tet

#254: Thì vui!

tql9756.jpg

(Tóc mới – by rocker – kiêm họa sĩ – kiêm nhiếp ảnh gia Trần Lập)

Mấy hôm 0 viết blog lại thấy nhớ ghê.

Có  2 lý do chính khiến tớ dạo này chả blog gì, là bởi vì thứ nhất là tớ đi bạt mạng. Tớ có thể đi sáng sớm cho tới đêm khuya và thậm chí…qua đêm luôn.  Mà về nhà là chỉ ôm cái túi sưởi chú ruột tặng mà ngủ, sướng điên đảo, thấy đời hơn tiên. Lý do thứ hai là máy tính của tớ phản đối việc mỗi ngày tớ về tớ đổ mấy chục G ảnh với videos vào thân hình bé bỏng của nó, nên nó trừng phạt tớ 0 cho hiện ra tiếng Việt có dấu. Mà không có dấu thì không thể nào khoe chuyện được ăn bưởi ngọt và thịt lợn ngon suốt Tết được!

Giờ thì có một tá chuyện, mà chả biết thích viết cái gì trước. Thui khởi động lại bằng việc, khoe bức tranh zốc kờ Trần Lập tặng và mấy giọng hát vãi linh hồn của mấy người bạn của tớ!

Anh Lập bên cạnh khả năng sáng tác âm nhạc và một giọng hát mê ly trái trim các bạn gái, thì còn có khả năng hội họa và giờ lại còn có một Trần Lập – the photographer nữa nhé. Nếu anh Lập 0 chơi với tớ thì giờ chắc anh chỉ dừng ở mức extra Trần Lập – the họa sĩ thôi í =)) =)).

Tất nhiên những khả năng nào nữa thì tớ chịu, có vợ, bạn gái, người thân của anh í biết!

Câu chuyện đầu năm của tớ và anh Lập rất khó hiểu. Bọn tớ có nói về câu chuyện gì đó liên quan đến “chống mốc” và “súng ống”.  Câu chuyện đang vẫn còn rất khó hiểu và tới hồi gay cấn, thì anh í bất ngờ dừng lại và nói: Thôi, chờ anh nhé.

Và thế là tớ chờ!

Một lúc sau, bức tranh này được gửi tới trong sự ngỡ ngàng của tớ. Phải nói chân thành là lúc đó tớ rất xúc động và vui (ủa, hoa hậu lúc đăng quang hay nói câu văn bia cảm nghĩ thế nào í nhỉ?). Anh Lập nói rằng tặng tớ bức tranh này với lời chúc là năm nay có nhiều “súng ống” gì đó.  Nói chung với tớ thì đó là một lời chúc hết đỗi thú vị, bởi vì chả ai….chúc tớ zầy bao giờ!!!

Vậy là có một bức tranh được nạp vào trong bộ sưu tập những bức tranh mọi người vẽ tặng tớ. Nhưng mà với zốc kờ như anh Lập, thì tớ phải tự hào hơn gấp bội, bởi vì nhé, các bạn gái với bao trái trim rung rinh vì anh Lập ngoài kia nhá, phải ghen tị với tớ à nhá, các bạn còn lâu mới được tranh súng ống như tớ í!

Mỗi tội, vừa up tranh khoe ở facebook, bác YT khen sao mà tranh biếm họa đẹp thế…làm anh Lập phải lên tiếng: “Không, đây là hí họa chứ không phải biếm họa”. Bác lại bồi thêm: “Vừa vẽ vừa chọc lét nên thành hí….”. Há há há….

Thật sự thì, đó là một món quà làm tớ rất vui đầu năm. Tớ nghĩ, năm nay tớ sẽ có nhiều niềm vui. Tớ thấy mỗi lần tớ vui, tớ sẽ làm cho mọi người xung quanh đều vui, nên tớ cần phải được càng vui càng tốt!

Cảm ơn anh Lập nhé! Giờ vẫn vui nguyên!

Bây giờ tới vụ thứ hai, đó là vụ share cho các bạn một buổi karaoke đặc biệt trước thềm năm mới của tớ.

Đọc tiếp

#253: Tết không còn nhạt…

Cuối cùng thì cũng đã đến Tết và cũng sắp…qua Tết.

