#301: Up date tình hình

Nhận được offlines và email của bạn kêu nhớ Hà Kin lắm. Mặc dù vẫn update khá đều trên fb, mới nhớ ra là á, có phải ai cũng vào fb và vào được fb đâu, thế nên lại mau chóng quay lại blog thôi.

Tình hình mới nhất là tớ đã sắp về nhà, chuyến đi tới Chicago là last destination đã bị cut short và chuyển thành Virginia, lý do là hai bác nhớ cháu ngoại quá chịu không nổi, hihihi. Mà tớ thì việc cũng tồn đọng và ngập cổ nên cũng phải về nhà cày cuốc. Từ giờ đến cuối năm có mấy kế hoạch và projects phải thực hiện cho xong và sẽ báo hiệu một thời kỳ cực kỳ thú vị và nghẹt thở khác. Từ từ, hehehe.

Tình hình là tớ ol chỉ post được cái ảnh và update status chứ 0 trả lời thư từ hay có thời gian vào bất kỳ đâu cả. Có gì các bạn thông cảm à nhá. Chỉ tuần nữa blog này sẽ ngập tràn đủ thứ chuyện và tranh ảnh, các bạn chạy theo 0 kịp, hehe.

Sắp tới cũng có rất nhiều ảnh cô dâu. Mong các bạn ráng chờ.

Đường đi internet hầu như 0 có vì tớ ở nhà summer house, ở lều….điều amazing là tớ toàn catch được internet từ Chúa, mặc dù lúc in lúc out. Tớ post lại một phần rất nhỏ hành trình của tớ từ fb nhen. Sắp home sweet home sau gần 100 ngày on the road rồi!

Continue reading #301: Up date tình hình

#298: Will be back

Dạo này tớ liên tục cập nhật ở facebook:

www.facebook.com/hakinpage

Lý do là vì hành trình của tớ đi dày đặc và chỉ kịp post một cái ảnh và video lên mỗi ngày vào fb, chứ 0 viết được bài dài. Thế nên mọi người cứ tranh thủ vào hakinpage của tớ nhé. Rồi từ từ tớ sẽ update lai đều đặn khi hành trình kết thúc nhé! Nhiều chuyện và ảnh vô hạn!

Muah muah!!!!

#297: Giấc mơ trưa của Hà Kin

Tặng bồ đấy bồ ơi!

Em nhớ mình đang đi ngược trở lại trên một con đường đầy bụi và gió. Những vệt nắng vàng rơi thấm óng ánh trên vạt tóc bay. Anh có cho em một chút mơ màng trong ngày hôm nay?

Chiếc lá hình trái tim hiện ra từ một nơi nào đó. Đôi mắt em hoe đỏ vì bóng mờ che khuất ở phía xa. Mặt trời lên quá đỉnh đầu, nắng gắt ôm lấy em và cơn gió lạ kỳ thổi bay chiếc lá.

Như chưa có ngày hôm qua em đã gặp anh, như ngày mai sẽ không biết khi nào anh đến. Chỉ mình em lỗi nhịp thời gian bước đi miên man chờ tìm về bến đỗ. Anh là một câu đố của tình yêu, em tìm lời giải trong hằng hà của lựa chọn. Em muốn ôm anh mà không thể nào ôm trọn…anh đâu rồi? Sao em tìm mãi mà chẳng thấy anh?

Nắng lại đung đưa trong mắt em long lanh. Người đã qua hết chỉ mình em ở lại, đôi chân bồn chồn em muốn rẽ phải, biết rằng ngược hướng bên kia, bên trái, sẽ có anh…

Chẳng phải mùa thu, chẳng phải lá rơi, chẳng phải nắng hanh, chỉ tại anh không nhớ hết những gì em nói. Tình yêu anh là một câu hỏi, anh hãy gửi cho em câu trả lời.

Giờ đã tới ngã tư đường, nắng và gió vẫn tiếp tục rơi. Chiếc lá trái tim bay sao em không thể bắt được, em phân vân nên đi về phía trước, hay quay lại theo chiều nắng xuôi?

