Travel

#337: Bà Nà – Hoàng hôn, bình minh và chuyện lãng mạn…….P2

(Phần I – Entry trước)

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site
(Ảnh: Mặt trời và cây cỏ Bà Nà buổi bình minh)

Lên tới đỉnh của Bà Nà, mát ơi là mát, trời về chiều và mây đã bao phủ, cảnh nhìn rất bình yên và thanh thản.  Chỉ có điều tớ thấy hơi thất vọng là Bà Nà đang mùa xây dựng và đại tu lại, nên đất đá và các công trình lổn nhổn, lâu lâu lại có tiếng mìn nổ bùm một cái làm tớ dựng tóc gáy.


ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

(Có 2 trạm cáp treo – đây là chiếc ghế nghỉ ở trạm thứ nhất – lúc đó mặt trời đã bắt đầu xuống rồi, mây và sương phủ nhiều, hình ảnh này cho một cảm giác rất bình yên….)

#336: Bà Nà – cái cáp treo đặc biệt và chuyện lãng mạn…P1

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site
(Ảnh: Thiên nhiên Bà Nà – Bướm Bà Nà)

Bà Nà là một trong những điểm đến dày đặc trong 2 tháng ở VN Tết vừa xong. Ôi chao là mỗi chuyến đi là những câu chuyện cực kỳ thú vị. Tớ đang lo 0 biết khi nào thì tớ kể hết được chuyện cho các bạn đây! (Ôi, còn Jetblue)

Dự định vào Đà Nẵng chơi không được suôn sẻ như ban đầu suy nghĩ.  Nói chung là cái cái năm vất vả và 0 suôn sẻ, đến đi ĐN mà vào phút cuối cũng bị sự cố củ chuối hủy vé và phải đi lại và ngày khác. Phải nói trong các thể loại hành động mà tớ ghét nhất từ người khác, đó là kiểu đến phút cuối thì hoãn/bỏ bom/thay đổi ý định. Bởi mỗi công việc và kế hoạch tớ làm, cho dù chỉ là một cuộc đi chơi, tớ cũng đã đặt vào đó nhiều dự định và có sự chuẩn bị tinh thần. Nếu xác định ngay từ đầu tớ làm việc đó 1 mình thì lại khác. Nên tớ phải nhấn lại là tớ CỰC KỲ GHÉT ai có cái thói đó với tớ, trừ việc 0 thể nào trách được như là chẳng may bị tai nạn!

Nói qua vài câu ức chế vậy là bởi vì 2 năm vừa rồi tớ 0 biết bị bao nhiêu người bỏ bom như vậy, nên giờ làm việc gì và có hẹn với ai tớ phải rất chắc chắn và có ràng buộc đàng hoàng. Ai thất hứa với tớ, tớ xin bai bai cho lần sau!

Tuy việc vào Đà Nẵng đợt sau Tết vừa xong cũng 0 được suôn sẻ và vui vẻ cho lắm, nhưng bù lại có hai điểm nhấn bù đắp. Đó là có thêm được mấy người bạn mới rất đáng yêu và dễ thương, như là bạn Hiền “Misa”,  anh “Mì gói” hay Hoài, anh trai của cô dâu Yosemite của tớ. Và tất nhiên, không thể 0 nhắc tới câu chuyện Bà Nà, sự bù đắp tuyệt vời cho cả 1 chuyến đi bực mình! Và phải khoe với các bạn để cac bạn ghen tị ngay, keke!

Chuyến đi vào Đà Nẵng lần này có mối quan hệ mật thiết với chị An O Mai, cho dù chị ấy ở tận SG. Chị ấy vẽ và thiết kế, điều khiển từ xa cho tớ đầy đủ để đảm bảo hạn chế tối đa mọi sự thất vọng và chán đời cho tớ.

Cứ  cần gì lại alo: “CHỊ MAI”, rồi lăn đùng ra ăn vạ với mếu máo, là y như rằng được đáp ứng. Tự nhiên nhớ cái cảm giác ấy quá, thấy được chăm lo bao bọc và chiều chuộng hết biết. Cho dù được chiều quá đôi khi cũng đâm…hơi hư!