Tớ phải công nhận rằng, những năm gần đây Tết ngày càng nhạt đi. Mà tớ nghĩ, có lẽ từ hồi pháo không còn được tồn tại thì linh hồn của Tết đã đi mất đi phân nửa.  Tiếp nữa sự hiện đại hóa và tiện nghi hóa làm cho cái gì cũng mang tính chất công nghiệp. Ngày trước không tự gói bánh chưng thì chẳng ai thèm cho, giờ thì cũng chả ai thèm cho, nhưng mà có tiền là có…tất.

Tớ trải qua một giai đoạn “trầm cảm” nho nhỏ, khi bắt đầu lớn và thấy mọi người bắt đầu quên lãng mình về cái “mừng tuổi”. Tớ vẫn nhớ như in lần đầu tiên trong cuộc đời có tiền…từ trên trời rơi xuống. Lúc đó tới cơ quan mẹ chơi, và có một cô đưa cho vài tờ tiền mới cóng (chả nhớ là bao nhiêu nữa). Lúc đó tớ sướng âm ỉ vì không hiểu là sao tự nhiên mình lại được tiền nữa. Sự thú vị ấy tồn tại theo tháng năm, mỗi khi Tết đến….cho tới khi mọi người bắt đầu lờ tớ đi và hung mừng tuổi cho tớ nữa. Nhớ những lúc như vậy bùn điên và ghét….tuổi già làm sao!!!

Nhưng giờ thì đã qua giai đoạn khủng hoảng vì không có xiền mừng tuổi vì…công nhận là già thật rồi í, có thế nào thì cũng phải công nhận sự thật chua chát này, hehe (eo, tự nhiên thèm khế).

Ấy thế nhé, chính “tuổi già” lại đem đến cực kỳ nhiều điều tích cực. Đó là….biết cách làm cho Tết bớt nhạt đi thật nhiều!

Tớ tự nhủ: Công nhận là Tết ngày càng nhạt, nhưng mà mình hoàn toàn có thể làm cái gì đó để cho nó bớt nhạt.  Thiên hạ nhạt mặc thiên hạ, mình thể nào mà chả nghĩ được cái gì chứ?

Điều duy nhất mà tớ phát ngấy lên vì Tết, đó là tắc đường. 3h đêm cũng vẫn có thể tắc mà 2h chiều cũng tắc. Tớ có một biện pháp giải quyết vấn đề tắc đường cho bản thân, đó là….cầm mp3 đi nghe. Cho dù đường tắc mấy,  đông đúc ầm ĩ mấy, thì tớ cứ ngồi trên xe nghe nhạc, nghe được 10 bài thể nào chả nhích được một tí. Đứng không mà nhìn dòng người đó thì thể nào cũng…nghĩ quẩn!

Những ngày giáp Tết, tớ thích được đi xa một chút, tớ thích xem người nông dân đang bắt đầu cấy lúa sao, xem những làng ven Hà Nội chuẩn bị những gì để đón Tết. May mắn đợt này về tớ có bạn zai bí mật và anh zai Đạt của tớ đi kèm. Cứ một người vác balo một người cầm ống cầm bớt một máy cho tớ trong lúc tớ ngắm nghía và tác nghiệp. Anh Đạt còn có kiêm thêm nhiệm vụ chat với các cụ các chị để tớ được nghe và…quay chụp.

Tớ nghĩ, có những thứ mà chỉ Tết mới có hoặc là, chỉ Tết mới nên đến xem. Những ngày giáp Tết nóng tới hơn 30 độ, vừa may mắn mà vừa dở. May mắn vì nhờ ấm áp mà tớ đi được nhiều và làm được rất nhiều việc tớ cần, dở cái là chán…chả buồn chụp mãi cái cảnh mặc quần đùi chở cây quất trên đường, chả giống Tết gì cả. Vậy nên, tớ phải thú nhận là tớ chụp khá là ít ảnh, hầu như không chụp ảnh Tết nhất gì cả. Tớ đi khám phá, thăm thú và quay nhiều hơn.

