế mà về cứ bốc phét làm tớ sợ bỏ lỡ không biết bao nhiêu dịp rock. Thà bị giật tóc còn được, tóc còn mọc lại, chứ bị xô cho rơi răng thì….tốn tiền lắm, làm cái răng tốt cũng phải vài triệu mà.

Hồi vào đại học, tớ có thằng bạn chơi guitar hay quên đời (sắp có chuyện về nó trên blog có video đính kèm). Thằng đó bị mắc bệnh hâm, chơi đàn rõ hay mà không bao giờ thể hiện, chỉ có cách lừa cho nó uống thuốc lắc thì may ra nó mới chịu ngồi gảy đàn cho mà nghe. Nó hâm mộ Trần Lập điên đảo, nên tớ và các bạn gọi nó là Trần Lập Cập.

Xong rồi tới một ngày, tớ đã hết bệnh nhát, độ trơ bắt đầu tăng, và đỉnh điểm là tớ quen được thần tượng của bạn Trần Lập Cập (tức anh Trần Lập), thì giờ anh í lại chả có Bức tường bức tranh gì, lại còn đi…làm phim gì đó nữa, thế là tớ chả biết có cơ hội nào được đi xem rock. Mà tớ vẫn mơ ước lắm nhé!

Rồi một ngày, anh ấy bảo: Sắp có bão. Bão gì? Bão rock sắp về. Sắp rồi em ơi. Thế là ước mơ mình sắp thành sự thật rồi: Sắp được xem tóc tai rũ rượi, các bạn nữ cởi áo lót và hai thằng đánh nhau rơi răng vì gái rồi…….

Thì tự nhiên tớ sang bển cha nó mất. Chỉ trước bão rock 2009 vài ngày. Thế là tớ chả biết bão bọt gì cả. Tớ đành phe vé từ xa, kêu anh í cho tớ vài lít vé, tớ phân phối cho bạn bè đi xem, mục đích là về….kể lại cho tớ nghe.  Tớ thương tớ quá đi.

Mỗi buổi “đi tỉnh” về, lại được nghe anh Lập kể lại sôi động hoành tráng thế nào. Tớ nhủ thầm, éo gì, một ngày mình phải đi xem bằng được mới được.

Thế nên, năm nay, tớ quyết định về đi xem rock. Tất nhiên tớ vẫn bị lỡ vụ Mỹ Đình mà nghe nói là “dã man lắm”, “chưa bao giờ có”…..Tớ đành an ủi là lỡ Mỹ Đình thì còn Hải Phòng, vì dù gì cũng là quê thân yêu của tớ, tớ sẽ lôi cả đàn em tớ đi xem cho biết thế nào là rock với … tóc tai rũ rượi. Đặc biệt là tớ có đứa em gái, nó mong tớ mãi, cái con bé mà ở entry trước ngồi phe đống vé của tớ í, tớ là mong nó tham gia nhất.

Mà mãi giữa tháng một tớ mới về được, chỉ sợ lại lỡ quả rock Hải Phòng thôi, ấy thế mà các bạn í phải chờ cho đúng lúc tớ về mới tổ chức, làm tớ cảm kích vô cùng. Ấy, cảm ơn các bạn rockers nhá, hề hề hề.

Hôm trước khi diễn ra rock, tớ dẫn 2 em gái là fan hâm mộ của anh Lập đi tìm anh Lập…xin vé. Tìm mãi mới thấy anh ở giữa sân, tớ xin được ổ vé và một cái thẻ. Mà hôm nay tớ mới nhìn lại, cái thẻ có đề là: “THẺ NGHỆ SĨ BIỂU DIỄN”. Ấy chết, thế mà không biết sớm, hôm đấy em xin lên biểu diễn,  tuy mình không biết hát rock nhưng nếu cần khán giả la ó phát điên thì mình nghĩ mình có thể cầu diễn được. Anh Lập hãy nhớ tới em nếu anh cần!

Tớ chụp được em tớ với anh Lập một hai cái ảnh cho thỏa lòng mong ước của nó. Mấy chị em hí hửng hôm sau tới sân, tớ hồi hộp, cuối cùng thì mình và đứa em cũng được đi xem rock.

Thế rồi, gần chiều, em tớ gọi điện sang bằng giọng của Naomi Campell: Chị ơi, em, em đã…gục.

Đọc tiếp