OK, vậy mãi mà vẫn chưa vào được câu chuyện Bà Nà.

Đêm trước khi tớ đi Bà Nà, tớ vẫn nhớ là rằm Nguyên Tiêu và có một tối chụp ảnh quay phim bét nhè ở Hội An cùng Mì Gói và Hoài. Nhờ 2 anh chàng rất tốt, nhiệt tình, galant phục vụ và hộ tống tớ cả buổi mà tớ có được kha khá ảnh Hội An rằm rất đẹp, cùng một ít video. Đến tận 11h đêm hơn bọn tớ mới đèo nhau từ Hội An về lại ĐN.

Về tới ĐN khá muộn, sáng hôm sau lại có hẹn đi ăn sáng cùng gia đình của em Hạnh,  và sau đó, theo như dự báo, tớ sẽ được một anh chàng cực kỳ đẹp trai và gallant đi taxi tới tận nơi rước đưa lên Bà Nà. Đêm đó, đã về muộn lại hồi hộp, mai dậy sớm, làm tớ chả ngủ được gì, nhan sắc thiệt là thảm hại, làm sao mà gặp mặt anh đẹp trai bi giờ!

Trước khi tớ đi Bà Nà, tớ có rủ một vài người  tưởng chắc chắn sẽ đi nhưng rút cuộc chẳng ai chịu chơi đi cùng, lại nghe nói lên đó tiền cáp treo và ở qua đêm cũng 0 phải là rẻ lắm, làm tớ khá thấy thất vọng. Nhưng mà….chả sao cả, tớ vẫn quen đi một mình mà. Và đúng thật, các bạn 0 đi là….đúng, bởi vì những sự thú vị hay ho và cả…lãng mạn nữa xảy đến 0 ngờ cuối cùng để tớ đặc biệt được hưởng riêng. Trong cái rủi có cái may đấy!

Sau vụ ăn sáng, tới 11h trưa thì anh chàng đẹp trai nọ xuất hiện. Taxi qua tận nhà trọ đón tớ.  Và tớ được biết, anh đẹp trai sẽ chăm sóc cho tớ trọn nguyên 2 ngày 1 đêm tớ ở Bà Nà, và còn tận tình hết mình để đảm bảo tớ được gì ưu đãi nhất, kỳ thú nhất ở đấy để….chụp ảnh nữa. Trời ơi, liệu trên đời có nghề gì sướng hơn nghề ảnh nữa đây? Hả chị Mai?

Vâng phải thú thật với bạn là anh đẹp trai ấy thực sự là đúng…đẹp trai và….tuyệt vời, quả như mơ với một đêm trăng sáng ở Bà Nà!

Và đến đây, tớ cũng nhắc thêm là, tiền taxi, tiền cáp treo, tiền phòng ở xịn nhất (mà phòng đôi) ấy, và tất nhiên công….chiều tớ thì tớ hoàn toàn là FREE hết. Tớ chỉ việc đổi lại là tớ….chụp ảnh Bà Nà đẹp mà thôi. Mà chuyện này là hoàn toàn nảy sinh khi anh đẹp trai nghe danh về tài chụp ảnh của tớ, chứ tớ cũng là đã định tốn kém lang thang cho Bà Nà 1 mình rồi đó. Lại thốt lên, ôi nghề gì….hả chị Mai?