Vừa rồi phải công nhận là tớ đi kinh khủng, mỗi ngày ngủ có khi chỉ mấy tiếng, ai đi theo phục vụ hoặc tham gia với tớ cũng chết mệt. Nhưng bù lại, tớ đang có cả một gia tài quý giá rất chi nhiều thứ…từ từ tớ khoe sau.

Năm nay về ăn Tết là để được ăn Tết với ông bà. Tớ biết là mọi năm tớ lười biếng nên tớ thấy Tết nhạt. Nhưng mà giờ tuổi già đã khiến tớ nghĩ khác rồi. Tớ cố gắng còn cái Tết nào với ông bà thì cái Tết ấy phải bớt nhạt, và đám em bé bỏng của tớ thấy Tết có gì để mong chờ, và mong chờ chị yêu của bọn chúng nữa.

Ông nội giờ yếu lắm rồi, đi lại chỉ từng bước nhỏ một và hầu hết phải ngồi và nằm một chỗ, vài trận đột quỵ đã làm ông kiệt sức.  Nhưng mỗi lần ông nghe bố và cháu Hà về, ông rất vui, ông cười nhiều và ăn tốt hơn. Thế nên tớ rất chịu khó đi lại, cười đùa, hát hò, rủ rê các em và cô chú ngồi đầy nhà để xung quanh ông cứ đầy ắp tiếng cười.  Ngày trước bà bảo gì tớ cứ nhăn mặt lại và thậm chí còn cãi nữa, nhưng giờ bà bảo gì tớ cũng làm, cho dù thế nào cũng chả bao giờ lên tí tông giọng nào hết.

Về đến nhà, là tớ phân phát quà, dẫn các em đi chơi đi ăn mọi thứ bọn nó muốn. Thậm chí đôi khi chỉ là đi bộ trên con đường lầy lội đầy mưa buổi tối đêm cùng bọn nó và nghe bọn nó tâm sự và hỏi han đủ điều. Đêm qua, đêm 30 Tết, tớ xúi giục các cô chú đi xông nhà ông bà và lẫn nhau, kể cả đã là hơn 2h đêm, tớ vẫn nỗ lực tìm cách nịnh nọt cô chú đi từ Kiến An sang Hải Phòng để thăm một người cô ở xa nhất. Rồi ăn uống, rồi lập kế hoạch, chưa kể trước đó, chú tớ còn đội mưa đèo tớ và mấy em ra phố bon chen để xem mọi người đón giao thừa rợp phố. Tớ nói tớ cần đi quay chụp không khí Tết, nhưng đấy là lý do phụ, chứ lý do chính, là muốn mấy đứa em được ra phố hưởng mưa xuân và sự nhộn nhịp mà chỉ Tết mới có.

Bé iu 2 tuổi em tớ, tớ yêu nó lắm lắm lắm lắm lắm…..

IMG_0436, photo, hinh anh, upload, download

Đọc tiếp

#9: Kể chuyện Tết 4: Khi sư thầy phải bật khóc

Nang co con xuan – Minh Ha

(Bài hát trên là của Minh Hà, giọng ca lớp G của tớ, hát tặng tớ từ hum sinh nhật nhé, hum nay mới có dịp khoe này!!!)

Năm nào cứ đến Tết là mọi người đều đi chùa. Nhưng chẳng hiểu sao tớ lại rất ít đi chùa sau Tết, không biết là do thích nằm nhà ngủ hay là vì sợ cái không khí quá đông ở chùa vào những ngày đầu năm.

Tớ chỉ thích đi chùa khi không khí thật tĩnh lặng, thật ít người, không có người thì càng tốt, bất kể là vào ngày lễ hay không ngày lễ. Vậy nên, khả năng sợ đông người có lẽ nhiều hơn.

Ở bên này, tớ chưa được đi ngôi chùa nào mà có hình dáng đúng như là hình dáng những ngồi chùa ở nhà. Đặc điểm về thời tiết, địa lý, và cả quan niệm nữa nên có lẽ ở bên này chùa thường là những ngôi nhà bê tông, chỉ có một vài đường nét tô điểm trang trí để người ta biết đó là chùa mà thôi.

Thực ra cái họ cần là bên trong, một nơi để có thể đến, cúng bái và thờ cúng. Một ngôi chùa lắp đủ điều hòa bốn bề. Bên trong chùa là hình Phật, bàn thờ và mâm cúng, mọi người có những khoảng rộng hơn để quỳ xuống cúng bái.

