(Ảnh: Thiên nhiên Bà Nà – Bướm Bà Nà)
Bà Nà là một trong những điểm đến dày đặc trong 2 tháng ở VN Tết vừa xong. Ôi chao là mỗi chuyến đi là những câu chuyện cực kỳ thú vị. Tớ đang lo 0 biết khi nào thì tớ kể hết được chuyện cho các bạn đây! (Ôi, còn Jetblue)
Dự định vào Đà Nẵng chơi không được suôn sẻ như ban đầu suy nghĩ. Nói chung là cái cái năm vất vả và 0 suôn sẻ, đến đi ĐN mà vào phút cuối cũng bị sự cố củ chuối hủy vé và phải đi lại và ngày khác. Phải nói trong các thể loại hành động mà tớ ghét nhất từ người khác, đó là kiểu đến phút cuối thì hoãn/bỏ bom/thay đổi ý định. Bởi mỗi công việc và kế hoạch tớ làm, cho dù chỉ là một cuộc đi chơi, tớ cũng đã đặt vào đó nhiều dự định và có sự chuẩn bị tinh thần. Nếu xác định ngay từ đầu tớ làm việc đó 1 mình thì lại khác. Nên tớ phải nhấn lại là tớ CỰC KỲ GHÉT ai có cái thói đó với tớ, trừ việc 0 thể nào trách được như là chẳng may bị tai nạn!
Nói qua vài câu ức chế vậy là bởi vì 2 năm vừa rồi tớ 0 biết bị bao nhiêu người bỏ bom như vậy, nên giờ làm việc gì và có hẹn với ai tớ phải rất chắc chắn và có ràng buộc đàng hoàng. Ai thất hứa với tớ, tớ xin bai bai cho lần sau!
Tuy việc vào Đà Nẵng đợt sau Tết vừa xong cũng 0 được suôn sẻ và vui vẻ cho lắm, nhưng bù lại có hai điểm nhấn bù đắp. Đó là có thêm được mấy người bạn mới rất đáng yêu và dễ thương, như là bạn Hiền “Misa”, anh “Mì gói” hay Hoài, anh trai của cô dâu Yosemite của tớ. Và tất nhiên, không thể 0 nhắc tới câu chuyện Bà Nà, sự bù đắp tuyệt vời cho cả 1 chuyến đi bực mình! Và phải khoe với các bạn để cac bạn ghen tị ngay, keke!
Chuyến đi vào Đà Nẵng lần này có mối quan hệ mật thiết với chị An O Mai, cho dù chị ấy ở tận SG. Chị ấy vẽ và thiết kế, điều khiển từ xa cho tớ đầy đủ để đảm bảo hạn chế tối đa mọi sự thất vọng và chán đời cho tớ.
Cứ cần gì lại alo: “CHỊ MAI”, rồi lăn đùng ra ăn vạ với mếu máo, là y như rằng được đáp ứng. Tự nhiên nhớ cái cảm giác ấy quá, thấy được chăm lo bao bọc và chiều chuộng hết biết. Cho dù được chiều quá đôi khi cũng đâm…hơi hư!
OK, vậy mãi mà vẫn chưa vào được câu chuyện Bà Nà.
Đêm trước khi tớ đi Bà Nà, tớ vẫn nhớ là rằm Nguyên Tiêu và có một tối chụp ảnh quay phim bét nhè ở Hội An cùng Mì Gói và Hoài. Nhờ 2 anh chàng rất tốt, nhiệt tình, galant phục vụ và hộ tống tớ cả buổi mà tớ có được kha khá ảnh Hội An rằm rất đẹp, cùng một ít video. Đến tận 11h đêm hơn bọn tớ mới đèo nhau từ Hội An về lại ĐN.
Về tới ĐN khá muộn, sáng hôm sau lại có hẹn đi ăn sáng cùng gia đình của em Hạnh, và sau đó, theo như dự báo, tớ sẽ được một anh chàng cực kỳ đẹp trai và gallant đi taxi tới tận nơi rước đưa lên Bà Nà. Đêm đó, đã về muộn lại hồi hộp, mai dậy sớm, làm tớ chả ngủ được gì, nhan sắc thiệt là thảm hại, làm sao mà gặp mặt anh đẹp trai bi giờ!