Anh  ĐT (viết tắt của Đẹp trai – chứ 0 phải Đan Trường) vốn là Việt kiều, nói tiếng Anh giỏi hơn tiếng Việt, cũng là manager của mấy công trình xây dựng hiện tại trên Bà Nà, kiêm cả cáp treo. Tớ và anh ấy dễ dàng connect câu chuyện và giao lưu đúng kiểu nửa Việt nửa Anh. Nhiều lúc cũng nói tiếng Việt một tràng nhưng 0 rõ anh ấy có hiểu hết không, nên tớ cứ nói thêm tiếng Anh cho chắc chắn.  Anh ĐT đúng kiểu đàn ông rất gallant lịch thiệp, rất tế nhị và có cái sense của người thích khám phá và hiểu người hay thích đi khám phá. Vậy nên, chả cần phải nói chuyện và nịnh nọt quá lâu, anh ấy nháy mắt và nói rằng, sẽ cho tớ nhiều bất ngờ, để tớ có ấn tượng thật hay ho về Bà Nà và cả…anh í nữa. BẤT NGỜ – độc và lạ, “phiêu lưu”, luôn là những trạng thái nằm trong từ điển du lịch của tớ. Và được đáp ứng liền – để chuyến đi Bà Nà của tớ 0 thể giống với bất kỳ ai khác!

Trước khi được đi cáp “lên đỉnh”, thì anh ĐT dẫn tớ đi thăm thú khuôn viên của trạm cáp. Ở đây bướm bay rợp trời, đậu đầy cây cỏ. Trời khá nóng nhưng không gian bốn bên khá rộng và thoáng, cảm giác như nằm dưới lòng thung lũng vì có nhiều đồi núi cao phía xa. Dãy cáp cần mẫn đi lại lên cao dần, rồi xa dần giữa cả một vùng không gian rộng lớn, nhìn rất thú vị. Mùa tớ tới không phải là mùa du lịch cao điểm. Gần ngay cáp treo có suối Mơ khá nổi tiếng, nhưng đang bị rào chắn cấm người vào để xây dựng lại. Nhưng mà bởi vì tớ đi với anh ĐT, nên tớ được toàn quyền đi sâu vào bên trong. Nên ít nhất là cái độc đầu tiên là: Tớ được vào ngắm suối Mơ và chụp ảnh suối Mơ, khi không một ai khác được vào coi!

ImageShack, share photos, pictures, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

(Ảnh Suối Mơ chụp tốc độ chậm bằng tay, lại giữa trời nắng gắt, nên 0 mĩ mãn lắm. Nhưng chốn này khá mát mẻ và lãng mạn đấy nhé!)

#331: Như chưa hề có cuộc chia ly

ImageShack, free image hosting, free video hosting, image hosting, video hosting, photo image hosting site, video hosting site

Tớ biết tới “Như chưa hề có cuộc chia ly” từ khi nó còn là ý tưởng và chưa được đặt tên.

Lúc đó, tớ đang có ý định đi tìm cho mình một công việc mới và Nam tiến, tớ nói chuyện với chị Thu Uyên, người lúc nào cũng cho tớ những lời khuyên khiến tớ được an ủi và sáng bừng hết cả người. Chị ấy rất muốn tớ tham gia vào một chương trình mới, mà theo chị ấy là rất hay, rất nhân văn, và rất có ý nghĩa.  Tuy nhiên, quả thật tớ chưa Nam tiến được lúc đó, vì chưa sẵn sàng và vì có một số níu kéo. Tớ đành giúp chị ấy một vài việc nho nhỏ, như là giúp chị ấy tìm những tấm ảnh gia đình của mọi người để làm phần intro cho chương trình. Lúc đó, tớ vẫn chưa biết đó là chương trình gì, nội dung như thế nào. Nhưng tớ tin sẽ là một chương trình rất hay khi nghe qua sự hào hứng và đầy đam mê từ chị Thu Uyên.  Sau này, tớ còn không ngờ đó là một chương trình thực sự vô cùng ý nghĩa.

Tiếp

#320: Chuyện cười ra nước mắt phía sau một tấm ảnh

IMG_0264, photo, hinh anh, upload, download

(Repost cho ai chưa đọc hoặc đọc lại giải trí =))