Đọc tiếp

#8: Kể chuyện Tết 2009: Phần 3. Chuyện lì xì.

Hoang Anh – Beo dat may troi.mp3 –

Tết nhất, up một bản sáo trúc để bật lên cho có không khí nhé nhé!

Chẳng hiểu sao cứ tới Tết là mọi người lại lắm tâm trạng như thế nhỉ? Mỗi người một tâm trạng, vừa giống nhau mà lại vừa khác nhau.

Nhớ hồi nhỏ, biết sắp đến Tết thì sẽ có 2 niềm vui rất lớn và một 1 nỗi sợ rất lớn. 2 niềm vui lớn đó là sẽ được nghỉ học và được mừng tuổi, còn nỗi sợ lớn không gì khác là sẽ phải nghe tiếng đại phát pháo nổ và đêm 30 Tết.

Ngày ấy, tớ hay ăn Tết ở quê. Cứ khi nào nhà trường cho nghỉ phép là được bố mẹ bồng bế cho về quê ăn Tết, thường thì về quê nội ăn Tết nhiều thời gian hơn, quê ngoại ít hơn, nhưng được về đều hai quê.

Nhớ hồi nhỏ, đi chạy khắp chỗ này chỗ nọ, bởi vì tớ là đứa cháu lớn nhất nhà, cả về vai vế lẫn tuổi tác nên có thể nói trước 10 tuổi thì hoàn toàn là “độc quyền” vụ được mừng tuổi. Thích nhất là cứ đi một vòng để “sưu tầm” tiền mừng tuổi. Cứ người lớn đến nhà hay theo cô chú sang nhà người lớn khác chơi là cười nhe nhở (hoặc có lúc giả vờ tẽn tò) để nhận tiền mừng tuổi. Cái thời của tớ, tớ chả hề có phong bao như bây giờ, cũng chả biết tới cái từ “lì xì” chút nào, cứ nhận tiền trần trùng trục, đếm được thu nhập tức khắc! Có những ngày suốt ngày ngồi đếm tiền mà không biết chán biết buồn!

Đọc tiếp

#7: Kể chuyện Tết 2009 – Phần 2: Tết ở Chinatown

DSCN3216, photo, hinh anh, upload, download

Tenrosei (Sirius) – Jia Peng Fang

Hula, gửi mọi người loạt ảnh về Tết ở New York nhé.

Nếu nhìn những bức ảnh này, không ai nghĩ rằng đây là đất Mỹ cả, mà ngỡ rằng nó ở bên Trung Quốc cơ. Nhớ hồi bé được một lần ra chợ Tàu vào ngày mùng một Tết, mang máng thấy có múa lân, có diễu hành, có pháo đốt, nói chung là nhìn cũng bồi hồi nhớ Tết ở nhà. Hồi đó còn nhỏ mà, nên là thấy vừa xa lạ, lại vừa gần gũi.

Giờ lớn rồi, nhìn họ tổ chức Tết bằng một con mắt của một khách “du lịch”. Không còn cái cảm giác nostagie như hồi nhỏ nữa, mà thay vào đó là thích thú, tò mò xem họ làm những gì, nghe thì có vẻ mâu thuẫn nhưng không còn cảm thấy xa lạ như hồi nhỏ nữa. Lớn lên nó phải khác, khà khà.

Loạt ảnh này do anh Tự Do chụp, anh í chụp bằng powershot thôi, dư mà là dân báo nên là chụp kiểu phóng sự hơi bị “đầy đủ” thông tin.

Nào, cùng xem bọn tớ khám phá chợ Tàu ngày Tết nè. Ngày mùng 1 Tết, hầu hết họ cũng đóng cửa hàng, cũng bán hoa đào, bán câu đối đỏ, phong bao lì xì, rồi múa lân, đi lễ chùa (Chùa ở đây toàn xây dựng bằng bê tông thôi). Mọi người cũng đi du xuân trong giá rét, nói chung là cực kỳ thú vị. Sau này về Việt Nam, xem lại những hình ảnh này, chắc nhớ New York lắm đây.

Đọc tiếp