#361: New York love story (Bản tiếng Anh – demo) – Part 5


NEW YORK LOVE STORY

By

Ha Kin

Translated by Hà Kin and Curtis Norris




CHAPTER 5


How do you describe the feeling of a person with marsh fever?

Covered by two wool blankets, mad heat radiating from my body, thick sweat running through my hair, first my sweater became soaked and then even the blankets. The room was sixty degrees, but I steamed myself up to over a hundred. It was so hot that I couldn’t breathe, but I felt that each bead of sweat that dropped relieved me of the “poisonous gas.”

At some point I got up like a sleepwalker and turned on a rock song. It was a long remix of the song, lengthened to over thirty-five minutes. It must have been the longest rock song ever, and listening to it seemed like falling into infinity. That song took me into a nightmare, probably because my hand was on my chest. All I remember is that I fell into a wandering desperation with no way to escape. It seemed like the end of the world.

I knew it was a dream, but I could not wake myself back to reality. Tears ran wet mixing with my sweat. Terrible! The song finally finished and I floated into another desperation.

This time various non-sense images went running crazily through my mind. My grandmother was still alive and she was cooking rice under the hill, and under the hill was my house. Then I was wandering on the island, down Thirty-fourth Street. His face was there, following. I wandered some more and then there it was, the card. At this point I fought to gain control of my wandering mind. I focused on the image with all my strength, willing it into clarity. I remembered two things quite clearly. I recalled the print color, a kind of silver-blue. Then I remembered the email; it was his name, perhaps with a hyphen, and he used AOL. The number five was also there on the card, part of the address of his office, maybe Fifty-seventh Street or Sixty-fifth, also, yes definitely, Third Avenue. That was it! If I could remember Third Avenue then I could check all the dental offices on that street that contained a number five in their address!

With that revelation the fever suddenly broke. Gradually reviving, my body felt itchy all over. My head was heavy and my throat dry, burning and so bitter. I gave a great cough.

I felt wisdom returning. Perhaps I had just survived a convulsive fit! I should be able to take off one blanket now. I reached for the mirror and saw a pale face lacking all vitality. I was looking into my silver bracelet, the silver turned into the color of rust. I felt revived, the desperation totally gone.

Continue reading #361: New York love story (Bản tiếng Anh – demo) – Part 5

#360: New York love story (Bản tiếng Anh – demo) – Part 4


NEW YORK LOVE STORY

By


Ha Kin


Translated by Hà Kin and Curtis Norris

CHAPTER 4

I had never felt this impatient before in my life! I became so anxious waiting for the red bus, that I finally decided to walk to the subway station myself, even though it was quite far. I walked quickly, like someone was after me. I wanted to go as fast as I could because I was worried the card would be taken by somebody, or be swept away, or just… lost. My face was red from the chilly wind and my unstable mood that had swung in so many directions in such a short time.

The wind was strong and pushed against me with stinging darts of snow. It was so strong I felt it could blow me into the freezing water surrounding the island on which I was trapped. I started to have a terrible headache, and I thought to myself, what was making me so miserable? I had never been this miserable in my life. Was it this damn cold, or my stupid absent-mindedness? But I knew the truth was that I was so miserable because of a man.

Continue reading #360: New York love story (Bản tiếng Anh – demo) – Part 4

#358: New York love story (Bản tiếng Anh – demo) – Part 3

NEW YORK LOVE STORY

By

Ha Kin

Translated by Hà Kin and Curtis Norris

CHAPTER 3

His stop came. Damn, I thought, why did they create such a subway that runs so fast. The conversation was just about to begin, but already being stopped. The door opened. Chilly wind purred in from the opposite track, making me sneeze twice. “Bless you.” “Thank you.”

“Are you getting off with me?” he asked.

“Yes, why not? I’m just going around.”

We stepped out onto the platform. I smiled, shrugged and started to hesitate. I was waiting for a “keep in touch” sign from him.

“What’s your phone number? Do you have a cell phone?”

Continue reading #358: New York love story (Bản tiếng Anh – demo) – Part 3

#357: New York love story (Bản tiếng Anh – demo) – Part 2

Phần 1 đã lên và tớ đã nhận được một vài phản hồi đầu tiên, đặc biệt mọi người chịu khó click Like nhiều vậy nên tớ sẽ post tiếp phần II liền, hehe.