Bức ảnh này xấu òm và nhìn…ghê ghê, nhưng đằng sau nó là một câu chiện khóc cười ra nước mắt!
Chả là hồi đó tớ và mấy người bạn có đi du lịch lên Hà Giang. Tới Mèo Vạc, cũng có một vài cái nhà trọ, nhưng đa phần là rất ẩm ướt và có mùi mốc, bởi vì trên này quanh năm ngập mây ngập gió. Mà Mèo Vạc lại là cái vùng xa tít tắp và nghèo nhất của Hà Giang – địa đầu của tổ quốc rồi mà!
Mãi bọn tớ cũng mò được một cái nhà trọ tạm ổn. Mấy người bạn khác của tớ thì ở dưới nhà, tớ và em Thủy, một người bạn đi cùng thì lên tầng ở trên. Tầng trên của ngôi nhà trọ này được chia làm mấy ngăn ( là ngăn nhé, chứ không phải là phòng), các ngăn được ngăn bằng một bức tường…thủy tinh nhựa đục. Nói chung là đủ để không nhìn thấy được phòng bên kia làm cái gì, trừ khi dí mặt vào cửa kính thì mới thấy cái mặt của người…dí rõ mà thôi, nhưng cũng không nhìn được phòng bên có gì rõ. Tớ xí cái phòng mà sát ngay ngoài ban công cho thoáng, tớ cũng xí ở cái giường mà có cửa sổ thông thốc ra ngoài ban công luôn (mà ban công chung cho cả mấy “phòng” í), cửa sổ không có song siếc chi hết, to đùng, nghĩa là nếu ai có ra ban công đứng thì…hoàn toàn nhảy qua cửa sổ vào…giường tớ nằm một cách dễ dàng! Mà không thể đóng khóa cửa sổ được, vì không thì đêm bí thôi rồi!
Lúc bọn tớ đến thì cả tầng đó không có khách thuê trọ và đáng nhẽ là tớ cũng không có vấn đề gì và định mở qua đêm cho mát vì….trời ơi, nhà trọ mất điện liên tục, nhấp nháy như…quán đèn mờ, phải cái nhấp nháy mỗi tiếng một lần, nóng điên đảo luôn. Ai dè, chiều tối hôm đó, tớ và em Thủy phát hiện ra là ngay sát bên nhà mình cũng có khách tới ở. Mà là….2 gã đàn ông đực rựa! Tính ra vẫn chưa alert cao độ đâu, cho tới khi…
Buổi tối 2 đứa tớ đang ngồi buôn điên đảo về ảnh và máy tính, cũng có kéo rèm che “bức tường” với phòng bên kia rồi. Tớ nghe thấy phòng bên cạnh có bóng người lờ mờ qua lại, và khẳng định là…không mặc áo (quần thì 0 rõ), một hồi thấy cái tường hơi rung lên, xong rồi á, huỳnh huỵch huỳnh huỵch, haizz. Èo ôi, tớ với em Thủy nhìn nhau cười đểu, nghĩ chắc cave núi tới chơi. Nhưng vẫn kệ, lại buôn tiếp, nói to ơi là to, mà lại còn nói xấu nữa chứ, chài ơi là chài!
Thế rồi, bất thình lình, tim tớ thót lại khi ngước mắt lên….qua tấm “kính” mờ là khuôn mặt của gã đàn ông phòng bên cạnh, gã dí cả khuôn mặt của mình vào tấm kính theo kiểu nhìn cố sang phòng bên tớ xem có thấy gì không, cũng như là để nghe trộm chuyện bọn tớ nói. Bởi vì gã dí mặt sát vào cái tường kính đó nên là cái mặt của gã rõ mồn một, thề chứ trừ người…không bình thường ra chứ người bình thường thì nhìn thấy, nhất lại là 2 đứa con gái thì thôi rồi, trim rụng ra khỏi ngực. Bởi vì cái tường kính này rất khó nhìn xuyên nên gã nghĩ là phải dí mặt vào thì mới nhìn được, mà chắc IQ hơi thấp nên gã nghĩ rằng mình dí mặt vào đó thì chỉ có gã nhìn thấy,còn bên bọn tớ thì….không nhìn thấy gì. Ai dè kết quả thì ngược lại, bọn tớ nhìn thấy mặt của lão rõ mồn một còn chắc chắn là lão 0 thể nhìn thấy gì rõ bên “phòng” bên tớ. Em Thủy thì mặt tái mét, gãi đầu gãi tai, tớ thì…việc đầu tiên tớ có thể nghĩ tới là….chụp ảnh lại. Tớ dí cái máy lại gần chụp vào mặt gã mà dường như gã không biết gì và vẫn đang cố gắng hết mình để nhìn xem cái gì….đen đen đang chĩa về mình. Do ánh sáng rất tối nên là tớ chụp cũng hơi mờ và mât nét, nhưng chụp xong thì tâm đắc lắm. Tớ có chụp mấy cái cơ, nhưng không hiểu sao về tìm lại chỉ có một cái này. Chụp xong chán rồi, tớ và Thủy nghĩ cách làm thế nào để “xử” gã đàn ông đáng sợ và thô lỗ kia. Em Thủy nghĩ ra một cách, đó là….tắt điện đi. Thế là điện tắt – dư mà điện tắt thì bọn tớ sẽ…làm cái gì trong bóng tối bây giờ? Mà tắt một hồi chán quá lại…bật, tớ cũng bắt đầu lo đêm nay ngủ sẽ không dám mở cửa sổ, mà chắc chắn buổi đêm sẽ…mất điện, chút mỡ ít ỏi chắc chảy ra hết mất! Điện vừa bật lên lại, gã lại dí mặt vào!