Câu trả lời là gì? Hay em tự trả lời thôi?

Bài ca hết đã lâu mà sao em không thể nào thức dậy? Hay vì trái tim cô đơn đang vẽ nên màu bóng tối? Em vẫn chờ anh tới, anh sẽ đánh thức em trở về từ trong giấc mơ trưa…

Continue reading #297: Giấc mơ trưa của Hà Kin

#295: Tớ…lại lên đường đây!

Phù, cuộc đời tớ chả bao giờ suôn sẻ là sao? Hôm nay tớ đã lại lên đường, mỗi tội máy bay delayed cho tới hơn 4 tiếng đồng hồ. 0 có việc gì làm đi ra đi lại thăm anh William Cường mấy lần rơi mất tiêu cả boarding card.

Chuyến đi Ohio hôm nay là chuyến đi thứ 41 trong vòng 10 tháng trở lại đây, và là chuyến đi bị delayed lần thứ 20. Má ơi nhưng hôm nay 4 tiếng thì đúng là lâu nhất, mà cứ nửa tiếng nó lại xin lỗi điên đảo và lùi…tiếp giờ thì cứ như mình vừa hành hạ nó cái gì kinh khủng lắm.

41 chuyến bay, và tới ngày kia là 42 chuyến. Quả thật là một kỉ lục mà tớ nhìn lại tớ phải giật mình.

Nhớ có những lúc như chuyến Jetlbue chẳng hạn, cứ trung bình là 3 ngày là 1 chuyến bay, ròng rã cả tháng trời. Hay như ở Việt Nam vừa xong, mới 6h chiều hôm trước tớ mới đáp máy bay xuống Thành phố HCM. 5h sáng ngày hôm sau đã có mặt ở sân bay đi Đà Lạt. Mới khi nào ra cái sân bay, nhìn máy bay lên xuống mà thấy háo hức hồi hộp lạ kỳ. Giờ á….chỉ có một thú vui duy nhất là…soi trang phục của tiếp viên hàng không.

Vậy là tớ đang nợ các bạn rất nhiều chuyện, chuyến Jetblue nhé (chưa được một nửa), chuyến Việt Nam 2 tháng vừa xong nhé, rồi chuyến châu Âu ly kỳ và đầy tự hào vừa xong nhé. Rồi, bây giờ tớ lại…lên đường cho hơn 5 tuần vòng quanh nước Mỹ đây, toàn nơi thiên hạ thèm muốn, như là Grand Canyon, Yellow Stone, Rushmore…há há há.  Thế thì tớ còn nợ dài dài đấy, hihihi.

Nhưng các bạn yên tâm là chỉ là vấn đề thời gian thôi, chứ các bạn sẽ được mình kể cho nghe hết, lại còn được xem ảnh đẹp ké nữa. Giờ những gì xảy ra với mình trong thời gian qua đủ viết 2 quyển sách. Chuyện giật giân ly kỳ thú vị lãng mạn có đủ cả. Các bạn….chờ đi!

Tớ dzít vài câu thông báo là tớ đang khởi động ở Ohio để lên đường cho 5 tuần tới đây. Vậy là về ngắm New York yêu quý được có 4 ngày. Vậy mà cũng đủ 1 ngày dành cho sự lãng mạn, 1 ngày đi gặp Hạnh và Zúa làm bữa no nê đó nhen!

Chúc tớ lên đường may mắn đi nào. À mà tớ có vác theo ảnh dọc đường, nên sẽ cố gắng vừa đi chơi vừa viết những chuyến đi chưa kể nhé!

Khoe các bạn ảnh “điểm danh” đợt đi châu Âu vừa xong này, cứ xem ảnh tớ là yêu đời lắm đấy!

Continue reading #295: Tớ…lại lên đường đây!

#291: Ah…..đi đi đi….