Những phản hồi đầu tiên tuy có người thích có người góp ý nhưng lại nảy sinh những suy nghĩ rất hay.

Thứ nhất, trước khi up lên bản tiếng Anh. Với sự hiểu biết và theo dõi của tớ bấy lâu nay, tớ có một cảm giác rất chắc chắn rằng. Tớ mà up lên sẽ có người (cho dù có là đọc hết hay không, hoặc họ mặc định sẵn trong đầu tâm lý như vậy), rằng văn dịch từ Việt ra Anh, của một người Việt. Chắc chắn là PHẢI có vấn đề. Và vì một khi đã đọc bản tiếng Việt rồi, nên khi đọc tương tự sang ngôn ngữ khác, chắc chắn là đều phải cố gồng cho nó “giống nhau”, hay nôm na là “word by word”. Và vì tâm lý vậy nên đọc đâu rồi họ cũng sẽ thấy câu văn và từ ngữ không phù hợp và cho rằng “0 phải tây” nó thế. Những trải nghiệm như thế này tớ theo dõi và trải qua vài lần. Chẳng hạn như hồi lâu tớ đăng một bài viết y học thường thức lên blog, của bác sĩ giỏi đàng hoàng, nhưng có người đinh ninh rằng đó là…tớ viết nên đã bắt bẻ cả những thứ cơ bản nhất trong bài viết vì nghĩ rằng tớ không biết gì. Và để, nói thẳng ra là để khoe kiến thức của họ (chỉ có điều nó thành kệch cỡm thôi)

Điều hiển nhiên là, tớ chắc chắn sẽ dịch có nhiều sai sót và bị “Việt” hóa rất nhiều. Điều đó không thể nào tránh khỏi, và chắc chắn nhiều lỗi lắm. Tuy nhiên, tớ sẽ cố gắng và hạn chế, tìm người giúp đỡ đến mức có thể. Bản mà tớ up lên đây cho các bạn (mà khả năng còn vài bản do một vài người nữa sửa và viết lại) là bản đã được qua người Mỹ (có thân thiện với tâm lý người Việt và hay viết kịch bản) đã sửa lại. Ít nhất họ cố gắng phải theo như yêu cầu của tớ: 1. Sửa lại theo tâm lý của người nói tiếng Anh đọc, những từ ngữ câu văn cách dùng mà phong cách tiếng Anh sử dụng nếu tớ dùng sai. 2. Sửa nhưng giữ nguyên phong cách văn phong “đặc biệt” của tớ, cho dù nó là tiếng Anh thì cũng là phong cách tiếng Anh riêng của tớ. Không thể nào sửa ra bản tiếng Anh mà lại viết thành một kiểu văn học theo phong cách văn học hàn lâm hay gì gì đó được. Cho dù sẽ có chỗ chưa chuẩn (người Việt tiếng Việt cũng còn chưa chuẩn mà), nhưng mà tớ chắc chắn tin tưởng họ hơn là những góp ý của người Việt, đặc biệt là trong cách sử dụng từ ngữ. Mà điều này tớ cũng dự liệu được, bởi vì ngay khi tớ viết tiếng Việt, rất nhiều người cũng chê bai cái thứ tiếng Việt của tớ là “dễ dãi” và rẻ tiền, không có tính chất “văn học”. Nhưng mà…hiệu quả của nó thì sao? Lại chẳng thấy mấy người bàn đến. Và tớ cứ viết thế đấy. Thế nên tớ nói để các bạn hiểu rằng, đó là phong cách của tớ và đừng nên góp ý về điều đó, vì tớ sẽ không thay đổi đâu. Bạn không chấp nhận thì tớ đành chịu!

Điều thứ hai nữa, NYLS đã được khá nhiều người đọc và có người đã có một thời say mê vì nó và đem lại dấu ấn, kỷ niệm với một số người khác. Qua những messages, thư từ của ba năm qua, tớ đủ hiểu nó đã khiến rất nhiều người vừa đọc vừa có những sự tưởng tượng, mơ mộng, những cảm giác đẹp, vui, buồn, hờn ghen….vì nó. Vậy nên, khi đọc qua bản tiếng Anh, sẽ có khá nhiều người thất vọng vì nó không đem lại cho bạn những cảm giác như vậy nữa, và một vài người cho rằng đó có thể là lỗi…tiếng Anh? Hay dịch chưa tới?