Cuối cùng, tớ đã có một ý tưởng, có thể thật là dã man và bắt em Thủy phải thực hiện thôi, hihihihi!

Tớ với Thủy ngồi sát lại bức tường để đảm bảo gã nghe sẽ rõ, tớ và Thủy nói những lời yêu thương nhau nồng thắm như cặp đôi mới cưới, ra vẻ hun nhau chùn chụt chùn chụt, chưa kể hỏi nhau xem mấy con dao chọc tiết heo cầm theo đã chắc chắn để dưới gối chưa…..và một hồi…..bóng người đã biến mất. Sáng dậy, thật sảng khoái, không có gì xáo trộn và thậm chí cửa sổ đã mở cả đêm…..hahahahaha…..

#306: Những bài hát trẻ con và Bài học đầu tiên – Hà Kin


(Với ông ngoại yêu quý, ông cười tít hết mắt kìa, yêu quá đi mất)

Tớ là một “cô bé” cực kỳ mê nhạc thiếu nhi. Mà bài nào có biết cũng thuộc mỗi bài một vài ít. Chỉ nhớ là cứ khoảng một thời gian tớ hát đi hát lại một bài. Hát đến phát chán phát điên, chán cả tớ lẫn bố mẹ hàng xóm anh chị em lẫn họ hàng. Đến khi tóc mọi người xù hết thì tớ chuyển qua bài khác. Và lại hát cho….phát chán tiếp. Hát mãi đến nỗi mọi người chán tới mức không buồn…chán nữa! Tóc cũng chả còn mà xù nữa!

Mà bài nào tớ hát tớ cũng hát chỉ được một phần hoặc là bịa lời rất nhiệt tình. Thậm chí có bài mỗi hôm tớ bịa một kiểu (vì không nhớ hôm qua bịa gì). Có đoạn bịa thấy tâm đắc và nhiều cảm xúc hơn cả bài thật đến nỗi sau này tớ không nhớ được là bài tớ hát là đúng lời của tác giả hay là lời của tớ đặt ra nữa.

Mỗi lần đứng rửa bát và nấu cơm là những giây phút ưa thích để được cất cao giọng hát. Hồi về sau này tớ đã bớt được thói quen “có một bài ca không bao giờ quên” . Tớ chuyển sang thể loại Liên khúc.  Đang “Khi tóc thầy bạc” là có thể đổi ngay sang “Một cánh én nhỏ” rồi “Cọ xòe ô che nắng” điên đảo. Vì tớ không phải là ca sĩ nên đổi tông và đổi nhạc khiến người nghe rất ức chế. Bố tớ phải gào lên: “ĐỌC, ĐỌC ĐI CHO NÓ NHANH CON ƠI!!!”

Tiếp