(Tường Berlin)

Hôm nay nhớ blog quá, nên ngồi viết vài dòng vậy. Đáng nhẽ hôm qua hưng phấn hơn rất nhiều và muốn viết lắm lắm, đặc biệt là lúc ngồi chờ 3 tiếng đồng hồ ngoài trời đêm để chờ lên tàu đi Roma, sao mà muốn viết gì đó thế. Mỗi tội, hic, không dám mở máy ra trước nơi công cộng trên đất Ý, nghe dọa đủ, mà cũng suýt bị mấy vố nên đành ngồi ôm cái máy và một đống đồ, mắt thao láo nhìn bốn xung quanh. Ôi sao mà lạnh, mà ho thì nổ cổ….nhưng cảm hứng thì cứ đầy, hihihi!

Sáng nay tới được Roma thì hai cái vali gần như là đứt hẳn, cái quai áo của tớ cũng sắp đứt theo vì vác đồ trĩu hết cả vai, và cái cổ họng của tớ thì thôi khản đặc, ho không mở nổi mắt. Lê lết vác đống đồ mò ra được cái nhà xin ở trọ thì gục cái rầm, rồi ngủ 0 biết trời đất là gì. Mệt lắm, nhưng mà càng ngày càng thấy vui tệ hại thầm thì bên trong, hehehe.

Cho tới ngày hôm nay, là ngày thứ 25 của cuộc hành trình châu Âu, và vẫn còn tới gần 20 ngày nữa đang chờ đón, thì phải nói là…..có quá nhiều điều thú vị. Khi tự mình vác đồ, tự mình lang thang, ở chung chạ và nói chuyện với rất nhiều người lạ, nghe đủ thứ tiếng và nhìn thấy đủ kiểu nụ cười, nhìn thấy hàng trăm hàng ngàn cái vali và những đôi bàn tay đủ loại bản đồ ngơ ngác đi khắp phố… không phân biệt tuổi tác và màu da….Tớ chợt thấy vô cùng thú vị vì được hòa chung vào một nhịp sống đang chảy rất tự do phóng khoáng của những con người thích phiêu lưu và khám phá. Mặc dù được ở host free rất nhiều, nhưng khi tự mình đi trên phố, tự mình ở chung phòng với cả gần chục người lạ khác nhau, nói chuyện và làm bạn với họ, thấy sao cuộc sống thú vị là thế, thấy sao mình cần phải đi nhiều hơn nữa, thấy sao có nhiều người…hay thật là hay…!!!

Điều rất thú vị nữa mà tớ khoe với các bạn là: Đi du lịch bụi và một mình thì rất nhiều, nhất là ở trời châu Âu. Nhưng mà con gái, lại vác đồ cực nặng và là….châu Á thì hầu như cực kỳ hiếm hoi. Tớ luôn làm cho tất cả những ai gặp dọc đường đi phải ngạc nhiên, ái ngại và cả trầm trồ khi biết tớ đang lang thang nước này nước nọ một mình, và núi đồ nặng hơn cả cân nặng của tớ. Mà họ cũng toàn là dân đi du lịch quen rồi đấy nhé. Như hôm ở sân bay Lyon, hai anh chàng Canada ngồi tán phét với tớ cả đêm, đề tài chỉ duy nhất là làm sao mà tớ lại dám tự đi một mình như thế cơ chứ, hahaha!

Continue reading #291: Ah…..đi đi đi….

#290: Mình đã tới Paris!

Đến phút cuối còn bị bỏ bom từ Đức đi Paris – nhưng may lại có cứu tinh chứ. Mà tới giữa Paris mà 0 có một tí gì liên lạc với bất kỳ ai, ly kỳ lắm nhé, hehe. Nhưng kịp đi chơi đây rồi!

Chụp trộm từ rất rất xa, tình cờ nhìn thấy

Đi chơi cái đã nhe!

#289: Euro trip: 1. Amsterdam – Ngày đầy rác!

Tớ tới Amsterdam vào một ngày lạnh lẽo tàn bạo. Nhưng được cái….đầy rác. Được ở đây nghĩa là, chả phải lúc nào nó cũng đầy rác thế này.  Để tớ kể cho mà nghe!