Cho dù đó là lỗi tiếng Anh hay dịch chưa tới. Thì xét về góc độ tâm lý thông thường. Điều này là quá rõ hiển nhiên. Cho dù bạn có đọc một tác phẩm bằng tiếng Việt, đọc lại bằng tiếng Việt, nó cũng không thể cho bạn được cái cảm xúc như bạn đọc lúc lần đầu tiên. Chứ chưa nói tới việc bạn đọc một tác phẩm bằng ngôn ngữ không phải bằng tiếng mẹ đẻ của mình, lại còn đã đọc rồi nữa. Vậy nên bạn đừng và không nên có yêu cầu hay mong muốn rằng khi đọc bản tiếng Anh sẽ có cảm xúc phải y nguyên như tiếng Việt, phải có sự háo hức như bản tiếng Việt. Nếu có sự háo hức và cảm xúc đó, thì cũng không phải dành cho bạn, mà sẽ dành cho những người nào lần đầu đọc nó.

Bạn hãy hiểu và nhớ rằng. Lý do tớ dịch bản này ra tiếng Anh không phải chỉ để dành cho những độc giả NYLS trước đây. Mà vì tớ dành cho những người hoàn toàn mới, không thể nói được tiếng Việt được đọc nó. NYLS sẽ có một cuộc sống riêng đối với những người ấy. Bản tiếng Anh của tớ cũng chẳng phải cụ thể chỉ để dành cho mỗi người Mỹ đọc. Nó là bất kỳ người nào, dân tộc nào mà có thể hiểu được tiếng Anh này. Mà mỗi dân tộc, con người, văn hóa khác nhau, họ sẽ có những cảm xúc khác nhau. Và cũng như người Việt đọc tiếng Việt, họ sẽ có người say mê, người ghét bỏ!

Vậy nếu bản tiếng Anh mà bạn, một độc giả của NYLS trước đây có làm cho bạn cảm thấy không vừa lòng, thì cũng nhớ rằng, đối tượng nó nhằm tới không phải là dành cho bạn. Còn tất nhiên, những ai mà đã đọc rồi và muốn đọc lại một bản tiếng Anh để coi nó như là một “điều thú vị khác” cho NYLS họ vốn đã biết đến thì không có gì phải bàn cãi hết!

Những gì tớ up xin nhắc lại là chỉ demo, nếu bạn có góp ý cứ góp ý. Không ai từ chối để cho nó hay hơn cả. Có điều, trước khi góp ý, bạn thử suy nghĩ kỹ hơn một chút về vấn đề tâm lý xem sao nhé? Sự góp ý của bạn có phải là thực chất hay không? Và hãy đọc những phản hồi của những độc giả khác -những người đọc lầu đầu tiên. Góp ý chứ đừng yêu cầu!

Mà thế bây giờ mới tới phần II, đường còn dài, đừng vồ vập và đánh giá quá vội nhé!

Continue reading #357: New York love story (Bản tiếng Anh – demo) – Part 2

#307: Sách Hà Kin trong thư viện Mỹ nhé!

Haha, một trong những điều thú vị nho nhỏ một trong số những cô dâu của tớ mang lại. Trong lúc câu giờ cho bộ ảnh cưới tớ post lên khoe (mà không phải một bộ, chắc 5 bộ cùng lúc quá.)

Hôm nọ cô dâu Dallas của tớ gọi tớ ầm ĩ, nói rằng nàng í đi thư viện chơi và vô cùng bất ngờ vì nhìn thấy cuốn Chuyện tình New York có trên kệ giá trong thư viện (có mục tiếng Việt vì ở đây nhiều người Việt). Lịch sự hơn là có cả đĩa CD nữa. Yêu thế. 0 biết là có ai donate cho thư viện hay là danh tiếng của mình vang xa thế nữa =)) =)). Nhưng dù thế nào thì cuốn sách của mình cũng có trong thư viện quốc gia Mỹ, thiệt là đáng tự hào. Muh á, cô dâu còn tự hào hơn. Bởi vì khi bạn í phát hiện ra cuốn sách của tớ trong thư viện, bạn í cầm cuốn sách lao ra thủ thư khoe điên đảo, nói là: “Tác giả cuốn sách này vừa….chụp ảnh cưới cho tao”.  Thấy bảo bạn ấy khoe nhiều quá làm cậu bé thủ thư sợ chạy rơi cả giày ra nền thư viện…

Vậy thế là sẽ nhiều người Việt được đọc cuốn này luôn nữa nhé! Danh tiếng cứ vang thế này mình sẽ có rất nhiều host free cho mà xem!