Trước khi tớ đi Bà Nà, tớ có rủ một vài người tưởng chắc chắn sẽ đi nhưng rút cuộc chẳng ai chịu chơi đi cùng, lại nghe nói lên đó tiền cáp treo và ở qua đêm cũng 0 phải là rẻ lắm, làm tớ khá thấy thất vọng. Nhưng mà….chả sao cả, tớ vẫn quen đi một mình mà. Và đúng thật, các bạn 0 đi là….đúng, bởi vì những sự thú vị hay ho và cả…lãng mạn nữa xảy đến 0 ngờ cuối cùng để tớ đặc biệt được hưởng riêng. Trong cái rủi có cái may đấy!
Sau vụ ăn sáng, tới 11h trưa thì anh chàng đẹp trai nọ xuất hiện. Taxi qua tận nhà trọ đón tớ. Và tớ được biết, anh đẹp trai sẽ chăm sóc cho tớ trọn nguyên 2 ngày 1 đêm tớ ở Bà Nà, và còn tận tình hết mình để đảm bảo tớ được gì ưu đãi nhất, kỳ thú nhất ở đấy để….chụp ảnh nữa. Trời ơi, liệu trên đời có nghề gì sướng hơn nghề ảnh nữa đây? Hả chị Mai?
Vâng phải thú thật với bạn là anh đẹp trai ấy thực sự là đúng…đẹp trai và….tuyệt vời, quả như mơ với một đêm trăng sáng ở Bà Nà!
Và đến đây, tớ cũng nhắc thêm là, tiền taxi, tiền cáp treo, tiền phòng ở xịn nhất (mà phòng đôi) ấy, và tất nhiên công….chiều tớ thì tớ hoàn toàn là FREE hết. Tớ chỉ việc đổi lại là tớ….chụp ảnh Bà Nà đẹp mà thôi. Mà chuyện này là hoàn toàn nảy sinh khi anh đẹp trai nghe danh về tài chụp ảnh của tớ, chứ tớ cũng là đã định tốn kém lang thang cho Bà Nà 1 mình rồi đó. Lại thốt lên, ôi nghề gì….hả chị Mai?
Anh ĐT (viết tắt của Đẹp trai – chứ 0 phải Đan Trường) vốn là Việt kiều, nói tiếng Anh giỏi hơn tiếng Việt, cũng là manager của mấy công trình xây dựng hiện tại trên Bà Nà, kiêm cả cáp treo. Tớ và anh ấy dễ dàng connect câu chuyện và giao lưu đúng kiểu nửa Việt nửa Anh. Nhiều lúc cũng nói tiếng Việt một tràng nhưng 0 rõ anh ấy có hiểu hết không, nên tớ cứ nói thêm tiếng Anh cho chắc chắn. Anh ĐT đúng kiểu đàn ông rất gallant lịch thiệp, rất tế nhị và có cái sense của người thích khám phá và hiểu người hay thích đi khám phá. Vậy nên, chả cần phải nói chuyện và nịnh nọt quá lâu, anh ấy nháy mắt và nói rằng, sẽ cho tớ nhiều bất ngờ, để tớ có ấn tượng thật hay ho về Bà Nà và cả…anh í nữa. BẤT NGỜ – độc và lạ, “phiêu lưu”, luôn là những trạng thái nằm trong từ điển du lịch của tớ. Và được đáp ứng liền – để chuyến đi Bà Nà của tớ 0 thể giống với bất kỳ ai khác!
Trước khi được đi cáp “lên đỉnh”, thì anh ĐT dẫn tớ đi thăm thú khuôn viên của trạm cáp. Ở đây bướm bay rợp trời, đậu đầy cây cỏ. Trời khá nóng nhưng không gian bốn bên khá rộng và thoáng, cảm giác như nằm dưới lòng thung lũng vì có nhiều đồi núi cao phía xa. Dãy cáp cần mẫn đi lại lên cao dần, rồi xa dần giữa cả một vùng không gian rộng lớn, nhìn rất thú vị. Mùa tớ tới không phải là mùa du lịch cao điểm. Gần ngay cáp treo có suối Mơ khá nổi tiếng, nhưng đang bị rào chắn cấm người vào để xây dựng lại. Nhưng mà bởi vì tớ đi với anh ĐT, nên tớ được toàn quyền đi sâu vào bên trong. Nên ít nhất là cái độc đầu tiên là: Tớ được vào ngắm suối Mơ và chụp ảnh suối Mơ, khi không một ai khác được vào coi!
(Ảnh Suối Mơ chụp tốc độ chậm bằng tay, lại giữa trời nắng gắt, nên 0 mĩ mãn lắm. Nhưng chốn này khá mát mẻ và lãng mạn đấy nhé!)