Tớ tới Ams vào một buổi chiều, sau khi đi xong vườn hoa Keukenhof rực rỡ. Lúc đứng ở cái bến xe bus, tình cờ nhìn vào trong bến, thấy….bẩn bẩn, cốc chai giấy ăn rơi toe toét. Tớ mới nghĩ: “Ủa, thế nà sao? 0 ngờ New York gọi chỗ này bằng cụ í!”. Thế rồi, càng đi, tớ càng thấy bẩn, rác nhiều và…đen hơn cả người đi trên phố (đang lạnh, ai cũng toàn cục đen thù lù đi ra phố). Thế là tớ thốt lên: Ối giời ơi, tưởng châu Âu là thế nào, tưởng Amsterdam đẹp đẽ thế nào, hóa ra là thế này, xi. Tớ vênh mặt lên đi đầy coi thường, kẹt cả chân vào trong một túi rác, haizz!

Nhưng mà tớ cũng thấy bắt đầu lạ. Càng đi vào những khu phố nổi tiếng thì lại càng lắm rác (tất nhiên rồi). Thế nhưng mà, khách du lịch dường như chả có ai ngơ ngác về cái sự bẩn thỉu và bừa bộn trên phố giống như tớ. Nhé, rác vẫn đầy, họ hồn nhiên đi qua..vứt vào cho đầy thêm. Rác vẫn đầy, họ cũng vẫn hồn nhiên đứng trước danh lam chụp ảnh mồm cười toe toét. Ghê hơn nữa là, họ ngồi cạnh rác ăn uống ngon lành, cười nói buôn chuyện đầy yêu đời. Có đôi tình nhân hôn nhau đắm đuối lấp ló sau đống rác, rất lãng mạn và say đắm….

Thế là tớ lại nghĩ: Thế….là sao? Mắt láo liên, tớ vứt cái vỏ quýt xuống đất đầy sung sướng, đỡ phải lê đồ đi ra tận thùng rác để vất. Ôi tuyệt diệu, dưới đất có đầy lon và…vỏ quýt khác làm bạn.

Nhưng đoạn ghê nhất là lúc tới phố đèn đỏ, là khu phố chính và đặc sắc nhất của Ams. Ở đây nhan nhản cái…bô vệ sinh công cộng. Mà cái loại bô này nó chỉ dành cho đàn ông à nhá, đàn bà đừng hòng mà đòi đi tè. Hàng bô hiện đại này trải dài trên cả dọc phố. Trên những đoạn đường đẹp nhất và đông đúc nhất, nó hoàn toàn gần như lộ thiên, các anh đứng vào đủ để…che cái gì đó, còn lai thì là….hở hết. Mỗi lần đi qua thì thôi bốc mùi điên cuồng, vì 0 có ai dọn, nên là nó lênh láng và chảy đầy ra đất, nhìn phát ói. Đôi lúc tớ đứng chụp sông nước nhà cửa hồn nhiên, coi lại ảnh thấy lẫn một đống bô vào trong ảnh, mà lại còn có các anh đứng chi chit nữa, anh nào mặt cũng phê như tê tê. Chính vì tớ có lúc chụp 0 để ý, nên khi hạ máy xuống, có lần tớ thấy một anh đang há hốc mồm nhìn tớ, vì anh nghĩ là tớ vừa chụp trộm anh ấy. Xong tớ cũng nhìn anh đó mà quên mất là anh đó đang làm gì (thì tớ thấy người ta nhìn tớ thì đê mê thì tớ cũng nhìn lại thôi). Thế rồi thấy người anh ấy rung rung lên một tí, rồi nhanh chóng kéo kéo. À à, tớ chợt nhớ ra, tớ ngượng quá vờ liếc chỗ khác, tuy là liếc chỗ khác nhưng tớ vẫn (hoàn toàn tình cờ thôi) kịp nhìn thấy quần anh ấy kéo bị thòi cái áo trong ra ở….đấy đấy, chắc tại vội quá. Tớ định gọi, nhưng lại thôi. 0 bị đánh cho là may rồi!

Continue reading #289: Euro trip: 1. Amsterdam – Ngày đầy rác!