Continue reading #307: Sách Hà Kin trong thư viện Mỹ nhé!

#300: Chuyện tình Paris (trích đoạn)

Các bạn xem video này, và thử nghĩ xem sẽ viết tiếp một câu chuyện tình thế nào tiếp diễn sau đó?

Sẽ cần một câu chuyện thật lãng mạn, thú vị của đôi tình nhân này cùng chiếc xe máy Elizabeth. Khó ghê nha!

Cô gái sẽ tên là Phương Nam, còn chàng trai Pháp tên là Louis.

Tớ bắt đầu chương I thế này:

Đó là những ngày tháng lãng mạn và tuyệt đẹp của Phương Nam trên đất Pháp. Louis rất thích chở cô đi chơi khắp thành phố Paris cổ kính trên chiếc xe máy Elizabeth. Phương Nam say mê khi nghe anh kể về sự tích của những kiến trúc hoành tráng của Paris. Cô ngỡ ngàng và ngưỡng mộ khi đứng trước những công trình tuyệt đẹp mà trước đây cô chỉ đọc qua những magazine du lịch. Sự hiểu biết về lịch sử và kiến trúc của Louis khiến tình cảm của cô dành cho anh càng nhiều hơn nữa.

Mỗi buổi chiều, khi ánh hoàng hôn bắt đầu phủ những ánh vàng lên khắp thành phố, là khi hai người ngồi trên đồi Montmartre và lắng nghe những cặp tình nhân từ khắp nơi trên thế giới ngồi cười nói thủ thỉ, vừa trầm trồ nhìn ngắm cả Paris đang tối dần trong những ánh đèn lấp lánh. Louis rất thích nhắn gửi bằng tiếng Việt vào điện thoại của Phương Nam. Cô thích thú và tập trả lời lại bằng tiếng Pháp. Hai người còn bàn về một kế hoạch đi du lịch khắp Việt Nam một ngày không xa.

Mỗi lần Louis lái xe đưa cô trở về nhà, hai người bao giờ cũng đứng lại ngập ngừng rất lâu trước cửa. Dường như ai cũng muốn nói gì đó với nhau mà không biết phải bắt đầu thế nào. Có vẻ như ai cũng muốn được “để dành” một điều gì đó thật đặc biệt, và đợi tới một dịp để bày tỏ.  Đó là cảm giác lãng mạn và được Phương Nam mong chờ nhất mỗi khi chia tay. Cô luôn đóng cửa lại với một nụ cười rất tươi trên môi, và đôi tay mân mê chiếc móc chìa khóa xe máy Elizabeth…

Đã gần tới ngày sinh nhật của Phương Nam. Đây là lần sinh nhật đầu tiên của cô trên đất Pháp. Cô dự định sẽ cùng Louis lái xe ra ngoại thành và đi picnic hai người cùng nhau. Phương Nam có một trời kế hoạch dành riêng cho hai người. Có thể đó là một dịp thật tuyệt vời, để hai người sẽ được nói với nhau những điều – muốn – nói.

Sáng nay, Phương Nam dự định sẽ tự tay đi mua đồ và chuẩn bị một vài món ăn Pháp thật đặc biệt dành riêng cho Louis, đặc biệt là món bánh Crêpe mà cô mới học được. Cô muốn anh phải thật bất ngờ và thích thú.

Cửa hàng bánh đông nghẹt, cô ngán ngẩm khi thấy dãy hàng dài người đứng xếp hàng. Bất ngờ, hình như có một bóng người từ trên ngó xuống nhìn cô liên tục, Phương Nam giật mình. Trông anh ta thật là quen, rồi anh chàng nọ chạy xuống chào cô: “Trời ơi, em khác và xinh đẹp quá, còn nhớ anh không vậy?”. Phương Nam òa lên: “À, anh Nguyên, sao anh lại ở đây vậy? Anh đang làm gì ở đây?”.

Nguyên chính là con trai của sếp nơi công ty của ba Phương Nam làm việc. Trước đây, khi còn là một cô gái tuổi teen, cô vẫn thường hay lên cơ quan của ba chơi, và đã từng xao xuyến trước anh con trai của ông giám đốc. Một anh chàng rất đẹp trai, bảnh bao, luôn ngồi trong căn phòng làm việc tập sự có cửa kính ngó nhìn cô bé và mỉm cười. Phương Nam nhớ mình đã có những rung động rất thiếu nữ trước anh chàng sinh viên rất giỏi giang và đẹp trai này. Lúc anh hỏi cô tên gì và con ai, cô đã đỏ ửng cả khuôn mặt và không thể trả lời cho trọn vẹn. Nguyên phá lên cười, Phương Nam vẫn nhớ như in nụ cười vô cùng quyến rũ ấy.

Giờ đây, anh đã trưởng thành hơn rất nhiều, bóng dáng của một người đàn ông đích thực và thành đạt. Không thấy chiếc calavat thắt trên chiếc áo trắng bảnh bao như ngày nao, nhưng nụ cười quyến rũ ấy thì vẫn còn nguyên. Anh vẫn khoác chiếc áo phông trắng và có đính tên mình trên áo.

–         Trời ơi, anh làm gì ở đây vậy? Phương Nam hỏi đầy thích thú.

–         À, anh đang làm quản lý cho hệ thống nhà hàng bánh này ở Paris. Em đang tới đây mua bánh sao? Bánh ở đây ngon lắm nhé.

–         Em định mua bột bánh và ít chocolate để làm bánh táo. Nhưng đông quá! Phương Nam bĩu môi.

Cô chun mũi ngó nhìn dãy người đang xếp hàng để được chọn bột bánh. Cô đang lo mình không kịp làm bánh xong để tối nay mời Louis thưởng thức.

–         Haha, chuyện nhỏ thôi cô gái xinh đẹp. Em cần gì nào? Nguyên nháy mắt và vẫy tay gọi cô đi lên.

Nguyên đưa cô qua dòng người và dẫn cô mua mọi thứ rất nhanh. Phương Nam rất xúc động. Quả là một sự bất ngờ thú vị. Nguyên nở nụ cười hấp dẫn như ngày nao, ánh mắt nhìn cô thật trìu mến, rồi bất ngờ anh nói:

–         Tối nay anh có thể gặp em được không? Lâu lắm rồi không gặp em, anh rất muốn được hỏi thật nhiều chuyện về em. Có được không nào?

Phương Nam định từ chối vì bận làm bánh và muốn dành buổi tối hôm nay cùng Louis, nhưng chợt nhớ ra Nguyên là con của sếp ba. Dạo này công ty của ba cũng có chút trục trặc, cô tự nhiên muốn biết rõ tình hình của ba thế nào. Phương Nam đồng ý. Cô tự nhủ mình phải về làm bánh thật nhanh để có thời gian gặp Nguyên. Cô mời anh đến nhà để tiết kiệm thời gian trong lúc làm bánh.

Louis nhắn tin, anh muốn sớm gặp Phương Nam vào buổi tối. Cô nói anh chờ chút, vì tối nay cô có chút việc bận. Sẽ gặp anh vào tối muộn.

Tối đó, Nguyên tới gặp tới gặp Phương Nam cùng một bó hoa trên tay. Nguyên rất xúc động và bất ngờ vì gặp lại cô bé xinh đẹp mà anh rất yêu mến từ cách đây bao nhiêu năm. Cô bé ấy giờ đây đã là một cô gái xinh đẹp và quyến rũ. Bất ngờ hơn khi họ lại cùng nhau hội ngộ giữa đất Paris. Anh cũng đã khám phá ra ngày mai là sinh nhật của Phương Nam. Anh mang cho cô một túi bánh ngọt ngon nhất của quán để làm quà.

Phương Nam bỡ ngỡ và bất ngờ khi biết mình được chúc mừng sinh nhật sớm từ Nguyên. Cô xúc động và hít thở những bông hoa hồng rất thơm. Nguyên nhìn cô trìu mến, hình như là ánh mắt của bảy năm trước, khi Nguyên gọi cô lại và tặng cô chiếc kẹo bông trên bàn.

Một vài cảm xúc lãng mạn và bối rối khi cùng ngồi và tâm sự với Nguyên. Phương Nam rất tò mò và muốn biết, suốt bao nhiêu lâu qua, anh đã làm những gì? Tại sao anh lại ở đây? Cô cũng muốn biết tình hình công ty của ba. Chậc lưỡi, Phương Nam nghĩ, cô sẽ giữ Nguyên lại tâm sự một chút trước khi gặp Louis. Đúng 12h, cô sẽ dọn món bánh crêpe với loại nước sốt chocolate ngon nhất mua được hôm nay ở cửa hàng của Nguyên. Cô nảy ra ý định muốn mời Nguyên ăn thử món bánh mình làm, xem chuyên gia về bánh sẽ đánh giá thế nào. Nguyên khen ngon tấm tắc. Một chút phấn khích, cô hít hà bó hoa của Nguyên tặng và mỉm cười nhìn anh.

Bất ngờ, Phương Nam giật mình khi có tiếng sập cửa khá mạnh. Cô chợt nhớ ra mình chưa hề đóng cửa khi Nguyên tới. Cô thấy bóng dáng của Louis đã bỏ ra ngoài, đi rất nhanh. Phương Nam giật mình và đứng dậy đuổi theo. Cô chỉ kịp nhìn thấy Louis đã lên chiếc xe Elizabeth của anh và bỏ đi.

Nhìn xuống đất là chiếc bánh bị rơi, cô nhìn thấy chiếc bánh hình trái tim và chiếc thiệp bên trong, cùng dòng chữ: “Chúc mừng sinh nhật em, em sẽ yêu anh chứ?”

Mặc kệ Nguyên đang thắc mắc và muốn hỏi han cô. Phương Nam mở cửa, lấy chìa khóa xe, cô muốn đuổi theo và tìm Louis…

Tiếp tục đọc diễn biến tại http://sym-attila.com/ nhá. Mọi người sẽ thích các nhân vật tiếp theo thế nào?

#299: Mời các bạn đón đọc "Chuyện tình Paris" by Hà Kin!!!

click to zoom

Mặc dù đang đi điên đảo và đang ở trên cao nguyên Grand Canyon tới 9000 feet, nhưng tớ vẫn tranh thủ vào viết ké một bài blog, là vì có vụ tớ viết chuyện tình yêu lãng mạn rất chi….thú vị.

Tớ nhận viết một đoạn truyện cho xe máy Elizabeth – Atilla (sorry nếu tớ viết tên hãng xe máy sai à nha, vì tớ dốt tên xe cộ, điện thoại, máy tính lắm).

Theo như yêu cầu từ bên phía của hãng xe. Đầu tiên họ sẽ gửi cho tớ một đoạn TVC ngắn, một câu chuyện tình bất ngờ rất lãng mạn từ chiếc xe máy Elizabeth xảy ra tại Paris. Một cô gái Việt Nam rất xinh đẹp qua Paris chơi và tình cờ nhìn thấy  một chàng trai Pháp cũng rất chi là đẹp trai. Cả hai cùng có sở thích chung là đi xe máy Elizabeth. Anh chị thích nhau nổ đĩa nhưng mà không dám tò te tí te với nhau. Cả hai cùng điên đảo học Bonjour với Xin chào để tìm cớ làm quen với nhau. Thế rồi…bụp bụp bụp….mấy bạn xem dùm hộ đoạn cuối của clip =)) =))

Nhiệm vụ của tớ là phải viết tiếp thêm 6 chương chuyện tình nối tiếp đoạn clip, xem chuyện gì sẽ xảy ra với đôi trai đẹp gái xinh và chiếc xe máy Elizabeth này. Có yêu cầu là phải rất lãng mạn và phải gắn liền với cái xe máy. Ôi chao là khó, bởi vì tớ dzít chiện lãng mạn trước nay như chiện hài!

Nhưng mà điều cực kỳ thú vị klà ở đây. Khi nhận được yêu cầu viết câu chuyện tình yêu này, là lúc tớ đang trong chuyến hành trình du lịch châu Âu. Những địa danh Paris được nhắc tới trong video cũng đúng là lúc tớ vừa đi qua và chụp được vài tạ ảnh. Nhưng thú vị hơn nữa là cái chuyện gặp zai “đẹp” tình cờ giữa đường và tìm cách làm quen với nhau, cùng với những cuộc làm quen cực kỳ thú vị với những anh chàng dọc đường đi xảy ra liên tục thời kỳ này, cực kỳ hấp dẫn và lãng mạn (đi xong châu Âu về fb của tớ lên vai chục anh đẹp trai add nick). Yêu cầu này xảy đến như một sự tình cờ rất có duyên. Mặc dù câu chuyện tớ viết tiếp sau đó không liên quan nhiều tới Paris hay việc hai người làm quen với nhau như thế nào, mà là hẳn một diễn biến chỉ liên quan đến tình yêu, nhưng nó giúp tớ có một vài khái niệm và cảm hứng về việc mình sẽ viết cái gì.

Chương trình quảng cáo này còn có một yêu cầu nữa, đó là việc viết tiếp diễn biến câu chuyện không phải do 1 mình tớ viết mà là 2 người viết – được chỉ định là 2 popular bloggers viết, một nam và một nữ. Ờ tất nhiên nữ thì là…tớ rồi, còn về phía nam là nhà văn Dương Bình Nguyên.  Anh DBN là một nhà văn và viết nhuần nhuyễn có tiếng trước nay rồi, còn tớ thì 0 có tác phẩm sáng tác và có phong cách viết theo phong cách văn học, nên chắc ít nhiều có sự chênh lệch về văn phong, hí hí. Tớ thì sẽ viết với tư cách là cảm xúc của cô gái xinh đẹp nọ (khó ghê, hok giống mình, hihihi), còn nhà văn DBN sẽ viết theo cảm xúc của nhân vật nam đẹp trai nọ.

Phần khó nhất là khi bị yêu cầu phải đưa ra sẵn outlines rồi triển khai câu chuyện. Tớ thường có một thói quen là 0 bao giờ có một cái khung nào hết mà bao giờ cũng vừa làm vừa nghĩ. Yêu cầu thật khó, phải lãng mạn và phải liên quan đến xe máy Elizabeth.

Cuối cùng tớ cũng tàm tạm nghĩ ra được  một cái cốt truyện, kết hợp một vài kinh nghiệm bản thân với mấy ex cũ, với mấy ông lái xe say rượu, phim Mỹ và phim Hàn Quốc Đài Loan song tả hữu đột. Phía bên xe máy có sửa sang lại cốt truyện một vài chỗ cho phù hợp với yêu cầu quảng cáo chiếc xe máy,  cũng như yêu cầu tớ viết “mềm mại” hơn chút, vì tớ viết hình như hơi cộc lốc (chắc tại tính 0 được lễ phép quen rồi, hihihi) Tớ rất căng thẳng viết và nghĩ, mấy bạn bên đó giục gửi bài điên đảo mà tớ mãi không xong. Nguyên nhân là vì bị rushed thì tớ hay thiếu cảm hứng, và đặc biệt là tớ đang on the road, đi ngày đi đêm, đêm về chỉ vội vã cố gắng check mail và viết được một chút, tớ phải tranh thủ nghĩ thêm trong lúc…ngủ!

Nhưng tóm lại là, Yay, tớ đã viết xong và giờ đã đăng lên web của hãng xe máy. Tớ phải công nhận với các bạn và các nhà văn rằng : Ôi sáng tác văn học….khó thật!!!!!!

Tớ không biết là có vụ vote cho tác phẩm của tớ và anh Dương Bình Nguyên để “cạnh tranh” nhau hay không. Nhưng mà giả sử có vụ đó thì các bạn…vote cho tớ nhé. Nếu  máu thì tiện thể vote cho anh ấy luôn thể, hehehehehe.

Nào, hãy đọc truyện tình Paris của Hà Kin và mua ngay xe máy ELIZABETH à nghen!!!! Tham gia bình luận cùng đi, hihihihi.

Click vào link này để đọc:

http://sym-attila.com/

click to zoom